Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

09

Sáng sớm Trương Hiển đã có cuộc họp quan trọng. Anh chỉ chợp mắt được hơn bốn tiếng, thế mà bảy giờ chuông báo thức vừa reo, anh đã tỉnh táo đứng dậy đi rửa mặt.

Tôi cuộn tròn trong chăn, cảm giác như vừa bị xe lu cán qua, toàn thân eo đến mông đều đau nhức, ngay đôi môi cũng ê ẩm.

Sợ tôi bị ngạt, Trương Hiển thay đồ tiến tới kéo chăn của tôi xuống.

“Hôm anh xin nghỉ giúp em nhé?”

“Không đâu, không đâu.”

Vì chuyện mà xin nghỉ chắc tôi là người tiên trong ty mất.

Trương Hiển cúi nhẹ cằm tôi: “Ngủ thêm chút đi, anh bảo tài xế đưa em đến ty.”

Trước đây để tránh dị nghị ở chỗ làm, sau khi cưới tôi vẫn đi tàu điện ngầm như mọi ngày.

Thế mà chẳng hiểu sao, vừa bước chân ty hôm , cũng nhìn tôi với ánh mắt vô cùng kỳ lạ.

Đặc biệt là , người đã bằng mặt không bằng lòng với tôi lâu, khinh thường mặt chị ta lộ rõ mồn một.

Một đồng nghiệp thân thiết ghé lại tôi: “Nhan Nhan, chị yêu đương à?”

“Hả?”

Cô bé mặt chỉ lên cổ tôi: “Bên chị có dấu kìa, rõ lắm, chị có muốn che lại không?”

Cái ?

Sáng tôi đi vội, thay đồ cũng chẳng kịp soi gương đã chạy đi luôn. vậy tôi vội chạy phòng vệ sinh, quả nhiên làn da trắng nõn trong gương xuất hiện mấy vết bầm chói mắt.

Thảo nào lúc sáng Trương Hiển cứ dụi người tôi, rõ ràng là anh cố tình để lại dấu vết.

Giờ quay về thay đồ đã không kịp, tôi lấy kem che khuyết điểm ra định chữa cháy thì tiếng xì xào bên ngoài vọng .

“Mọi người thấy Nhan chưa, cổ đầy dấu kìa.”

“Trước đây còn giả vờ thanh cao, hóa ra sớm đã bị đàn ông chơi chán rồi. Lại còn trơ trẽn phơi ra ngoài, thật làm hỏng bầu không khí của phòng ban.”

Là giọng .

sau chuyện người cháu của chị ta, tôi chẳng còn trò chuyện nữa.

Những đồn thổi về phụ nữ thường dễ được tin hơn, thật đáng buồn là kẻ tung tin bịa đặt ấy lại chính là phụ nữ.

Ban tôi vốn định che lại, nhưng mấy , tôi tức giận lau sạch lớp phấn vừa thoa.

Rửa tay , tôi bước ra ngoài, chạm mặt và mấy đồng nghiệp khác, mặt họ lộ lúng túng.

Tôi không định gây chuyện, nhưng nghĩ lại, tôi vẫn dừng bước:

“Tôi chưa b.a.o giờ tự nhận mình là ngọc nữ, có bạn hay không là chuyện riêng của tôi, không thiết phải báo cáo với mọi người.”

“Còn chuyện cháu chị, tôi chối vì tôi không thích, và tôi cực kỳ ghét cái kiểu tự ý gửi ảnh của tôi cho người lạ như chị làm.”

ty tôi vốn hiền lành ít , chưa b.a.o giờ mặt hay lớn tiếng với . Đột ngột phản ứng lại khiến sững sờ, mấy người còn lại cũng lộ xấu hổ.

Tôi thở dài rồi quay người bỏ đi.

Trong lòng vẫn thấy tủi thân ghê gớm.

Tôi luôn chân thành với mọi người, nhờ tăng ca tôi cũng giúp, thỉnh thoảng còn mời mọi người trà chiều. Vậy mà chỉ vài đồn thổi, mọi người lại sẵn sàng chọn cách tin đó.

