Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Hạc đại ca, lâu rồi không .”

Hạc Giang Đình cau mày, đẩy hắn .

“Nói chính sự!”

cố ý tỏ vẻ khó xử.

“Cũng không có , Trịnh tiểu thư tâm trạng không tốt, nói với ta một lúc.”

này sắc Hạc Giang Đình trở rất khó coi.

vậy, giơ tay thề.

“Ta bảo đảm tuyệt đối không có bất kỳ hành vượt quá giới hạn nào. Ta biết đại ca thích nàng, không dám có tâm tư khác…”

Hạc Giang Đình truy hỏi: “Nàng đang đâu?”

ghé sát lại.

“Đến tòa nhà của Trịnh gia dưới chùa Thanh Long. Ta tâm trạng nàng không tốt cho nàng một bình rượu.”

Ánh Hạc Giang Đình trầm .

“Rượu ?”

“Rượu hoa đào, giúp người ta thả lỏng…”

Hắn nói xong đã Hạc Giang Đình đấm một quyền, rơi sông bên cạnh.

sắc Hạc Giang Đình lạnh như băng, đôi môi mỏng mắng.

“Vô sỉ! có biết đó là rượu không, sao có thể đưa cho nàng?”

ôm , trốn dưới nước không dám lên.

Hắn đau đến mức che , vội vàng nói.

là loại rượu khiến người ta say đến hôm sau thôi, có thể là …”

vừa rồi Tạ Dữ cũng từng đến đây, không biết có phải đi tìm Trịnh tiểu thư không!”

Hạc Giang Đình nghiến răng: “Chờ ta trở về sẽ tính sổ với .”

Nói xong liền nhanh chóng lên ngựa rời đi.

bóng lưng hắn đã gần như xuất hiện tàn ảnh, cảm sắp thành rồi.

19

Trước khi xuất phát đến chùa Thanh Long, mẫu thân hỏi ta đã nghĩ kỹ .

Ta gật đầu.

ta mỉm cười, nói: “Đi đi, .”

Ta đến đây đã một tháng, lên chùa chép mấy ngày để tĩnh tâm.

Sau khi núi trở về tòa nhà, ta có thể chờ đợi.

Không ngờ người ta chờ được trước lại là Tạ Dữ.

Hắn gõ cửa, nói muốn cầu xin ta tha thứ.

Ban đầu ta không để ý, nghe nha hoàn nói Hạc Giang Đình đang giục ngựa chạy đến.

Ta liền mở cửa cho Tạ Dữ vào sân cùng mình. Một tháng không , hắn đã gầy đi một vòng.

Ta ngồi , một tay chống đầu, bảo hắn có thì mau nói.

Vừa ta, hắn đã vừa khóc vừa kể lể.

, ta biết sai rồi, thật sự biết sai rồi.”

“Giữa ta và Đường Miên có một , hôm ấy vì say rượu mà phạm phải sai lầm, đến nay ta vẫn hối hận.”

“Ta biết nàng cho rằng ta đến vì sợ nàng không trở về thành, vì Hầu phủ mới đến.”

mình ta biết, ta thật sự không nỡ rời xa nàng, thật sự hối hận…”

Hắn vừa nói vừa quỳ , ôm chặt lấy chân ta.

, ta sẽ xử lý ổn thỏa Đường Miên, chúng ta bắt đầu lại, sinh mấy đứa con…”

trong chớp , Tạ Dữ đã người kéo dậy, ném vào tay hộ vệ.

Lúc này ta mới rõ đó là Hạc Giang Đình, hắn dùng khăn đen che .

Là sợ người khác rồi liên hệ ta với hắn sao…

Ta lập tức nổi giận, kịp phát tác.

Hạc Giang Đình đã lạnh giọng nói: “Ném hắn ngoài, sau này không được cho vào phủ.”

Tạ Dữ lại hắn đến thất thần, đột nhiên hét lớn.

“Hay lắm, thì là tên tiểu tặc . trước chính đã đánh gãy chân ta ngoài thành.”

“Tên tiểu tặc, ta tuyệt đối không tha cho !”

Ta sững người.

Tạ Dữ định mắng tiếp, đã hộ vệ trực tiếp đánh ngất rồi kéo đi.

20

trước, ta và Tạ Dữ đã phân phòng hơn nửa . Hắn nói Lâm Châu có sơn phỉ làm loạn, phải đi dẹp loạn không về phủ ăn Tết.

Hắn vừa đi, Đường Miên nói sợ cùng ta sẽ khiến ta không vui, đến nhà họ hàng nơi khác.

Khi trở về, người lại đi cùng nhau, là Tạ Dữ nói kẻ địch xảo quyệt, trong lúc giao chiến hắn ngã khỏi ngựa gãy chân.

Ai ngờ lại là Hạc Giang Đình đánh ngoài thành.

Trước khi ta ngoài này, tẩu tẩu nói mấy ta gả đến thành, những việc cần qua lại với thành đều do Hạc Giang Đình đi xử lý.

Hắn vốn đã là thống lĩnh hộ vệ, huynh trưởng lại có ý nhận hắn làm nghĩa đệ, theo lý không đến lượt hắn.

Vậy mà nào hắn cũng đi.

Một đến thành ít nhất cũng ba bốn chuyến.

Tẩu tẩu hỏi ta từng hắn sao?

từng .

Thì hắn thật sự đã đến, từng Tạ Dữ.

Ta không hỏi thêm, xoay người ôm đầu bước vào phòng.

Hạc Giang Đình đi theo, trong lộ vẻ bất an, rót cho ta một chén nước.

“Bình rượu đưa nàng đang đâu?”

Ta yếu ớt ngẩng : “Uống rồi, đúng là khá nặng. Bây giờ lại Tạ Dữ quấy một trận, đầu óc ta choáng váng.”

Ánh Hạc Giang Đình khẽ run: “Uống rồi?”

Ta khẽ “ừ” một tiếng.

“Sao vậy?”

Hắn không nói nữa.

Ta đứng dậy ngồi bên giường, đưa tay quạt cho mình: “Sao lại nóng thế này?”

Vừa nói, một giọt máu mũi rơi .

Sắc hắn căng cứng như sắt đen, định đưa tay đỡ ta lại khựng giữa chừng.

Hắn khó nhọc ép giọng từ cổ họng.

, rượu này có vấn đề, ta đưa nàng vào thành tìm đại phu…”

Ta chậm rãi lắc đầu: “Không có vấn đề, ta rất khỏe.”

Ngay sau đó máu mũi lại chảy thêm giọt, hắn luống cuống bước lên giúp ta bịt lại.

Ta cứ như vậy hắn.

Hắn hít một hơi, nói một tràng dài.

, nàng nghe ta nói, đừng sợ.”

“Thứ nàng uống là rượu hoa đào, vốn dành cho nam nhân dùng trong phòng the.”

đầu , ta đã hắn người ta lừa mua loại rượu này.”

“Hắn vừa đi, người bán rượu nói loại này có hậu kình rất mạnh, nếu không… nếu không kịp thời giải quyết, nhất định sẽ tổn hại thân thể.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.