Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Toàn là tin nhắn của .
Tin tiên: “Tô Vãn Tình, cô quá đáng .”
Tin thứ : “Cô chuyện thành ra như vậy, cô thấy cô được lợi gì?”
Tin thứ ba: “Mẹ tôi mất mặt trước tất cả mọi người, cô hài lòng chứ?”
Tin thứ tư: “Chuyện dây chuyền tôi thừa nhận tôi không , nhưng cô dùng cách này thù tôi, lương tâm cô không cắn rứt sao?”
Tin thứ năm: “Con đâu? Cô đưa Tiểu Mễ đi ?”
Tin thứ sáu: “Cô lập tức đưa con về.”
Tôi nhìn những tin nhắn này.
Anh đã lấy lời khai ở đồn công an xong và được thả ra .
Không có xin lỗi. Không có giải thích.
có trích.
Tôi úp điện thoại xuống bên cạnh gối.
Một tin không lời.
hôm sau, gọi bảy cuộc. Tôi không nghe cuộc nào.
thứ ba anh không gọi nữa. Chuyển sang nhắn tin.
“Chúng nói chuyện đi.”
“Chuyện này có giải thích.”
“Cô không không cho tôi gặp con.”
Tôi lời một câu: “Chuyện của con nói qua .”
Sau đó chặn anh .
Mạnh mà Lục Dao giúp tôi tìm rất nhanh gửi thư .
Nội dung rất đơn giản: tôi, Tô Vãn Tình, dự định khởi kiện ly hôn, yêu cầu chia tài sản chung hôn nhân, đồng thời yêu cầu bồi thường đối với hành vi đối phương chưa được đồng ý đã chuyển dịch, bán tài sản gia đình. thời gian tố tụng, đề nghị anh không quấy rối thân chủ của tôi và người nhà của cô ấy.
thứ sau khi thư được gửi đi, tôi nhận được một số lạ.
Là Quế gọi đến.
Tôi do dự một chút, bắt máy.
“Vãn Tình à.” Giọng Quế hoàn toàn khác tiệc rượu. Không the thé, không gào khóc. Trầm thấp, dè dặt.
“Mẹ.”
“Chuyện này là không . Nó còn trẻ không hiểu chuyện, nhất thời bị ma xui quỷ khiến.”
Tôi không nói gì.
“ đó mẹ có lại cho con.” Quế nói rất nhanh, như sợ tôi cúp máy, “Số tiền con nói mẹ có . đứa đừng ly hôn có được không? Tiểu Mễ còn nhỏ mà.”
“Mẹ, không phải thứ con muốn.”
“Vậy con muốn gì? Con nói đi, mẹ được gì đều .”
“Con muốn nói chuyện anh trộm dây chuyền của mẹ con.” Giọng tôi bình tĩnh, “Không phải chuyện năm mươi nghìn tệ. Là anh trộm lòng hiếu thảo của con dành cho mẹ con, đổi thành mảnh đồng vụn treo trên cổ mẹ con. Mẹ con dây chuyền tháng, đi đâu nói là con gái con rể mua. Bà ấy càng kiêu hãnh trước mặt người khác bao nhiêu, sau này biết sự sẽ càng mất mặt bấy nhiêu.”
dây bên kia im lặng.
“Mẹ, mẹ thử nghĩ xem nếu có người trộm vàng của mẹ, đổi một cho mẹ . Mẹ đó tiệc rượu hôm nay khoe khắp nơi. Sau đó mẹ biết sự , mẹ sẽ cảm thấy thế nào?”
Quế không nói gì.
“Chính là cảm giác đó.” Tôi nói, “Mẹ con giống mẹ. Đều là mẹ.”
dây bên kia truyền đến một tiếng nức nở rất nhẹ.
“Chuyện này không còn đường thương lượng nữa.” Tôi nói, “Pháp phán thế nào thì thế ấy.”
Tôi cúp điện thoại.
Lại qua vài .
Mấy này mẹ tôi vẫn luôn vo hỏi rốt cuộc tôi xảy ra chuyện gì. Tôi nói có mâu thuẫn với , đang thương lượng.
Cho đến một buổi chiều, tôi đang ở bếp giúp mẹ rửa rau.
“San San.” Mẹ tôi đứng sau lưng tôi.
“Vâng?”
“ dây chuyền đó là không?”
Tay tôi dừng dưới vòi nước.
Tôi quay người, nhìn bà.
Bà đứng ở cửa bếp, tay xoắn vào tạp dề.
“Dạo trước mẹ không cẩn thận đứt móc khóa.” Giọng bà rất nhỏ, “Màu bên không . Mẹ lên mạng tra . Vàng sẽ không xanh.”
“Mẹ.”
“Là đổi không?”
Tôi không phủ nhận nữa.
“Vâng.”
Mẹ tôi cúi , im lặng rất lâu.
“Mẹ đã nói lần đó nó đến sao lại khác thường như vậy.” giọng bà không có tức giận, có mệt mỏi, “Một người đàn ông to xác, chuyên chạy một chuyến nói kiểm tra dây chuyền cho mẹ. Lúc đó mẹ đã thấy không , nhưng mẹ nghĩ nó là chồng con, chắc không đến mức ấy.”
“Mẹ, con xin lỗi.”
“Con có gì mà xin lỗi.” Bà lắc , “Đồ con mua cho mẹ bị nó trộm, người nên xin lỗi không phải con.”
Bà giơ tay lau mắt.
“Cả đời mẹ chưa từng thứ gì tốt. Lúc dây chuyền đó lên mẹ sự rất vui, đi đâu nói là con gái mua. Dì Vương của con còn cố ý đến xem một lần, nói đẹp .”
Bà cười một chút, nụ cười có chút đắng.
“Sau này phát hiện là , mẹ không nữa. không nói với ai. Mất mặt lắm.”
“Mẹ, con sẽ đòi lại cho mẹ.”
“Không cần.” Bà nắm tay tôi, “Tiền hay không tiền mẹ không quan tâm. Con và Tiểu Mễ sống tốt là được.”
Tôi ôm lấy bà.
Trên người bà có mùi nước giặt và hành lá.
Từ nhỏ đến lớn đều là mùi này.
tuần tiếp theo, mọi chuyện tiến triển rất nhanh.
Mạnh giúp tôi chính thức nộp đơn ly hôn.
Sau khi nhận được giấy tập, yên tĩnh , sau đó bắt liên tục nhắn tin cho tôi. Anh đổi số mới.
“Tô Vãn Tình, cô sự muốn đi đến bước này?”
“Tôi có tiền cho cô. Dây chuyền tôi đền cô một mới.”
“Cô nghĩ đến Tiểu Mễ đi. Cô nỡ để con bé lớn lên gia đình đơn thân sao?”