Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
8
Sau Nam Gia Hữu uống t.h.u.ố.c xong, tôi còn dán thêm cho anh một miếng dán hạ sốt.
Dán xong, tôi định cầm ly nước rời đi thì ngoài đột vang lên sấm xé trời.
Tôi thấy rõ ràng cả người Nam Gia Hữu cứng đờ lại.
Anh sợ sấm.
Trong đó, tôi đã đứng dậy chuẩn bị chạy lấy người.
Hệ thống sốt sắng : Ký chủ, chính là cơ hội ngàn năm có một để lấy lòng anh ta, cô đừng có đi mà!
Tôi lắc đầu: Nhún nhường lấy lòng mãi cũng vô dụng thôi, thiện cảm đã cày được hai phần ba rồi, cái tôi cần là sự đáp lại phía anh ta.
Thế là tôi giả vờ như không thấy khuôn mặt tái nhạt đi trong phút chốc của Nam Gia Hữu, nở nụ cười nói với anh: Tôi đi , anh nghỉ ngơi cho tốt nhé.
Ba, hai, một…
Tôi âm thầm đếm ngược trong lòng.
Quả , tôi đếm đến một, Nam Gia Hữu rốt cuộc cũng tự đấu tranh tư tưởng xong, đưa tay túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo tôi.
Giọng điệu anh hiếm hiện rõ vẻ tủi thân: Tiết Tô Diệu, tôi sợ sấm, cô ở lại đồng hành cùng tôi được không?
Tôi dừng bước, nở một nụ cười xuất phát tận đáy lòng.
Ngay hệ thống nghĩ tôi lại sắp sửa nhảy tót vào chăn, tôi lại kéo chiếc ghế bàn làm việc đặt xuống cạnh giường.
Tôi ngồi xuống, nắm lấy tay Nam Gia Hữu, dịu dàng cất : Anh ngủ đi, tôi luôn ở cạnh anh.
Anh ngượng ngùng mím môi: Cảm ơn cô.
Hệ thống reo hò: Nha nha nha, thiện cảm của Nam Gia Hữu lại tăng thêm 20 rồi kìa!
ngoài trời sấm chớp ầm ầm, còn Nam Gia Hữu thì nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, rất nhanh sau đó đã chìm vào giấc ngủ an lành.
Hệ thống không nhịn được thắc mắc: Ký chủ, Nam Gia Hữu đã hạ mình nhờ vả cô thế rồi, lần này cô lại nhẫn nại không giở trò đồi bại với anh ta sao?
Tôi vuốt cằm: Mày thì hiểu cái ? Kế hoạch trọng nhất là phải biết tiến biết lùi lúc. không dồn ép quá c.h.ặ.t, cũng phải cho anh ta thời gian thích nghi và thả lỏng .
Hệ thống ngộ ra: Hóa ra cô sống cũng nhân văn phết nhỉ.
Tôi lầm bầm tiếp: Ôi dào, nhưng mà dáng ngủ của Nam Gia Hữu ngoan thực sự, nếu không phải hoàn cảnh hạn chế thì đã xông vào muốn làm thì làm rồi.
Tôi chỉ mải lẩm bẩm nên không nghe rõ hệ thống nói , ngơ ngác lại: Mày vừa nói cơ?
Hệ thống trầm lặng: Tôi nói là, quả không hổ danh là cái cô ký chủ đầy bản ngã mà tôi đã quá quen thuộc.
Lần này tôi không phát ra khặc khặc nữa, mà chuyển sang cười hắc hắc đầy đắc ý.
9
Quý Sương hẹn tôi ra ngoài đi dạo phố.
Dĩ là tôi đi rồi.
Cô ấy đ.á.n.h giá tôi trên xuống dưới một lượt, rất đỗi tò mò : Cô với Nam Gia Hữu tiến triển thế nào rồi, đã quyến rũ được anh ta ?
Tôi sờ sờ mũi, hơi không chắc chắn: Chắc là sắp rồi… nhưng hoàn toàn đắc thủ.
Tôi nói hoàn toàn đắc thủ là có ý Nam Gia Hữu hoàn toàn yêu tôi.
Nhưng Quý Sương lại hiểu lầm sang một nghĩa khác. Cô ấy ghé sát vào tai tôi, thần thần bí bí nói: Nếu cô cần thì tôi có cho cô một ít bí d.ư.ợ.c d.ư.ợ.c lực cực mạnh, như vậy cô có hoàn toàn chiếm hữu được anh ta rồi…
Hả? Táo bạo cuồng dã thế cơ à!
Tôi đỏ cả mặt: Việc này… việc này không tốt đâu.
