Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHương 5

Trần Phương sững người: “Ý em là sao? Em trách chị nhiều chuyện khi gửi ảnh em cho người ta đấy à?”

Đúng là tôi nghĩ vậy đấy.

Thế nên tôi chọn cách im lặng.

Chị ta đầu mỉa mai: “Được thôi, xem như bà già tự chuốc lấy nhục.”

Dứt lời, chị ta hầm hầm quay chỗ, ném tập tài liệu xuống bàn nghe loảng xoảng. Nghĩ nghĩ lui, cuối tôi quyết định cho Trương Hiển.

[Chuyện nay em hoàn không biết trước, rồi em cũng đã rõ ràng rồi.]

Đợi rất lâu, anh mới trả lời đúng một chữ.

[Ừ]

Tôi gãi gãi má.

Vậy là… anh hết giận chưa nhỉ?

Thực nay Trương Hiển đã định đưa tôi phụ huynh. Ban đầu anh tìm đến tôi để kết hôn hợp đồng cũng là vì muốn thoát khỏi áp lực xem phía gia đình.

khi đăng ký kết hôn, mẹ tôi phải phẫu thuật vì bệnh nặng, tôi cứ bận rộn chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và nhà, nên chuyện cứ thế bị trì hoãn tận giờ.

Thú thật, tôi cảm thấy rất căng thẳng việc . Có lẽ Trương Hiển không biết, trước đây tôi từng chạm mặt mẹ anh một lần rồi.

Đó là tại lễ trao giải nhiếp ảnh quốc. Khi ấy, tôi là sinh viên làm lễ tân, có nhiệm vụ hỗ trợ trao giải cho những người thắng cuộc.

Lễ trao giải đầu, tôi bất ngờ xông sân khấu, quỳ xuống chân tôi trước sự chứng kiến của b.a.o nhiêu người.

Chuyện nghe đúng là cẩu huyết.

tôi vốn là kẻ trọng nam khinh nữ. Ngay khi tôi chào đời, ta đã nhẫn tâm bỏ rơi mẹ con tôi rồi biệt tăm.

Mãi đến khi tôi đại học, ta đột nhiên xuất hiện, lại còn tỏ ân cần như thể yêu thương tôi lắm.

đó tôi mới hay ta đã tái hôn rồi. Vì đứa con trai cha khác mẹ với tôi cần ghép thận, nên ta mới nhớ đứa con gái bị bỏ rơi .

đó, ta muốn lợi dụng truyền thông tại buổi lễ để dùng đạo đức giả ép buộc tôi.

Đến tận bây giờ, tôi ám ảnh cảm giác xấu hổ, hoảng loạn và tuyệt vọng dưới ánh nhìn dò xét của đám đông ấy.

May thay, một cô luật sư đã đứng giúp tôi. Bà ấy đã cảnh cáo bộ cánh truyền thông không được tiết lộ video vụ việc.

đó còn trực tiếp đe dọa tôi, sẽ giúp tôi khởi kiện, buộc ta phải chi trả bộ phí cấp dưỡng suốt b.a.o năm qua.

tôi sợ phải tốn tiền nên xám xịt bỏ chạy, sự việc mới được giải quyết êm đẹp. Tôi luôn ghi nhớ ân tình của vị luật sư ấy lòng, mong có ngày được đích thân cảm ơn bà.

Mãi tôi mới biết, vị ân nhân ấy chính là mẹ của Trương Hiển. Cuối nay cũng đến ngày gặp mặt, tâm trạng tôi cứ thấp thỏm không yên, căng thẳng lại sợ.

Hít một hơi thật sâu, tôi lấy hết can đảm thêm một nữa cho Trương Hiển.

Tôi: [Mẹ anh thích thế? Giờ nghỉ trưa em đi mua luôn.]

Trương Hiển: [Không cần đâu, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi.]

Tôi: [Đâu có giống nhau, đây là thành ý của em mà.]

Đợi khá lâu, anh mới lại:

[Thành ý của em à? Mới đó mà đã nhịp làm con dâu rồi sao?]

đã bị thu .

[Em cần đến là mẹ tôi vui rồi.]

đã bị thu .

[Không sao đâu, bà ấy không kén chọn đâu.]

đã bị thu .

Đang thấy khó hiểu, đột nhiên Trương Hiển gửi một tấm ảnh mèo con.

[Đây là con mèo mẹ tôi đang n.u.ô.i, nếu thật sự muốn tặng thì mang cây đồ chơi cho mèo ở nhà qua đây là được.]

Tôi: “……”

07

Mẹ của Trương Hiển còn dịu dàng hơn cả ký ức của tôi. nhìn thấy tôi, bà đã bước đến nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.

Ánh bà hiền nhìn tôi, lâu mới tiếng: “Gầy đi rồi, nhưng mà xinh hơn xưa.”

Quả nhiên bà còn nhớ, vì một câu ấy mà vành tôi đã đỏ hoe.

“Dì…”

“Nên gọi là mẹ rồi đó.”

Bà ôm lấy tôi, vỗ nhẹ vai. Cảm giác y hệt như năm đó, khi mọi chuyện đã kết thúc. Đúng ấy Trương Hiển xách đồ xe đi , nghe thấy vậy thì khựng người lại.

“Hai người quen nhau trước à?”

Mẹ anh thân mật khoác tay tôi, đáp gọn lỏn: “Đừng có hỏi linh tinh.”

rồi bà kéo tôi biệt thự luôn.

bữa tối, mẹ Trương cứ không ngừng chuyện với tôi, tình hình sức khỏe của mẹ tôi, đến chuyện Trương Hiển giấu giếm, rồi lại kể lại những mẩu chuyện nhỏ của anh, không khí tự nhiên vô , chẳng hề có chút lạnh nhạt hay gượng gạo.

Trương Hiển mấy lần định chen góp chuyện đều bị mẹ anh chặn lại. Đến cuối , anh nhắc khéo, mẹ Trương mới tiếc nuối lời tạm biệt với tôi.

Trên đường , tôi còn đắm chìm sự ấm áp của gia đình đó, hoàn không để ý Trương Hiển đã im lặng lâu.

Tắm rửa xong xuôi, tôi chui tọt chăn định đi ngủ luôn.

Trương Hiển đi , mặt đen sì hỏi tôi: “Em có quên chuyện không?”

Tôi ngơ ngác: “Chuyện cơ?”

đó mới chợt nhớ : “Để khác đi, giờ muộn quá rồi, mà cây đồ chơi cho mèo, em cũng đưa cho mẹ anh mất tiêu rồi còn đâu…”

“Được thôi, đến đó đừng có mà hối hận.” Giọng Trương Hiển lạnh tanh, “Nếu để tôi phát hiện em lại lẻn giường nửa đêm, táy máy tay chân với tôi, thì đừng trách tôi không khách sáo.”

Nếu anh đã vậy thì khả năng cao là bệnh của anh lại phát tác rồi. Tôi lặng lẽ ngồi dậy, lười chẳng buồn tìm roi, tiện tay cào vài cái cơ ng.ự.c anh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.