Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Cách vài bàn, Tô Niệm và Dao Dao ngồi cùng nhau, trên bàn đặt hai ly Starbucks và một phần sandwich.

Dao Dao ngậm ống hút, ánh mắt rơi xuống khay của tôi.

“Chậc chậc, bảy tệ. giác có tiền sống cuộc sống nghèo khổ thế nào ?”

Tô Niệm cúi khuấy cà phê, không nói gì.

Nhưng tôi chú ý thấy khóe miệng cậu ta động một chút, nhịn cười không nổi.

Tôi bưng khay đi ngang qua bọn họ.

Không dừng.

Không nhìn.

Nhưng Dao Dao ràng không định bỏ qua cho tôi.

Khê!”

ta nâng cao giọng, mấy bàn xung quanh đều nhìn sang.

“Mình hỏi cậu một . Cậu chọn 1800 tệ, Tô Niệm theo cậu thì còn tương lai gì? Cậu có phải nên cho ta một lời giải thích không?”

Tôi dừng .

Không phải vì lời ta.

vì tôi nhìn thấy biểu của Tô Niệm.

Cậu ta bưng ly cà phê, ánh mắt nhìn mặt bàn, trên mặt không phải xấu hổ, là lạnh nhạt.

Sự lạnh nhạt của một đã đưa ra quyết định, đang chờ một lối thoát thể diện.

, cậu ta chính là chia tay tôi ở giai đoạn này.

Ngày cụ thể tôi không nhớ , nhưng xúc thì tôi nhớ rất .

, chia tay, cậu ta nói:

Khê, em chẳng cho anh được gì cả, em dựa vào đâu bắt anh theo em chịu khổ?”

Sau cậu ta đi ký túc xá của .

Tối hôm , rèm giường của không kéo.

Tôi đứng căn , bưng khay , vô số ánh mắt đổ lên tôi.

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Tô Niệm.”

Cuối cùng cậu ta cũng ngẩng nhìn tôi.

“Anh có lời gì thì hôm nay nói mặt đi. Đừng để bạn thân của anh truyền lời thay anh.”

Cậu ta đặt ly cà phê xuống.

Đứng dậy.

Mọi xung quanh đều đang nhìn.

Khu vực nhỏ căn lúc này yên tĩnh hẳn.

Tô Niệm đi mặt tôi, cách tôi chưa tới nửa mét.

Cậu ta cao hơn tôi một chút, nhưng cúi mắt nhìn tôi, ánh mắt không có tình yêu, có tính toán.

Khê, anh đã nghĩ rất lâu rồi.”

rồi.

“Chúng ta chia tay đi.”

Giọng không lớn, nhưng đủ để ba bàn xung quanh nghe .

Dao Dao ở phía sau thốt ra một tiếng “haiz” không cao không thấp, nghe không hề bất ngờ.

Tô Niệm nói :

“Ngày em chọn 1800, anh đã muốn nói rồi, nhưng anh vẫn luôn chờ em quay . Em không quay , anh cũng không thể tục hao tổn với em.”

“Anh không trách em, nhưng chúng ta thật sự không hợp.”

“Sau này em sống tốt nhé.”

cậu ta nói xong những lời này, giọng điệu bình tĩnh đáng sợ.

Giống đang đọc lời thoại.

, đoạn lời này được nói ra, lòng tôi thật sự trời sập đất nứt.

Bây giờ…

Không có giác gì.

Một chút cũng không.

Tôi nhìn vào mắt cậu ta.

“Được.”

một chữ.

Tô Niệm sững .

ràng cậu ta không ngờ tôi đồng ý dứt khoát .

Khê nhất định sẽ truy hỏi, sẽ níu kéo, sẽ nắm tay cậu ta nói “em có thể bảo bố đổi ”.

Nhưng tôi nói một chữ “được”.

Mắt cậu ta híp chớp mắt.

Sau cười.

… chúc em may mắn.”

Cậu ta cầm túi trên bàn, kéo Dao Dao rời đi.

Lúc Dao Dao đi còn quay một lần, ý cười nơi khóe miệng kia hận không thể dùng loa phát thanh.

Tôi tục bưng khay , tìm một chỗ góc ngồi xuống.

bảy tệ.

Sườn xào chua ngọt hơi mặn.

Nhưng ăn được.

Điện thoại rung.

Nhóm lớp.

“Tô Niệm và Khê chia tay rồi!!! Ngay căn !!!”

nhắn nối nhau.

“Không bất ngờ, cậu ta nghèo thành rồi.”

“Tô Niệm cũng , nên chia tay sớm.”

“Ha ha ha, bạn gái có tiền không cần, ai chịu nổi.”

Sau gửi một câu:

“Đừng nói bậy, của Khê Khê và Tô Niệm là riêng của họ. Mọi đừng bàn tán lung tung.”

Một câu đã tự gỡ mình sạch sẽ.

Bề ngoài là bảo vệ tôi, trên thực tế ý ngầm của câu này là:

“Đúng , họ chia tay rồi, mình xác nhận thay các cậu.”

Ghê tởm.

Thật sự ghê tởm.

Tôi tắt nhóm lớp, mở WeChat.

Ảnh đại diện của Tô Niệm vẫn là ảnh chụp chung của hai chúng tôi.

Tôi bấm vào, đổi ghi chú từ “Niệm Niệm” thành “Tô Niệm”.

Sau kéo khung chat lên xem.

nhắn cuối cùng cậu ta chủ động gửi cho tôi là:

“Lúc em chọn 1800, em có nghĩ anh không?”

Không có.

này sẽ không nghĩ anh nữa.

Chiều trở về ký túc xá, Đào Lê đã biết .

“Khê Khê… cậu không sao chứ?”

“Không sao.”

“Tô Niệm cậu ta…”

“Chia tay thì chia tay. Vừa hay tiết kiệm tiền.”

Đào Lê há miệng, muốn nói gì rồi nuốt xuống.

không có ở .

Điện thoại của ta úp trên bàn.

Màn hình úp xuống.

Nhưng ngay tôi đi ngang qua bàn ta, điện thoại rung một tiếng.

nhắn WeChat hiện ra, lộ phần .

“Tô Niệm: Đều xử lý xong rồi, theo…”

Phần sau bị cắt mất.

Tôi không chạm vào điện thoại ta.

Không cần xem.

Tôi biết bọn họ đang hợp mưu gì.

, sau Tô Niệm chia tay chưa đầy một tuần, cậu ta công khai ở bên .

mục đích duy nhất cận Tô Niệm chính là thông qua cậu ta để khống chế xúc của tôi, khiến tôi vì thất tình kích động, quay về đổi 50 tỷ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.