Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
thân nắm lấy cánh tay tôi.
Kéo tôi quay đầu bỏ chạy.
Ai ngờ.
Vừa chạy khỏi sân.
mấy người đàn ông lực lưỡng chặn lại.
Một người trong số không nói lời vác thân vai.
thân giãy giụa kịch liệt.
Vừa vùng vẫy vừa mắng Hoắc Cảnh Thâm.
“Hoắc Cảnh Thâm! Đồ khốn!”
“Tôi còn thắc mắc sao dạo này anh như biến thành người khác.”
“Hóa anh tìm người thế thân tôi.”
“Đến cả Lâm Sương tự cho mình thông minh cũng anh .”
“Không cần nói nữa.”
“Cậu trai bao mà tôi nuôi dưới tầng hầm cũng là do anh thả đúng không?”
“Tôi liều với anh!”
Hoắc Cảnh Thâm cau mày.
Phất tay.
“Ồn quá.”
“Đưa tiểu thư .”
Tôi vội ngẩng đầu đuổi theo.
“Khó khăn lắm cô mới sang đây, tôi tiễn cô .”
“Quay lại.”
Tôi chạy nhanh hơn.
Nhào tới ôm chặt lấy chân thân.
“ , đừng !”
“Đừng bỏ tớ lại một mình.”
“Tớ sợ.”
thân tôi đầy thương cảm.
“Hạ Hạ.”
“Lần này tớ cũng không giúp cậu.”
“Thủ đoạn của anh quá thâm độc.”
“Chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ.”
“Đành chấp nhận số phận .”
thân cưỡng ép đưa .
13
Còn tôi.
Hoắc Cảnh Thâm vác thẳng phòng.
Anh vỗ đùi mình.
hiệu cho tôi ngồi xuống.
“Tiếp tục .”
“Vừa nãy chúng ta hôn đến đâu rồi?”
anh từ một dịu dàng.
Chuyển sang Hoắc Cảnh Thâm u ám.
Tôi thật sự khâm phục khả năng diễn xuất của anh.
Ở cạnh anh suốt ba năm.
Tôi tưởng mình rất anh.
mà chẳng phát hiện chút .
Nghĩ đến khoảng thời gian này anh đùa giỡn như một con khỉ.
Tôi tức đến nghiến răng.
“Hoắc Cảnh Thâm.”
“ tôi vui lắm sao?”
“Chuyện không quan trọng.”
“Quan trọng là…”
“Bây giờ.”
“Lại đây.”
“Hôn anh.”
“Giống như lúc nãy.”
Tôi .
Mình không đấu lại anh.
thể ngoan ngoãn nghe theo.
Nhưng anh vẫn không hài lòng.
Anh bế bổng tôi .
Đặt xuống chiếc giường phía sau.
“Không sao.”
“Em không muốn.”
“ anh.”
“Giữa người yêu với nhau.”
“Không mâu thuẫn mà ngủ một giấc không giải quyết .”
“Chẳng phải chính em từng nói với anh như sao?”
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
mắt không ngừng rơi xuống.
Hoắc Cảnh Thâm nhận .
Anh buông tay đang giữ vai tôi.
Cúi xuống hôn những giọt mắt .
Anh nói.
“Hạ Hạ.”
“Xin lỗi.”
“Anh em tủi thân.”
“Anh cũng không muốn em.”
“Nhưng như .”
“Em mới chịu yên tâm ở lại anh.”
“Thay vì lúc cũng tìm cách trốn khỏi anh.”
“Em không?”
“Khoảng thời gian nằm trên giường bệnh.”
“Anh đau khổ đến mức .”
“Điều duy nhất chống đỡ anh.”
“Là sau khi hồi phục sẽ gặp em.”
Anh nói kích động.
Lực tay cũng lúc mạnh.
Tôi khó nhọc giãy giụa.
Dưới ánh trăng hắt vào từ cửa sổ.
Tôi thấy trên đùi anh.
Là những vết sẹo chằng chịt khiến người ta kinh hãi.
Khoảnh khắc .
Không là vì tủi thân hay vì điều gì khác.
mắt tôi tuôn rơi như mưa.
Tôi hận anh.
Cũng hận chính mình.
Tại sao ngày lại trêu chọc anh.
Thấy tôi khóc.
Ánh mắt anh tràn đầy đau lòng.
Anh ôm tôi vào lòng.
Hạ mình cầu xin.
“Hạ Hạ.”
“Anh sai rồi.”
“Em đừng khóc nữa không?”
“Anh là quá yêu em.”
“Em không thể thử học cách yêu anh sao?”
Tôi thẳng vào mắt anh.
Từng chữ từng chữ nói rõ.
“Tôi yêu anh.”
“Nhưng tôi không muốn ở anh.”
“Tôi thà ngày anh bắt tôi .”
“Còn hơn anh dùng thân phận dối tôi.”
“Bởi vì…”
“Tôi thật sự muốn ở cả đời.”
Anh sững người.
Ánh mắt đầy tổn thương.
Sau lại bình thản nói.
“Nếu em muốn.”
“Anh thể tiếp tục làm .”
Tôi anh bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Anh đúng là một kẻ điên.”
“Đúng.”
“Anh là kẻ điên.”
14
Tôi nghĩ anh thuận miệng nói thôi.
Không ngờ.
Anh thật sự làm như thế.
Cuộc sống của chúng tôi vẫn diễn như trước.
Tôi không rốt cuộc anh muốn gì.
Nhưng tôi cũng chẳng muốn bỏ trốn nữa.
Dù sao mặc kệ tôi chạy đến đâu.
Anh cũng luôn cách tìm tôi.
thế nửa năm trôi qua.
Thời gian dài đến mức khiến tôi nảy sinh một ảo giác.
Nếu cuộc sống này mãi như thì tốt bao.
Cho đến khi.
Tôi phát hiện hai tấm vé máy bay trong ngăn kéo.
Ngày khởi hành chính là ngày kia.
Buổi tối.
Hoắc Cảnh Thâm đang bận rộn trong bếp.
Tôi cười lạnh.
“Anh định đóng vai đến bao giờ?”
Anh tháo tạp dề.
đến cạnh tôi.
Nhẹ nhàng hôn trán tôi.
“Anh nói rồi.”
“ cần em muốn.”
“Anh thể làm cả đời.”
“Đừng diễn nữa.”
“Rõ ràng anh đặt vé máy bay rồi.”
“Hoắc Cảnh Thâm.”
“Anh nóng lòng muốn đem đống đồ giấu dưới tầng hầm dùng người tôi đến thế sao?”
“Muốn tôi cả đời cũng không dám nảy sinh ý định rời xa anh?”
Anh cau mày.
Vẻ mặt không dám tin.
“Hạ Hạ, em đang nói gì ?”
“Ai nói với em những thứ là dùng cho em?”
Tôi ngẩn người.
“Ý anh là gì?”