Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

Ta tức mức lại bồi thêm mấy đ.ấ.m.

Tiết Vũ ôm gương mặt bầm tím, giơ hai tay hàng, cười hề hề:

“Ta chỉ đùa thôi . Thế thì trả ta xem, lại hứng thú với thân ta như vậy?”

hỏi mức ta nghẹn .

Để bịt miệng , lúc cấp bách ta chỉ đành bịa đại một nói dối.

“Từ nhỏ ta đã ngưỡng mộ Tiết Đại tướng quân. Ông ấy cầm đao g.i.ế.c giặc nơi tiền tuyến, bảo vệ bá tánh được yên ổn, là một vị hùng đáng để kính trọng!”

Không ngờ mấy tâng bốc bừa bãi của ta lại khiến vành Tiết Vũ đỏ hoe.

“Người ngoài cũng bảo thân ta g.i.ế.c người không chớp , chỉ có nói thân ta là đại hùng!”

buột miệng nói vậy, trái lại lại nhắc nhở ta.

Tại lúc nào cũng có người cố tình tô vẽ vị hùng trấn thủ thành hạng mãng phu chỉ biết c.h.é.m g.i.ế.c?

Rốt cuộc đồn ấy có lợi cho ?

Vắt óc suy bằng cái vốn mấy thông minh của mình, người duy nhất ta chỉ có hoàng thượng.

Đột nhiên ta bừng tỉnh.

Hoàng thượng ngày càng già đi.

Ông ta cần người như Tiết Đại tướng quân trấn giữ , nhưng đồng thời lại sợ họ công cao át chủ, khiến long ỷ của mình ngồi không yên.

Thế nên ông ta lợi dụng mâu thuẫn giữa văn thần và võ tướng, bày từng màn kịch như thế.

Còn hoàng thượng thì ngồi ung dung hưởng lợi, giữ được thế cân bằng.

Mặc dù ta không biết cuối cùng Vương, kẻ óc còn kém cả ta, lại trở thành hoàng đế.

Nhưng bây giờ ta biết, quân nhất định có tai của kẻ khác.

Tiết đại tướng quân bị người bán đứng nên mới c.h.ế.t dưới tay quân địch.

rõ ràng có người muốn Tiết Đại tướng quân ngay cả một giọt m.á.u nối dõi cũng không còn.

Chỉ cần cả Tiết c.h.ế.t sạch, bọn sẽ có thể cài người của mình khống chế , quyền lên tiếng quân sẽ hoàn toàn rơi vào tay .

thế, bọn mới sắp đặt để Tiết Vũ cũng c.h.ế.t trận chiến ấy.

ngờ số lớn, chỉ bị hủy mất một khuôn mặt.

Tuy hoàng thượng chèn ép võ tướng, nhưng rốt cuộc vẫn lo cho quốc , lo cho lê dân, càng sợ nổi loạn, thành trì thất thủ.

Dù không thích Tiết Kim Thạch công cao át chủ, ông ta cũng chỉ nhẫn nhịn nhiều năm, nhiều lắm là chèn ép chiến công của Tiết Kim Thạch, khiến danh tiếng của ông ấy không còn vang dội như trước.

Nếu cả Tiết đều c.h.ế.t, thời gian ngắn nhất định sẽ đại loạn.

Hoàng thượng chỉ là lòng dạ hẹp hòi chứ đâu có thật sự ngu ngốc, không mức cố tình để Tiết Kim Thạch c.h.ế.t dưới tay quân địch.

Vậy thì cả Tiết c.h.ế.t, rốt cuộc có lợi cho ?

Lúc này, ta chỉ một người.

Muội muội tốt của ta, Vương Ngọc Phương.

đây, ta không còn dùng hai chữ “kinh hãi” để hình dung ta được nữa.

tiền đồ của bản thân, ta lại dám khuấy đảo cả triều đình.

Lần Tiết đại tướng quân đại bại ấy, không biết đã có bao nhiêu người c.h.ế.t.

binh sĩ bình thường cũng là người, đều là sinh mạng sống sờ sờ.

lại có người bản thân mình coi mạng người như quân cờ, muốn bày bố thế nào thì bày?