“Sao vậy?”

Lúc tôi đứng thẫn thờ sân thượng, Trương Hiển bất ngờ xuất hiện.

Tôi rơm rớm nước mắt, anh đưa túi đồ trong tay cho tôi: “Mẹ gửi bữa sáng cho em, em quên mất rồi.”

“Ồ, cảm ơn anh.”

Anh liếc nhìn tôi, ngập ngừng mím môi: “Thuốc lần trước còn không?”

“Thuốc ?” Hỏi tôi mới biết anh đến lọ thuốc bôi da.

Tôi ngượng ngùng sờ lên cổ: “À, cái ạ, không sao đâu.”

“Xin lỗi nhé, anh không biết da em lại dễ để lại dấu vết thế.”

Anh tiến lại hơn: “Hay là em cắn lại anh đi.”

10

Nếu không phải mặt anh quá nghiêm túc, tôi còn tưởng anh trêu đùa.

“Dạo em ra tay với anh nhẹ quá, chẳng để lại dấu tích .” Giọng anh còn mang theo tủi thân kỳ quái.

Tôi ngẩn ngơ: “Vậy lần sau em sẽ dùng sức hơn nhé?”

“Ừm, đừng dùng đồ chơi mèo nữa.” Anh nghiêm túc bổ sung, “Hơi ngứa.”

Suốt buổi chiều hôm đó, bầu không khí trong văn phòng trở nên kỳ quặc lạ thường.

Sắp tan làm, có hai chị đồng nghiệp tiến đến cạnh tôi.

“Nhan Nhan, chuyện hôm chị xin lỗi nhé, chị thật sự không nghĩ xấu về em đâu.”

Vốn dĩ tâm trạng cũng đã dịu đi, thế sống mũi tôi lại cay cay.

nhỏ tôi đã vậy, hay có thói quen lấy lòng người khác, cãi nhau chưa kịp mở thì mắt đã hoe rồi. Trời mới biết hôm để lại với , tôi đã phải lấy hết b.a.o nhiêu dũng khí.

chị biết em là người tử tế, chỉ là xin lỗi vì lúc nãy đã không đứng ra ngăn cản những bàn tán đó.”

Thấy tôi lắc bảo không sao, hai chị mới nhẹ nhõm thở phào.

“Thế ra em có bạn thật à? Anh ấy chắc là đẹp lắm nhỉ!?”

Tôi mặt chưa biết giải thích thế nào thì Trương Hiển đã bất ngờ xuất hiện.

“Nhan .”

Văn phòng của Trương Hiển nằm ở tầng cao nhất, hiếm khi anh tự mình xuống đây. Dạo đây anh lại xuất hiện thường xuyên, làm quản lý bộ phận ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, thấp thỏm không biết mình đã gây ra lỗi lầm khiến sếp không hài lòng.

Trương Hiển lại tới. Những đồng nghiệp vốn thu dọn đồ đạc để tan làm bèn lặng lẽ ngồi xuống, ngay quản lý cũng vội vã chạy ra khỏi phòng làm việc của mình.

“Mọi người cứ tan làm đi, đừng căng thẳng quá.”

Ánh mắt Trương Hiển dừng lại người tôi: “Tôi tới đón Nhan tan làm.”

Quản lý chưa kịp phản ứng: “Tiểu sao?”

“Phải, tôi kết rồi, chẳng lẽ cô ấy chưa với mọi người à?”

văn phòng im phăng phắc, không biết đó hít mạnh một hơi lạnh. Quản lý là người lấy lại bình tĩnh nhanh nhất: “Chưa… chưa từng … Tiểu cũng chưa báo với tôi…”

“Ừm, vẫn chưa tổ chức lễ, chúng tôi mới chỉ đăng ký thôi. Đợi khi nào chốt ngày cưới, tôi sẽ gửi kẹo mừng tới sau.”

, anh quay sang nhìn tôi: “ việc chưa? Giờ đi được chưa?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.