Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LQZHOaSBS

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Căn phòng sưởi ấm nơi Hoàng hậu nghỉ ngơi nằm không xa bờ . Khi ta theo Ma ma chưởng quản bước vào, tỷ tỷ và Bùi Diệp đã quỳ sẵn ở giữa điện.
Hoàng hậu ngồi ngai , sắc mặt không mấy dễ . rõ ràng đã nghe xong những xin ban hôn của Bùi Diệp.
Chén trà bên tay đụng tới, ánh đảo qua đảo lại xem xét giữa hai người, vừa có không hài , vừa có phần bất lực của người bề nhìn đám hậu sinh quấy phá.
Bùi Diệp quỳ thẳng lưng, tỷ tỷ lại cúi đầu, ngón tay bất an xoắn c.h.ặ.t chiếc khăn tay.
Có lẽ chuyện tư tình của hai người vừa đã bị Hoàng hậu gặng ngọn ngành, đuôi tỷ ấy đỏ ửng, mặt sót lại vẻ xấu hổ, nhượng bộ.
Ta bước lên phía trước, kính cẩn quỳ xuống:
“Thần nữ bái kiến Hoàng hậu Nương nương.”
Hoàng hậu trông thấy ta, thần sắc lập tức dịu đi nhiều, liền xua tay nói:
“Không cần nhiều lễ. Ngươi vừa mới rơi xuống nước, thân thể chắc lạnh, mau đứng dậy ngồi đi.”
Cung nhân mang đến chiếc ghế đệm nhỏ, lại dâng lên một chén trà nóng.
Ta tạ ơn ngồi xuống, không chủ động dò chuyện của tỷ tỷ và Bùi Diệp, chỉ giữ im lặng chờ Hoàng hậu mở .
“ cung vừa đã nghe người ta tấu báo, hôm nếu không nhờ ngươi kịp thời nhảy xuống nước thì An Vương e là đã điềm xấu nhiều lành tốt ít.”
Hoàng hậu nhìn ta, giọng điệu ôn hòa.
“Chủ động nhảy xuống cứu người tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, một nữ t.ử khuê các như ngươi lại có được can đảm đến thế.”
“Thần nữ lúc đó chỉ nghĩ tới việc cứu người, không kịp suy nghĩ nhiều.” Ta đáp.
“Thân phận An Vương tôn quý, dẫu người rơi xuống nước có là người bình thường thì thần nữ đã biết bơi cũng không thể giương nhìn mà không quản.”
Hoàng hậu gật đầu, lại về tuổi tác, ngày tháng sinh thần của ta, cũng như bình thường ta hay đọc sách , biết những nữ công nữ tắc nào.
Ta đều nhất nhất trả , không cố tình khoe khoang kỹ năng, chỉ nói mình đọc sơ qua thơ văn, cũng từng theo Ma ma phủ học qua việc quản lý sổ sách, thu vén nội đình.
nghe xong mỉm cười:
“Hiếm có người tính tình trầm ổn, gặp chuyện lại không hoảng loạn như ngươi.”
“Hôm bao nhiêu người vây quanh bờ , vậy mà chỉ có ngươi biết cách cứu người thế nào, đủ thấy ngươi là một đứa trẻ có chủ kiến .”
Ta cúi đầu đáp: “Nương nương quá khen tặng.”
Hoàng hậu bưng chén trà lên nhưng không uống ngay, một lúc sau mới như vô tình :
“Ngươi hôm cứu An Vương, cùng ấy như cũng có một đoạn duyên phận. Theo ngươi thấy, An Vương là người như thế nào?”
Ta đã liệu trước sẽ câu này nên không nao núng, chỉ suy xét kĩ lưỡng trả :
“Thần nữ trước kia chỉ từ xa trông thấy An Vương lần tại các buổi cung yến, không dám mạn phép bàn luận. Hôm tuy có trò chuyện An Vương đôi câu, nhưng cũng chỉ biết Vương gia tính tình ôn hòa, đối xử hạ nhân có lễ nghi, không giống như đồn đại khó tiếp cận.”
“Ngươi không chê thân thể ấy yếu ớt sao?”
“Thân thể có bệnh tật vốn không phải điều An Vương mong muốn, sao lại có thể đó là điều chê bai.”
Hoàng hậu nhìn ta, nụ cười mặt lại càng thêm sâu sắc. đặt chén trà xuống, thong thả nói:
“An Vương từ nhỏ đã đa bệnh đa đao, Hoàng thượng và cung đều phải bận vì ấy rất nhiều.”
“Hoàng thượng rất trọng vị đệ đệ này, luôn hy vọng tìm ấy một vị thê thiếp biết quan tâm chăm sóc, phẩm hành đoan trang.”