Ta chợt nhớ .

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều nha

Hình như ngay sau khi Tiết đại tướng quân c.h.ế.t, Vương đột nhiên được lập làm thái t.ử.

Tiên hoàng băng hà, Vương kế vị, thuận lý thành chương phong Ngọc Phương làm hoàng hậu.

Còn kiếp này, có sự xen vào của ta, Vương vẫn tiếp tục làm kẻ cô độc một mình, sống vui vẻ như chuột chum gạo, chứa nổi chút chí lớn nào.

Hiện giờ Tiết đại tướng quân vẫn còn sống.

Nhưng Ngọc Phương đã bỏ trốn, biết ta còn có thể làm mức nào.

Càng , ta càng thấy sống lưng lạnh toát.

Nếu để ta có thêm một cơ hội nữa, cho dù bây giờ ta không gả cho Hà Văn Thiệu, e rằng kết cục cũng khá .

Huống hồ cả Tiết vốn không nên dã tâm của một người mất mạng.

Ta còn đâu tâm trí để ý chân mình có đau hay không, lập tức quất mạnh vào m.ô.n.g ngựa, liên tục giục Tiết Vũ đi nhanh .

Tiết Vũ ăn đầy một miệng cát, vừa “phì phì” nhổ vừa lẩm bẩm:

“Người không biết còn tưởng đó là thân ấy chứ!”

Ta lười đôi co với .

Thầm , nếu biết thân mình sắp c.h.ế.t, e là còn sốt ruột cả ta!

Chỉ có điều bây giờ không phải lúc giảng đạo lý.

ta một đường phi như chớp, móng ngựa gần như mòn vẹt, cuối cùng cũng nơi.

Tiết đại tướng quân Kim Thạch mặc giáp trụ, thân hình cao lớn vạm vỡ.

Đứng cạnh ông ấy, Tiết Vũ trông như một cọng giá đỗ.

Trên gương mặt ông là dấu vết do gió cát quanh năm để lại.

Vừa nhìn thấy ta, ông tròn xoe như chuông đồng.

đưa dâu rồi à? Ta sắp được bế cháu rồi? Có t.h.a.i trước khi thành thân?”

“Khá lắm!”

Đứng bên cạnh, ta còn chưa kịp thấy mệt đã chỉ thấy cạn .

Hóa cái tật óc không được nhanh nhạy này là di truyền.

Cũng biết Tiết Đại tướng quân tưởng tượng kiểu gì được chuyện ấy.

Tiết Vũ tốn bao công sức mới giải thích rõ đuôi cho thân mình.

Tiết đại tướng quân lập tức nổi giận.

“Đúng là làm càn!”

“Quân có thể có nữ nhân? Đi giải khuây lại chạy quân giải khuây à? tưởng đám người đó đều là người lương thiện thật thà ? Nó đây, e rằng sẽ bị ăn cả xương vụn cũng còn!”

Ta biết ông đang lo điều gì.

Thế là ta tiện tay rút cây trường thương của một binh sĩ bên cạnh, ngay trước mặt Tiết đại tướng quân múa vài chiêu.

Chỉ mấy chiêu đơn giản ấy thôi, Tiết đại tướng quân đã sáng rực, vỗ vai ta gọi một tiếng:

“Cô nương ngoan!”

Thái độ thay đổi nhanh lạ.

thấy gả cho trai ta thế nào?”

Ông hề ngại ngùng, kéo ta lại bắt sức giới thiệu trai mình.

“Tuy óc không được lanh lợi, nhưng ít cũng đẹp trai!”

Cuối cùng, dưới sự phản đối đỏ bừng cả mặt của Tiết Vũ, ông mới chịu thôi.

“Đại tướng quân, chuyện này để sau hẵng bàn.”

Trước vẫn còn việc quan trọng nhất.

Ta kiếm cớ, rồi theo Tiết đại tướng quân vào trướng của ông.

8

Tiết Kim Thạch không phải hạng thanh niên trẻ tuổi như Tiết Vũ, chưa từng trải qua sóng gió và đòn đau.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.