Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

sân im lặng chั่ว khắc, sau đó một giọng nói vang rền như tiếng chuông vang lên: “ không xứng, vậy mày nói xem mày xứng chắc?”

—— “Bốp!”

Ta tát cho lảo đảo hai bước, lỗ tai ùng ùng một hồi, trượt khỏi tay rơi xuống đất.

Phụ thân đứng trước mặt ta, mặt tức đến tím tái: “Lúc mày chưa về thì cả hòa thuận vui vẻ, mày vừa về là cửa không yên! mày chẳng lòng người như tỷ tỷ mày , lớn lên lại càng tệ hơn!”

“Nếu không nhờ phước của tỷ tỷ mày thì làm sao mày cho thế t.ử mà hưởng phước đến tận bây giờ?”

Phụ thân càng nói càng giận: “Nay mày con cái đủ đầy, thế chồng vững mạnh đều là nhờ quang của nó, mày còn tính toán với nó mấy thứ này, mày lương tâm không?”

Ta giơ tay lấy ngón cái lau khóe miệng, cúi đầu nhìn vệt m.á.u trên đầu ngón tay.

Ta nghe từng câu từng chữ này nện xuống.

Y hệt như xưa, hống hách ép người.

xưa Ôn Vận vào đúng ngày đại hôn chạy theo người ta, phụ mẫu ép ta thay, ta không .

Mẫu thân quỳ trước thờ tổ: “Tội phụ Lý Bảo Lâm dạy con không nghiêm, nuôi ra kẻ ăn cháo đá bát, lòng chỉ người ngoài, thà nhìn gặp tai họa này cũng không thay tỷ tỷ.” 

“Tội phụ đây đ.â.m đầu c.h.ế.t ở đây cho xong, tạ tội với liệt tổ liệt tông.”

Ta sợ phát hoảng, chẳng còn nghĩ tới uất khuất của mình nữa, quỳ sụp mẫu thân: “Mẫu thân! Con !”

Sau đó ta đi.

Hầu phủ coi thường chức quan bé, lại giận trưởng tỷ đào hôn, ta ở đủ mọi đày đọa.

Lúc ta m.a.n.g t.h.a.i Minh ca nhi bà cô bắt quỳ, tại chỗ chảy m.á.u thai, đêm đó Hoài không phủ.

Nhũ mẫu đi theo vứt cả tính mạng trèo tường ra ngoài mời đại phu, mới kéo ta cửa t.ử trở về.

Nhưng lời nhắn gửi về phủ lại chẳng bao giờ hồi âm.

Ta không kêu ca nửa lời, lễ tết đều chuẩn trọng lễ dâng lên mẹ đẻ. Mẫu thân mắc bệnh dịch, ta không cởi đai áo túc trực bên giường ngày đêm.

Trái tim con người cũng là thịt làm ra.

Cuối cùng phụ thân cũng gọi một tiếng “Quy Ngư” trên bàn ăn.

Mẫu thân bắt đầu lo lắng cho chứng tay lạnh của ta, nhờ người mang tới cho ta áo bông chèn gòn mới.

Dẫn con về , mẫu thân sẽ ôm Minh ca nhi vào lòng đút cơm, phụ thân sẽ dùng râu cằm đ.â.m vào mặt của làm con bé cười ngặt ngẽo.

Lúc đó ta xúc động khóc suốt một đêm. Thế nhưng giờ đây Ôn Vận trở về.

Chỉ rơi vài giọt nước mắt.

Chút ấm áp ta dùng cả đời mới đổi lại phụ mẫu, giống như tuyết tàn ánh mặt trời, tan biến chớp mắt.

…..

Phụ thân cúi người nhặt đất lên: “ nhi, cho con này.”

Thằng nhóc béo mắt cười híp thành một đường, chạy lại nhận lấy . Khi đi qua cạnh ta, đột nhiên giơ hai nắm đ.ấ.m thụi mạnh vào hông ta: “Đồ đàn bà xấu xa! Đồ đàn bà xấu xa! Ai bảo ngươi giật đồ của ta!”