“Chỉ là những năm qua, các cô nương môn đăng hộ đối chắc đã nguyện , người nguyện lại chắc đã thích hợp.”
khựng lại một chút, cuối cùng cũng nói thẳng ra:
“Hôm ngươi cứu ấy, lại có được tâm tính thế này, cung thấy vô cùng thích hợp.”
“Nếu cung có ban hôn, ngươi gả vào Vương phủ làm Vương phi, ngươi có nguyện không?”
Căn phòng sưởi ấm rơi vào tĩnh lặng.
Tỷ tỷ đích xuất đột ngột ngẩng đầu nhìn ta, thần tình vừa kinh ngạc, vừa có phần phức tạp kịp che giấu.
Ta tự nhiên là nguyện .
Kiếp trước người ngoài đều bảo An Vương thân thể yếu ớt vô năng, tính tình nhu nhược, không phải là tấm chồng tốt để nương tựa cả đời.
Nhưng ít nhất không nạp thiếp, cũng lạnh nhạt tỷ tỷ, càng không để tỷ ấy phải chịu khổ sở đày đọa chốn hậu đảnh.
Tỷ tỷ sau khi kết hôn u u uất uất là vì tỷ ấy đã có người khác, chứ phải do Vương phủ khắt khe tỷ.
Những ta xin ở kiếp này từng là một tình yêu oanh oanh liệt liệt. Chỉ cần có thể rời khỏi Phủ Tướng quân, tìm được một nơi an ổn dung thân thì đã tốt hơn kiếp trước gấp ngàn vạn lần.
Nhưng ta không thể nhận quá nhanh.
Ta liền vội đứng dậy, lại quỳ xuống giữa điện, mặt lộ ra phần hoảng hốt vừa vặn:
“Thần nữ chịu ơn Nương nương trọng, tự nhiên cảm kích vô cùng.”
“Chỉ là thần nữ xuất thân thấp kém, qua chỉ là một thứ nữ phủ, tài xướng hay nhan sắc cũng có nổi bật, chỉ e không xứng An Vương, càng không gánh nổi ngôi vị Vương phi.”
“Xuất thân không thể quyết định phẩm hành của một người.” Hoàng hậu nói.
“Ngươi tuy là thứ xuất nhưng cũng là quan gia tiểu thư đàng hoàng, hôm lại cứu mạng An Vương, ai dám bảo ngươi không xứng?”
Ta vừa định khiêm tốn từ chối thêm câu thì bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói của Bùi Diệp:
“Nương nương, chuyện này e rằng cần phải thận trọng.”
Nụ cười của Hoàng hậu nhạt đi phần, ngoái đầu nhìn hắn:
“Ngươi vừa đang xin cung tác thành hôn của mình, lúc này lại xen vào chuyện của Vương phủ. Ngươi có điều muốn nói?”
Bùi Diệp quỳ nguyên tại chỗ, nhưng tầm lại rơi chằm chặp người ta:
“Hôm bên bờ quan khách rất đông, nhưng Nhị tiểu thư lại cố tình tranh nhảy xuống trước tất cả mọi người, lại am hiểu phương pháp cứu chữa người đuối nước, sau đó nhận được ngọc bội đính thân của An Vương.”
“Chuyện này nhìn thì trùng hợp, nhưng phải là quá mức thuận lợi sao?”
Ta ngước nhìn hắn.
Hắn nói tiếp:
“An Vương cưới thê thất, thân phận lại tôn quý, người kinh thành có muốn trèo cao bám víu Vương phủ không ít.”
“Làm sao biết được nàng ta không phải đã chuẩn bị từ trước, cố mượn danh nghĩa cứu người để có đụng chạm da thịt An Vương, lại lấy danh tiết làm cớ để xin hôn ?”
“Hôn của An Vương liên quan đến thể diện hoàng thất, không thể chỉ vì một trận ân cứu mạng mà quyết định vội vàng.”
Sắc mặt tỷ tỷ biến đổi nhẹ, khẽ kéo kéo tay áo hắn:
“Huynh đừng nói như vậy, muội muội không phải loại người đó.”
Bùi Diệp lại buồn để tâm, chỉ chằm chằm nhìn ta:
“Nếu Nhị tiểu thư thật không mưu điều , tại sao biết rõ nam nữ có biệt mà dám làm ra hành động như thế trước bao nhiêu người?”
Ta im lặng nghe hết, nỗi chán ghét vốn đã lắng xuống lại một lần nữa cuộn trào lên.
Kiếp trước hắn biết rõ ta không phải tỷ tỷ nhưng tìm đến tận cửa hôn, giam hãm ta Phủ Tướng quân đày đọa suốt bao năm.
Kiếp này ta đã chủ động né tránh hắn, tác thành nhân duyên của hắn và tỷ tỷ, vậy mà hắn như âm hồn không tan đuổi theo, chỉ bằng câu đoán mò vô căn cứ đã muốn c.h.ặ.t đứt tương lai của ta.