Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Tôi chợt nhớ đến chiếc đồng hồ điện thoại tôi dành dụm rất lâu mua được bé.

Tôi vụng lấy chiếc điện thoại già , làm theo thứ tự bé dạy tôi rất nhiều lần, tìm được số của bé.

Điện thoại reo rất lâu bắt máy. Bên kia lại truyền tới giọng nói rất dữ.

“Trời ơi, con bẩn quá! Tắm xong rồi hãy ngồi xuống!”

“Tinh Tinh, bố mẹ tạm thời chưa công khai với bên rằng con là con gái ruột của nhà họ Lâm. Nếu không, sẽ nhìn em gái con thế nào?”

Tôi nghe không hiểu, chỉ muốn nhanh chóng nghe giọng bé.

“Ai gọi tới vậy?”

“Con đó à? Tinh Tinh, con là tiểu thư nhà họ Lâm. không được lạc với con đó ! Nếu không thì…”

Tôi chưa kịp nói với bé một câu, đầu dây bên kia vang tiếng tút tút bị cúp máy.

Có phải tôi… lại làm sai chuyện gì rồi không?

Mẹ của bé có phải giận rồi không?

Trong lòng tôi vừa hoảng vừa rối, không biết nên làm gì, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm , trời vừa hửng sáng, tôi theo thói quen bò dậy, cầm trứng gà vào bếp.

Trên tivi nói rồi, trẻ con mỗi ngày ăn một quả trứng khỏe mạnh.

Đi được nửa , tôi bỗng khựng lại.

Bé không ở đây .

Nồi trống rỗng.

Tim tôi cũng trống rỗng.

Tôi cầm chiếc bánh bao nguội, đạp chiếc xe ba gác cũ nhặt chai.

Không biết từ lúc nào, tôi lại đi tới con dẫn đến trường của bé.

Tôi nhìn bé!

Bé đi một mình, đeo chiếc cặp rất to, cúi đầu, bả vai giật từng nhịp.

Tôi ngơ ngác.

Sao bé lại đi một mình?

?

Trước kia tôi đều đạp xe ba gác leng keng đưa bé tới tận cổng trường.

“Bé ơi!”

Tôi vứt xe ba gác xuống, chạy tới.

Nhưng bé vừa tôi lại đột nhiên chạy đi, không quay đầu vào thẳng trường.

Tôi cười, nhưng nước mắt trong miệng lại đắng nghét.

Sao vậy nhỉ? Đáng lẽ tôi phải vui đúng.

vậy bé trở thành tiểu thư thật sự của nhà họ Lâm, có mặc váy công chúa, ăn nhiều món ngon hơn…

Nhưng tôi vẫn không khống chế được bản thân.

Tôi cứ đứng cổng trường đợi bé tan học, lén trốn ở phía đối diện.

Tôi bé cúi đầu, đi theo Lâm Bảo Châu.

Chiếc xe sang trọng xinh đẹp của nhà họ Lâm đỗ ở đó.

Bé vừa định xe, Lâm Bảo Châu đột nhiên đứng phía dùng sức đẩy bé một cái!

Bé ngã thẳng từ xe xuống, đầu gối đập xuống đất.

“Bé ơi!”

Tôi phát điên lao qua .

Chương 5

Chiếc xe lái đi, chỉ để lại bé ngồi dưới đất, nhìn đầu gối chảy máu, cuối cùng không nhịn được nức nở.

“Mẹ…”

Vừa tôi, bé càng dữ hơn, nhào vào lòng tôi.

“Mẹ nói… nếu con lạc với mẹ, bà ấy sẽ đánh mẹ. Mẹ ơi, con sợ…”

Tim tôi bị xé nát.

Tôi vội bế bé chiếc xe ba gác cũ của mình, dùng sức đạp đưa bé căn biệt thự lớn kia.

“Sao lại tới !”

“Tinh Tinh, sao con lại lạc với con !”

Tô Vãn vừa mở nhíu chặt mày. Lâm Chí Viễn giật bé khỏi tay tôi.

“Nó… nó đẩy bé!”

Tôi chỉ vào Lâm Bảo Châu đang đắc ý trong nhà.

“Nó đẩy bé ngã khỏi xe! Đầu gối bé bị thương rồi!”

nói dối!”

Lâm Bảo Châu trốn lưng Lâm Cảnh Chu, nước mắt nói tới là tới.

“Là chị tự không cẩn thận nên ngã…”

Lâm Cảnh Chu che chở bé, mất kiên nhẫn trừng mắt nhìn tôi.

“Tinh Tinh, sao em có nói dối? Châu Châu lương thiện vậy, sao có đẩy em được!”

“Con không…”

Bé nhỏ giọng biện minh, nhưng bị Tô Vãn cắt ngang.

“Đủ rồi, Tinh Tinh. Con lén lạc với , tối nay khỏi ăn cơm! phòng úp mặt vào tường tự kiểm điểm!”

Sao họ không tin bé?

Rõ ràng bé ngoan vậy.

“Đánh con điên tôi!”

Tôi chưa kịp hỏi thành lời, nắm đấm nặng nề của vệ sĩ rơi xuống tôi.

Cuối cùng, tôi bị đánh đến khắp đầy thương tích rồi bị ném .

Đau quá.

Đến tối, lòng tôi khó chịu bị mèo cào.

Bé chưa ăn cơm, bé có đói không?

Tôi trèo qua hàng rào biệt thự. Vừa vào trong nghe tiếng yếu ớt của bé.

Tôi lần theo tiếng mở một cánh .

Nơi nhỏ xíu, tối đen.

Bé sợ bóng tối nhất . Sao họ có nhốt bé dưới tầng hầm!

Bé co ro trong góc, ôm đầu gối.

“Mẹ!”

tôi, mắt bé sáng , rồi tối lại.

“Họ nói con trộm kẹp tóc của Châu Châu… Con không có…”

“Chúng đi!”

Tôi kéo tay bé đứng dậy.

“Nơi không tốt, họ đối xử với bé không tốt! Chúng nhà!”

Tôi đưa bé trở căn nhà nhỏ hai mươi mét vuông của chúng tôi.

Vừa đóng lại, tôi định tìm gì đó bé ăn thì—

“Rầm!”

Cánh lại một lần bị đá tung.

Bé sợ đến hét , trốn lưng tôi.

Tô Vãn dẫn tìm tới. xông vào, tát tôi một cái thật mạnh.

“Một con cũng dám cướp con gái tôi!”

Trên mặt tôi hiện dấu tay, khóe miệng rỉ máu.

đang cố kiềm chế cơn giận, chỉ vào bé.

“Tinh Tinh, ngoan, nhà với mẹ được không?”

Lâm Chí Viễn cũng bước định kéo tay bé.

“Tinh Tinh, đi với bố mẹ. Chẳng lẽ con thật sự muốn sống cả đời với con sao? con được gì?”

Bé trốn lưng tôi, lắc đầu tục.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.