Vợ Danh Nghĩa, Bảo Mẫu Thật Sự

Vợ Danh Nghĩa, Bảo Mẫu Thật Sự

Hoàn thành
4 Chương
204

Trong một buổi phỏng vấn phát sóng trực tiếp, chồng tôi thản nhiên nói rằng anh đã sắp xếp xong xuôi toàn bộ tài sản đứng tên mình.

Người dẫn chương trình lập tức cười trêu, giọng đầy ẩn ý:

“Vậy chắc hẳn Bạch tổng đã để lại cho vợ và con trai một khối tài sản khổng lồ rồi?”

Anh chỉ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như thể đang nói đến điều gì đó vô cùng ấm áp. Nhưng câu trả lời lại lạnh lẽo đến mức khiến người ta nghẹn họng.

“Tôi chỉ để lại cho họ một khoản đủ để sống.”

Anh ngừng một nhịp, rồi nói tiếp, giọng trầm ổn, không chút do dự.

“Phần tài sản còn lại, tôi đều để cho con gái nuôi của mình.”

Trên màn hình, ánh đèn trường quay rực rỡ, anh ngồi thẳng lưng, dáng vẻ cao quý đoan chính như một người đàn ông hoàn hảo.

Anh nói, từng chữ từng chữ như đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng.

“Đó là lời hứa giữa tôi và mẹ của con bé.”

“Tôi từng quỳ trước mộ cô ấy, hứa rằng sẽ để con gái cô ấy cả đời không phải lo nghĩ.”

Tay tôi đang đảo thức ăn trong chảo bỗng khựng lại.

Dầu nóng bắn lên mu bàn tay, rát buốt, nhưng tôi chẳng hề cảm thấy đau.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía tivi.

Người đàn ông trên màn hình vẫn đang thao thao bất tuyệt, ánh mắt tràn đầy nhớ thương khi nhắc đến bạch nguyệt quang đã mất sớm của mình.

Cho đến khi người dẫn chương trình tiếp tục hỏi, như vô tình mà cũng như cố ý.

“Vậy vợ ngài có biết chuyện này không?”

Anh thoáng sững lại đúng một giây.

Nhưng nụ cười trên môi vẫn không hề thay đổi.

“Cô ấy sẽ không phản đối.”

“Những năm qua cô ấy đối xử với con gái nuôi của tôi rất tốt.”

Anh nói tiếp, giọng nhẹ như gió thoảng.

“Làm còn đạt chuẩn hơn cả bảo mẫu.”

Một câu nói, tựa như cái tát giáng thẳng vào mặt tôi trước hàng triệu khán giả.

Tôi tắt bếp.

Tháo tạp dề.

Bước ra khỏi gian bếp như một cái xác không hồn.

Con trai tôi đang cúi xuống nhặt đồ chơi rơi dưới sàn cho con gái nuôi.

Tôi tiến lại, bế thằng bé lên, không nói một lời, đưa thẳng về phòng.

Sáu năm rồi.

Tôi nhẫn nhịn đủ rồi.

Nếu trong căn nhà này, từ đầu đến cuối chẳng có thứ gì thuộc về mẹ con tôi…

Vậy thì cái chức “bảo mẫu” này, ai thích làm thì làm.