Quý Sương lại dùng ánh mắt giận cá c.h.é.m thớt nhìn tôi. Cô ấy càng nói càng kích động, cái tư thế đó quả thực hận không giây tiếp theo móc ngay ra một cân bí d.ư.ợ.c.
Tôi vội vàng chuyển đề tài: Sương chị ơi, Nam Gia Hữu hồi nhỏ có phải sống t.h.ả.m không?
Quý Sương suy nghĩ một chút, nét mặt nghiêm trọng gật đầu: Ừm, thân thế Nam Gia Hữu là rất phức tạp… Hồi trước ở trường học còn có người dựa vào thân phận con tư sinh của anh ta mà bắt nạt anh ta đấy.
Cô ấy chuyển hướng câu chuyện: Nhưng mà cô tuyệt đối đừng vì thế mà rủ lòng thương hại anh ta… Theo như tôi được biết, kẻ từng bắt nạt anh ta năm đó không phá sản thì cũng để lại bệnh căn vĩnh viễn, tóm lại thủ đoạn của Nam Gia Hữu thâm độc .
Tôi cực kỳ tán thành.
Quý Sương nhìn tôi một cái, vỗ vỗ đầu ảo não: Có một việc suýt nữa thì quên nói cho cô biết. Tiết Tô Diệu, cô thật lòng nói cho tôi biết, cô không yêu anh ta đấy ?
Tôi cúi đầu: Dĩ là không rồi.
Quý Sương do dự một lúc rồi quyết định nói cho tôi: Hồi trước có một nữ sinh chuyển trường đến vào năm cấp hai, hình như hệ khá tốt với Nam Gia Hữu, lại còn sống ngay nhà cạnh anh ta nữa. Nhưng mà nữ sinh đó hình như nhận tiền của mẹ kế anh ta để cố tiếp cận. Nam Gia Hữu sở dĩ gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ cũng có liên rất lớn đến cô gái này.
Nghe vậy, ánh mắt tôi trở nên thâm trầm khó đoán: Thế sau đó cô gái đó đi đâu rồi? Dựa theo tính cách của Nam Gia Hữu thì chắc cô ta sống t.h.ả.m nhỉ.
Quý Sương lắc đầu: Cô gái đó giống như bốc hơi khỏi thế gian vậy, tôi đoán là cô ta đã xuất ngoại rồi. Nhưng điều trọng là tôi cảm thấy cô ta chính là bạch nguyệt quang trong lòng Nam Gia Hữu, mà cô… lại rất giống cô ta.
Hệ thống nghe thấy đoạn đối thoại này thì rõ ràng có chút hoang mang: Ký chủ, trong nguyên tác hình như không có đoạn tiết này nha. Tuy thiết lập ban đầu Nam Gia Hữu cũng không bị tàn tật, chắc là tuyến thế giới đã xảy ra một chút biến động rồi.
Còn tôi thì bày ra bộ dạng kinh ngạc gào lên: Oa, đã rồi sao mày lại đặc biệt tìm đến làm nhiệm vụ , hóa ra là vì mang nét “Uyển Uyển loại Khanh” thế này sao!
Quý Sương nắm lấy tay tôi: Không nói chuyện này nữa, tiếp tục đi dạo phố thôi..
10
Buổi chiều, tôi xách lớn nhỏ trở về biệt thự thì phát hiện hôm nay Nam Gia Hữu lại về sớm một cách bất ngờ.
Anh đang quay lưng về phía tôi, ngồi trên xe lăn trước cửa kính kịch trần lướt điện thoại.
Tôi đi tới, tính trộm bịt mắt Nam Gia Hữu lại để tạo cho anh một bất ngờ.
Thế nhưng tôi còn kịp chạm vào người anh, Nam Gia Hữu đã ngoảnh đầu lại, một tay tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, ánh mắt lạnh như băng giá.
Tôi hiểu luôn.
Nam Gia Hữu chỉ tay vào đống lớn nhỏ kia, cất chất vấn tôi: thứ này là ai mua cho cô?
Tôi lý hợp đáp: Dùng tiền lương của tôi mua đâu, làm sao vậy, sao tự lại thế?
Nghe thấy câu trả của tôi, trong mắt Nam Gia Hữu rõ ràng xượt qua một tia thất vọng. Anh đưa điện thoại cho tôi rồi : Tự cô nhìn đi.
Tôi nhận lấy điện thoại, trên màn hình hiển thị những bức ảnh tôi và Quý Sương đi dạo phố cùng nhau.
Tôi quay sang ngược lại anh: Nam Gia Hữu, anh tìm người theo dõi tôi đấy à?
Anh không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận: Tôi lại chẳng hề hay biết hệ giữa cô và Quý Sương lại tốt đến thế đấy? Trong ấn tượng của tôi thì hai người còn gặp nhau được lần cơ mà.