“Ngươi không đ.á.n.h mẫu thân ta!”

Minh ca nhi sau lưng ta lao ra.

Trên đầu con vẫn còn quấn dải vải trắng, gương mặt nhắn tái nhợt nhưng đôi mắt sáng đến đáng sợ, con dang hai tay chắn trước người ta, lao đầu về phía đ.á.n.h tới.

“Ngươi đ.á.n.h mẫu thân ta, ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”

Minh ca nhi hơn , lại đang mang thương tích, thằng nhóc béo kia cưỡi trên người con mà đ.á.n.h. Minh ca nhi không tránh, đỏ gầu hai mắt c.ắ.n c.h.ặ.t vào cánh tay .

Ta giơ đá mạnh một phát vào m.ô.n.g thằng nhóc béo, khiến nó buông ngã nhào ra đất.

“Phản rồi! Phản hết rồi! Đây còn là một đình nữa không!” Phụ thân tức đến mức chòm râu rung lên bần bật.

Hoài xách xốc Minh ca nhi đất lên: “Đúng là mẫu thân con dạy hư hỏng hết rồi!”

Minh ca nhi Hoài kẹp c.h.ặ.t không giãy ra , quay đầu lại gào lên với : “Phụ thân! Không phải mẫu thân dạy hư đâu! Là cướp của muội muội, là nó đẩy con trước!”

Gương mặt nhắn của con đỏ gay, nước mắt chực trào hốc mắt.

Hoài khựng lại một chút, giơ tay lau vệt bẩn trên mặt Minh ca nhi: “Dù là vậy thì ca nhi cũng mất cha, con sao lại không thể nhường nó một chút?”

Minh ca nhi ngẩn người.

Đứa trẻ sáu tuổi không thể phản bác lại câu nói này, ánh sáng ánh mắt cũng chợt dập tắt.

Mẫu thân đỡ đang ngồi đất gào khóc đứng dậy: “ ca nhi ngoan không khóc, ngoại tổ mẫu xem nào, ôi chao, c.ắ.n không nhẹ đâu, ngoại tổ mẫu dẫn con đi bôi t.h.u.ố.c…”

Ta bước tới ôm lấy Minh ca nhi.

Mặt con lập tức úp c.h.ặ.t vào hõm vai ta, cơ thể bé run lên bần bật, con không phát ra tiếng động nào nhưng ta cảm nhận một vùng ướt đượm ấm áp thấm qua lớp áo ta, loang ra.

“Mẫu thân.”

Giọng con gái vang lên, ta cúi đầu thấy con bé nhẹ nhàng kéo kéo góc váy ta: “ không nữa đâu, cũng không ngoại tổ phụ nữa, càng không phụ thân, chỉ mẫu thân và ca ca thôi.”

Hoài mím môi: “Lại là nói mấy lời điên khùng theo mẫu thân con chứ gì.”

Ta đứng thẳng người, trút ra một hơi thở dài u ám:

Ôn Vận mất chồng, mẹ con cô quạnh bao đắng cay, đều không phải do ta gây ra.”

xưa người bỏ trốn theo nam nhân là tỷ ấy.”

“Ta không nợ nần gì tỷ ấy cả.”

Ta dời ánh mắt sang người nam nhân vóc dáng thẳng tắp như ngọc kia.

Hoài .”

ta gọi tên, mày khẽ giật giật một cái.

Ta tháo một vòng ngọc ném về phía .

vòng rơi xuống cạnh , vỡ tan thành bốn mảnh.

Đây là vòng xưa sau khi ta sinh Minh ca nhi, chính tay đeo vào cho ta.

Ta ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt hoảng loạn của Hoài .

xưa ngươi cưới ta không phải tự nguyện. Ta cho ngươi cũng chẳng phải lòng.”

“Tám nay, những gì nợ ngươi, ta trả sạch rồi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.