Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 26

“Tại sao?”

“Bởi vốn dĩ chúng đã không hợp nhau.” Tôi nói, “Thứ anh cần, là một Lục phu nhân ngoan ngoãn nghe lời. Thứ tôi cần, là một người bạn đời tôn trọng Tô Vãn. Chúng không thứ đối phương muốn. Nên chia tay là chuyện sớm muộn thôi.”

Nghe xong, anh bật cười, nụ cười thanh thản. “ nói đúng.”

“Ừ.”

…” Anh khựng , “Chúc hạnh phúc.”

“Anh .”

Anh bỏ . Lần này, không hề quay . Tôi nhìn bóng lưng anh , trong lòng trống trải một khoảng, nhưng không phải buồn bã, mà là… giải thoát. Cuối cùng, triệt để kết thúc.

bước tới. “Ổn ?”

“Ổn.”

không?”

.” Tôi quay sang nhìn anh, “Chỉ thấy hơi đói.”

Anh bật cười. “Muốn ăn ?”

“Lẩu.”

.”

“Phải cay.”

.”

“Phải uống bia.”

.”

“Anh mời.”

.”

Tôi nhìn anh. “Sao anh cái chiều thế?”

là cô nói mà.” Anh cười, “Cô nói .”

Tai tôi nóng ran. “ thôi.”

“Ừ.”

Lúc ăn lẩu, nói: “Lục Thần Vũ sang tên cổ phần đấy.”

“Tôi .”

“Cô muốn không?”

“Không.” Tôi đáp, “Phiền phức.”

xử lý sao?”

“Quyên góp .” Tôi nói, “Làm từ thiện. Xây trường học, hoặc hỗ trợ các bà mẹ đơn thân.”

Anh nhìn tôi. “Nghiêm túc ?”

“Ừ.”

“Mấy chục tỷ tệ đấy.”

“Tôi .” Tôi nói, “Nhưng tôi không muốn tiền của anh .”

sao?”

nó bẩn.” Tôi đáp, “ , tôi dây dưa không rõ với anh .”

Anh gật . “, để tôi xử lý giúp cô.”

“Cảm ơn.”

nói cảm ơn.”

Tôi cười. “Quen miệng .”

“Bỏ .”

“Vâng.”

Buổi tối, chúng tôi tản bộ về nhà. ngang qua cửa hàng tiện lợi, tôi mua một que kem. nhìn tôi ăn.

“Trời lạnh thế này mà ăn kem?”

“Đã.”

“Coi chừng đau dạ dày.”

“Không sợ.”

Anh thở dài. “Cô là…”

là sao?”

là khiến tôi hết cách.”

Tôi cười, liếm kem. Ngọt lịm.

.”

“Hửm?”

“Anh nói xem, tại sao con người thay đổi?”

“Bởi những trải nghiệm.”

“Liệu tốt lên không?”

“Tùy người.” Anh nói, “Cô thì tốt lên .”

“Sao anh ?”

bây giờ cô cười .” Anh nhìn tôi, “Một nụ cười thực sự.”

Tôi ngây người, bật cười. “ sao?”

“Phải.” Anh nói, “Trong mắt ánh .”

Tôi cúi , kem chảy, nhỏ xuống tay. Anh rút khăn giấy, lau tôi, động tác nhẹ nhàng.

“Tô Vãn.”

“Dạ?”

“Sau này đừng khóc nữa.”

“Vâng.”

“Phải cười.”

“Vâng.”

“Phải vui vẻ.”

“Vâng.”

“Phải…” Anh ngừng .

“Phải thế nào?”

“Phải ở bên cạnh tôi.”

Tôi ngẩng , nhìn anh. Dưới ánh đèn đường, mắt anh , như những sao.

.”

“Sao cơ?”

phải anh đang đuổi tôi không?”

“Đúng .” Anh thừa , “Rõ ràng lắm sao?”

rõ ràng.”

…” Anh bắt căng thẳng, “Cô đồng ý không?”

Tôi không nói , nhón chân lên, hôn chụt vào má anh một cái. nhẹ, nhanh. quay lưng bỏ chạy.

“Tô Vãn!” Anh gọi với từ đằng sau.

Tôi không quay , vừa chạy vừa cười về nhà. Tim đập như sấm rền.

**Chương 12**

hôm sau, chuông cửa reo. Tôi mở cửa. đứng bên ngoài, tay cầm một . Không phải hồng, mà là hướng dương, một to, vàng rực rỡ.

“Chào buổi .” Anh nói.

“Buổi tốt lành.” Tôi nhìn , “Cái này là…”

“Tặng .” Anh đưa tới, “Thích không?”

Tôi lấy. “Sao tự dưng tặng ?”

chuyện tối qua.” Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, “ cần anh một câu trả lời.”

“Câu trả lời ?”

“Chuyện anh đuổi .” Anh nói, “ đồng ý ?”

Tôi ôm , cúi ngửi, thơm.

“Nếu bảo không đồng ý thì sao?”

“Thì anh tiếp tục đuổi.” Anh cười, “ đuổi đến khi nào đồng ý thì thôi.”

.”

“Sao cơ?”

“Anh nghiêm túc đấy ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.