Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi ngại ngùng tiếng:
“Tôi đói rồi, bữa hôm qua… ăn không?”
Lục Trầm mặc áo phông đơn giản với quần jean, tràn đầy hơi thở thanh xuân.
Anh dựa vào khung cửa, lười biếng tôi.
“ hôm qua tôi chó hoang ăn rồi.”
“Làm phiền anh.”
Tôi xấu hổ xoay người rời .
Chưa hai bước.
Phía vang giọng nói lười nhác anh.
“ hôm nay tôi đang nấu, cô có ăn không?”
“Ăn!”
Tôi hí hửng lon ton theo Lục Trầm bước vào phòng khách.
Cách bài trí nhà rất đơn giản.
Bên cửa chất đầy các kiện hàng chuyển phát nhanh.
Xem ra anh chuyển đến khá vội, chưa kịp dọn dẹp.
Nhưng cũng bình thường.
Ánh tôi vừa lướt qua bàn ăn.
Bước chân lập tức khựng lại.
Nụ cười trên mặt cũng cứng đờ.
Bởi vì.
Trên bàn đặt một kem thương hiệu tôi thích nhất.
Cũng chính là ngày Hoắc Cảnh Thâm gặp tai nạn, anh đã mua tôi.
Tôi nhớ rất rõ.
Thương hiệu có ở nước.
Vậy tại sao anh ấy lại…
lúc tôi đang ngẩn người.
Lục Trầm bình thản xách , đưa tôi.
“Bạn tôi mang từ nước sang, bảo là ngon lắm. Nếu cô đói thì ăn tạm trước , một lúc nữa mới xong.”
Thì ra là vậy.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nhận lấy .
Mở hộp ra cắn một miếng.
là hương vị quen thuộc ấy.
Tôi không hề .
Lục Trầm bếp đang nở một nụ cười đầy ẩn .
Nửa tiếng .
Trên bàn ăn đã bày ba món mặn một món canh.
Tôi không chờ nổi nữa, lập tức cầm đũa , không tiếc lời khen ngợi:
“Không ngờ anh vừa đẹp trai, lại nấu ăn đẹp .”
“Hơn nữa toàn là món tôi thích, cả lúc nãy cũng là món tôi thích nhất. Trùng hợp quá , cứ như anh biết đọc suy nghĩ người khác vậy.”
Tôi thuận miệng đùa một câu khuấy động bầu không khí.
nhưng.
Sắc mặt Lục Trầm lại tối .
Anh chậm rãi ngước tôi.
“Nghe cô nói vậy thì là trùng hợp thật. Hay là… cô mới là kẻ theo dõi tôi?”
Khóe miệng tôi giật giật.
“Không ngờ anh lại tự luyến đến vậy. Nhưng … anh cũng có tư cách tự luyến.”
Anh đáp:
“ ơn!”
06
Ban đầu tôi ăn nửa bát .
Cuối cùng lại ăn luôn cả phần Lục Trầm.
“Cô hiểu nào là ăn ít vậy?”
Lục Trầm bất lực tôi ăn như hổ đói.
“Tại nghề nấu ăn anh tốt quá, tôi không nhịn nên ăn thêm một chút. Anh không chứ?”
“Tôi không , nhưng ít ra cũng phải tôi nếm một miếng chứ. Tôi nấu suốt một tiếng đồng hồ.”
“Xin lỗi nha, lần tôi sẽ ăn ít lại.”
“Lần ?”
Lục Trầm khẽ nhướng mày, lập tức bắt trọng điểm.
Tôi chậm rãi nuốt ngụm canh cuối cùng, lau khóe miệng.
“Tôi có một đề nghị. Đằng nào chúng ta cũng là hàng xóm, lại cùng là người Trung Quốc, tôi có sang nhà anh ăn chực mỗi ngày không?”
“Anh yên tâm, tôi sẽ không ăn không đâu, tôi có trả tiền.”
Lục Trầm im lặng một lúc rồi hỏi:
“Cô trả bao nhiêu?”
“Bốn nghìn?”
Không lẽ anh chê ít?
Vật giá ở đây cũng không rẻ, tính cả tiền công nữa.
Hay là… tôi trả thêm một chút?
“!”
Tôi hơi ngạc nhiên.
Không ngờ Lục Trầm lại đồng dứt khoát như vậy.
là người tốt.
Tôi vui vẻ đưa về phía anh.
“Vậy quyết nhé. Chúng ta kết bạn WeChat , tôi chuyển tiền anh ngay.”
Lục Trầm khựng lại chốc lát, rồi từ từ nắm lấy tôi.
“Ờm… tôi ăn no rồi, tôi về trước đây.”
Lục Trầm kéo tôi lại.
“Nhưng cô chưa động đũa .”
“… là no rồi.”
Tôi cầm điện thoại chuồn.
Ai ngờ dưới chân trượt một cái.
Cơ lập tức mất thăng bằng.
May Lục Trầm kịp đỡ lấy tôi.
Bốn nhau.
Hơi thở quấn lấy nhau.
Gương mặt vốn đã nóng tôi càng đỏ hơn.
“ ơn.”
Tôi luống cuống muốn rời khỏi vòng anh.
Muốn trốn khỏi bầu không khí mập mờ khiến người ta nghẹt thở .
Nhưng.
Lục Trầm lại không hề có buông .
Đôi đen sâu thẳm anh chăm chú đôi môi tôi.
Yết hầu khẽ xuống.
Anh cúi đầu.
Chậm rãi tiến lại gần.
Tôi theo bản năng nhắm .
Giây tiếp theo.
Nụ hôn tôi tưởng tượng không hề rơi xuống.
Điện thoại bị ai đó rút mất.
Giọng Lục Trầm vang trên đỉnh đầu.
“Cô cầm nhầm điện thoại rồi.”
“Mặt cô đỏ quá, có phải bị sốt không?”
là sốt rồi.
Nhưng không phải vì .
là vì hormone.
Lục Trầm là kiểu người vô tình cũng có khiến người khác rung động.
Tôi hận không tìm cái lỗ nào chui xuống.
Tôi chật vật chạy về nhà.
nhưng giác tim đập loạn không hề biến mất.
giác .
từng xuất hiện khi tôi yêu Hoắc Cảnh Thâm năm đó.
Mới có từng thời gian.
Lẽ nào tôi lại…
là quá có lỗi!