Vị hôn phu của tôi tên Lục Trạch Viễn.
Anh ta luôn giữ một quy tắc rất kỳ lạ.
Dù thế nào cũng không qua đêm ở nhà tôi.
Ngay cả khi hai người đang ở thời điểm gần gũi nhất, chỉ cần kim đồng hồ vượt qua mười một giờ, anh ta nhất định sẽ đứng dậy rời đi.
Lục Trạch Viễn giải thích rằng anh ta có tật mộng du.
Anh ta sợ trong lúc mất ý thức sẽ làm tôi bị thương.
Tôi tin lời ấy suốt năm năm ròng.
Mãi cho đến một đêm nọ.
Nửa đêm, tôi bị x/u/ất h/uy/ết nghiêm trọng, cơn đau khiến cả người co rúm trên sàn.