Tôi giữ im lặng.
Nam Gia Hữu lại cho tôi xem thêm vài tấm ảnh nữa. trong là bản ghi chép nguồn tiền giao dịch ngân hàng tôi đi mua sắm hôm nay, rõ ràng có thấy được những khoản tiêu dùng đó đều đến chiếc thẻ đen của Quý Sương.
Anh đỏ bừng hốc mắt, tôi: Tiết Tô Diệu, cô còn điều muốn giải thích nữa không?
Tôi cứng họng không biết nói .
Có cảm giác chỉ cần nói thêm một nữa thôi là Nam Gia Hữu sẽ khóc òa lên mất.
Thấy tôi không lên , anh tiếp tục tra :
Thường ngày cô không phải khéo ăn khéo nói sao, thì đến vờ vĩnh cũng không buồn vờ vĩnh nữa à?
Cho nên có phải cô căn bản chẳng có cái gọi là hệ thống nào cả, cô chính là nhận tiền của Quý Sương để cố tiếp cận tôi có không?
Tại sao cô luôn lừa dối tôi hết lần này đến lần khác ?
Tôi tiếp tục làm người câm, nhìn trời nhìn đất nhìn tường, nhất quyết không nhìn Nam Gia Hữu và cũng không nói câu nào.
Hệ thống trong đầu cuống quýt giùm tôi: A a a, tôi chứng minh cô ấy thật sự không lừa anh mà! Tôi chính là cái hệ thống đó , tôi đang ở ngay này! Ai ra lên giùm tôi với, sốt ruột c.h.ế.t mất thôi!
Nó gào to: Ký chủ, cô nói một câu đi xem nào!
Tôi cất : Ừm, tôi là không có hệ thống thật. Xin lỗi nhé Nam Gia Hữu, tôi là cố tiếp cận anh.
Hệ thống câm nín: Chị hai ơi, nếu chị không biết nói chuyện thì làm ơn ngậm miệng lại giùm, thật đấy.
Nam Gia Hữu dùng đôi mắt khiến người ta tan nát con tim nhìn tôi, anh tức đến mức bật cười: Tốt, Tiết Tô Diệu, cô giỏi , bây đến cả gạt tôi cô cũng không thèm gạt nữa rồi.
Tôi mím môi, định nắm lấy ống tay áo anh thì bị anh hất mạnh ra.
Đừng có chạm vào tôi!
Nam Gia Hữu quay lưng rời đi, nhưng từng bước đi đều lưu luyến vương vấn, thỉnh thoảng lại buông ra một câu dọa dẫm hung tợn.
Còn nội tâm tôi thì chẳng có lấy một gợn sóng.
Chỉ cảm thấy lúc anh giận dỗi trông cũng khá là đáng yêu.
Hệ thống bất lực gào lên: Ký chủ, sao cô không đuổi theo đi? Tôi cảm giác Nam Gia Hữu rõ ràng là muốn cô dỗ dành anh ta đấy.
Tôi chớp chớp mắt: Anh ta tôi đừng chạm vào anh ta mà.
Hệ thống vò đầu bứt tai: Nam Gia Hữu trước cô đừng chạm vào anh ta thì có thấy cô ngoan ngoãn nghe thế này đâu! Nhưng mà tôi thấy cô cũng thật là, xách một đống đồ về như thế chẳng phải cố làm anh ta nghi ngờ sao?
Thấy bóng dáng Nam Gia Hữu đã hoàn toàn biến mất, tôi nở một nụ cười rạng rỡ vô cùng: Thống t.ử ngốc, cố đấy.
Hồng cầu đồng t.ử hệ thống chấn động: Hả? Tại sao?!
Tôi phân tích một cách khách : của Nam Gia Hữu đã chạm mốc 90% rồi, ngày nay dù có trêu chọc anh ta thế nào thì số cũng không tăng thêm nữa.
Cho nên, muốn hoàn thành 10% cuối cùng thì trước tiên phải làm cho anh ta rơi vào đại bi, sau đó mới cho anh ta đại hỉ. Như vậy chỉ số cảm xúc mới có đẩy lên mức tối đa, khả năng tăng vọt mới là cao nhất.
Tôi thả mình ngồi phịch xuống ghế sofa, bật tivi lên xem một cách ngon lành.
Mỗi hệ thống đứng ngơ ngác đứng yên tại chỗ phong trung hỗn loạn:
Đù, ký chủ, cô bị đoạt xá đấy à? Sao tự dưng lại trở nên bình thường thế này, trong đầu lại không phải là cái thứ kỳ kỳ quái quái kia nữa rồi!
…