Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 12

“Bất kể anh nói gì, làm gì, em đều sẽ tha thứ.”

“Anh nghĩ tám năm quá dài.”

“Dài mức em không rời khỏi anh.”

“Cho nên anh không sợ.”

Tôi bình tĩnh nói:

“Bây giờ anh sợ rồi?”

“Ừ.”

Anh ngẩng lên.

Mắt đỏ hoe.

đã muộn.”

“Ý Ninh.”

“Anh thật hối hận.”

“Không phải vì công .”

ngày qua, anh trở về căn phòng thuê cũ.”

“Anh vẫn còn giữ chìa khóa.”

bàn chúng ta từng dùng đã không còn.”

trên tường vẫn còn vết bút em đánh dấu doanh thu tháng tiên.”

“Anh ngồi ở cả đêm.”

“Anh nhớ lúc công không trả nổi lương, em bán vòng cổ bà nội lại.”

“Nhớ em chạy khắp nơi tìm khách hàng.”

“Nhớ anh nhà tư làm nhục, em đứng trước mặt bảo vệ anh.”

“Anh từng nghĩ chuyện đương nhiên.”

“Bây giờ mới không ai trên thế giới này sẽ yêu anh như em.”

Tôi nghe hết.

Trong lòng không hề dao động.

“Anh nói đúng.”

“Sau này sẽ không có ai yêu anh như tôi từng yêu.”

anh không còn cơ hội có lại tình yêu ấy.”

Tay anh run lên.

“Chúng ta thật không bắt lại ?”

“Không .”

“Cho dù anh không còn gì?”

“Tình yêu không phải phần thưởng dành cho người thất bại.”

“Anh mất công không có nghĩa tôi phải quay lại.”

Anh cười khổ.

“Anh .”

vẫn muốn hỏi.”

Anh đẩy nhẫn bạc về phía tôi.

“Em có cầm lại không?”

“Tại ?”

“Coi như giữ lại kỷ niệm.”

Tôi nhìn nhẫn.

.”

“Anh giữ nó vì muốn nhớ.”

“Còn tôi không cần nó nhớ.”

“Tôi đã nhớ đủ lâu rồi.”

Tôi đứng dậy.

Anh đột nhiên hỏi:

“Em sẽ kết với Tạ ?”

“Chưa .”

“Em yêu anh ta không?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ở bên kia đường, xe của Tạ đang đợi.

Anh không vào.

không gọi thúc giục.

tôi tự giải quyết quá khứ.

Tôi khẽ cười.

“Có lẽ tôi đang học cách yêu anh ấy.”

nhắm mắt.

Nước mắt rơi xuống.

lần tiên tôi nhìn thấy anh khóc.

tôi không còn đau lòng.

Tôi rời khỏi quán cà phê.

Không quay .

Sau cuộc họp ngày hôm , bãi nhiệm.

Công Viễn được tập đoàn khác mua lại với giá thấp.

Thương hiệu xóa bỏ.

Cái tên từng khiến anh kiêu ngạo biến mất hoàn toàn khỏi thị trường.

Anh hạn chế đảm nhiệm chức vụ quản lý trong ba năm vì sai phạm liên quan công bố thông tin trước lên sàn.

Không ai sau anh đi đâu.

Có người nói anh trở về thành phố quê nhà.

Có người nói anh mở công nhỏ.

tất cả đều không còn liên quan tôi.

7

Tôi và Tạ không lập tức kết .

Anh giữ đúng lời hứa.

Không ép tôi.

Không dùng ước gây áp lực.

Thậm chí chủ động đề nghị ông nội hủy bỏ thỏa thuận giữa hai nhà.

Ông nội tức mức đập gậy xuống sàn.

“Cậu đuổi cháu gái tôi tám năm.”

“Bây giờ nó về rồi, cậu lại muốn hủy?”

Tạ bình tĩnh đáp:

“Cháu hủy ước.”

“Không hủy ý định đuổi cô ấy.”

“Khác nhau chỗ nào?”

ước trách nhiệm.”

đuổi lựa chọn.”

Ông nội im lặng rất lâu.

Cuối cùng hừ tiếng.

“Coi như cậu nói chuyện.”

Sau , Tạ thật bắt đuổi tôi.

Không phải bằng hoa hồng mỗi ngày.

không phải món quà đắt tiền.

Anh xuất hiện trong khoảnh khắc tôi cần nhất.

Ninh Viễn gặp khủng hoảng truyền thông, anh ngồi cùng tôi suốt đêm xem từng báo cáo.

hệ thống mới thử nghiệm thất bại, anh không an ủi sáo rỗng.

mang đồ ăn phòng nghiên cứu rồi cùng cả đội chờ sáng.

tôi phải đi công tác, anh nhớ chuẩn thuốc dị ứng.

tôi quên ăn, anh không trách.

đặt bữa tối lên bàn, ngồi bên cạnh xử lý công việc.

Anh chưa từng nói “em phải hiểu chuyện”.

chưa từng yêu cầu tôi hy sinh nghiệp phối hợp với anh.

lần, tôi hỏi:

“Anh không thấy tôi quá bận ?”

Anh ngẩng khỏi tài liệu.

“Em đang làm việc mình thích.”

“Vì tôi phải thấy phiền?”

chúng ta rất ít thời gian gặp nhau.”

“Vậy tôi sắp xếp lịch em.”

“Anh chủ tịch Tạ Thịnh.”

“Chủ tịch điều chỉnh lịch.”

Anh nói rất tự nhiên.

“Công việc tồn tại cuộc sống tốt hơn.”

“Không phải cuộc sống tồn tại phục vụ công việc.”

Tôi nhìn anh.

Bất chợt hiểu ra khác biệt lớn nhất giữa Tạ .

luôn yêu cầu tôi chứng minh mình yêu anh bằng hy sinh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.