Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

15.

Tôi xoa xoa cái lưng mỏi rã rời, Tịch Đồng bằng được tận chứng kiến trọn vẹn trận Đại hội.

Quả nhiên, xem trực tiếp tại hiện trường vẫn đã hơn hẳn so với chỉ đọc vài dòng miêu tả trên trang sách.

Biến số duy nhất chính là Nhị sư huynh chẳng thế lại lỡ chọc giận Hoàng Thanh Nguyệt thêm một lần .

Thỉnh thoảng mấy gã trai thẳng đầu gỗ hay hành xử kiểu dập khuôn như thế đấy.

Huynh ấy cũng chẳng thèm hỏi xem vì Hoàng Thanh Nguyệt lại tức giận, cứ thế vác kiếm hăm hăm dọa dọa đòi tìm tiểu sư đệ  xả giận giùm cô ấy.

Cũng nhờ có tiểu sư đệ, bây giờ tất cả mọi đều đinh ninh rằng chỉ có một mình cậu ta hạ loại độc đó.

Hoàng Thanh Nguyệt tôi, rủ rê thì thầm to nhỏ:

“Muội đừng có nói giúp cho Nhị sư huynh của muội đấy nhé.

Tối qua hai bên đều đã chạm mặt trần trụi rồi, bầu không khí cũng đã chín muồi thế rồi.

Thế mà huynh ấy lại dốc t.h.u.ố.c giải ra, dùng miệng truyền t.h.u.ố.c bón từng ngụm cho chị.”

Tôi: ?

Tịch Đồng ngang qua, nhẹ nhàng đưa ra lời khuyên: “Nếu đã giận thì cứ lơ huynh ấy thêm vài ngày cho huynh ấy tự phản tỉnh .”

Tôi vội Tịch Đồng rời :

“Cậu đừng có xúi dại thế chứ! ta nên đưa ra nhiều góp ý thiết hơn cho Nhị sư huynh vun đắp tình cảm cho hai họ đúng.”

Tịch Đồng trông vẫn thản nhiên :

“Trò mèo của mấy cặp đôi yêu nhau mà thôi. Thay vì tốn thời gian vào đó, em thà suy nghĩ xem tuyến tình cảm còn lại đang nằm ở đâu thì hơn.”

Nói xong, anh dùng đôi ngập tràn kỳ vọng nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi thật sự đã vắt óc suy nghĩ nát cả óc mà vẫn chẳng thể nhớ ra nổi rốt cuộc còn nhân vật mấu chốt , mà lại còn có thể phát triển tuyến tình cảm cơ chứ.

Tôi lười bộ, cả đu bám treo lủng lẳng trên thân Tịch Đồng, bấm bấm đốt ngón thở dài: “Hay là cậu gợi ý chút đỉnh cho tôi .”

Tịch Đồng trầm ngâm hồi lâu: “Chuyện này cũng không gấp, cứ hoàn thành tốt tuyến chính trước đã.”

lực của Hoàng Thanh Nguyệt đã tăng tiến vượt bậc, giờ đây thật khó có ai bắt nạt được cô ấy .

Nói là tuyến chính, nhưng chất đối với tôi và Tịch Đồng mà nói, chỉ còn thiếu đúng một mốc kịch mấu chốt cuối mà thôi.

Trước khi mốc kịch mấu chốt cuối đó diễn ra, tôi và Tịch Đồng lại quay trở về Thần Nông Cốc, còn Nhị sư huynh thì lựa chọn tiếp tục theo Hoàng Thanh Nguyệt.

tôi vẫn thích những ngày tháng chỉ có hai tôi hơn.

Chẳng nô đùa ở trong viện của anh, thì cũng là quậy phá bên viện của tôi.

thì Tịch Đồng ra mặt lo liệu hết, còn tôi chỉ nằm dài trên ghế mây thong thả đọc thoại .

Hai sinh sống chẳng khác một cặp vợ chồng thụ.

Thi thoảng nhớ chính sự của thân, tôi lại Tịch Đồng ra nghiên cứu.

Hoàng Thanh Nguyệt không hổ là nữ chính, thân phận sự của cô ấy chính là Cửu Thiên Thần Nữ, chẳng mấy hồi quay trở lại Cửu Trọng Thiên.

“Thế còn Nhị sư huynh của tôi thì ?” Tôi nhìn Tịch Đồng đang xoa bóp chân cho mình, “Huynh ấy liệu có thân phận bá đạo không?”

Ông lão Không Thanh – vị sư phụ suốt ngày chưởng quầy phủi – chẳng chui ra từ góc , chộp lén một quả vải mà Tịch Đồng bóc sẵn cho tôi, nhai nhòm nhèm:

“Nó á? Thân phận đâu cơ chứ, chỉ là một trẻ ranh do ta nhặt về nuôi thôi.”

Tôi giật nảy mình, vội vã rụt chân ra khỏi lòng Tịch Đồng, anh đứng thẳng lưng chỉnh đốn lại thái độ: “Sư phụ!”

Không Thanh cười khà khà: “Không không , chuyện của hai mày qua nổi ta? Thần Nông Cốc ta có nhiều quy củ hà khắc thế.”

Tịch Đồng thì lại đứng vững chãi ở đó, chẳng hề tỏ ra hoảng loạn chút .

“Hè, cái thằng ranh này, mày còn không điều bằng con nha đầu nhỏ. Nha đầu đã cất tiếng gọi ta là sư phụ rồi, thôi thì chặng cuối này ta ra giúp hai một vậy.”

“Đa tạ.” Ánh Tịch Đồng cong cong chứa chan nụ cười.

“Sau khi quay về nhớ mời ta uống rượu là được rồi!” Không Thanh nghêu ngao hát nghênh ngang bước .

Tôi đột nhiên bừng tỉnh ngộ ra: “Sư phụ vốn dĩ đã luôn ta định ?”

Tịch Đồng khẽ gật đầu.

16.

Sau khi Hoàng Thanh Nguyệt trở lại Cửu Trọng Thiên, cô ấy phát hiện ra thế lực giữa Thần và Ma đang đối lập gay gắt.

Lũ Thần tiên trên trần nhà cực kỳ chán ghét Ma tộc, khắc khắc mong mỏi Thần Nữ giáng thế tiêu diệt Ma giam.

Thế nhưng éo le thay, Ma tộc lại chẳng hề phạm tội ác tày trời không thể tha thứ.

Đừng hỏi tại tôi lại nắm rõ như lòng bàn thế này, bởi vì ba đệ t.ử của Thần Nông Cốc tôi, toàn bộ đều là những nhân vật cộm cán lừng lẫy ở Ma .

Tôi và Tịch Đồng là Tả Hữu Hộ Pháp, còn vị Ma Tôn cao cao tại thượng, lại chính là gã Nhị sư huynh đặt chân lên Ma đã bị ép buộc thừa kế ma khí của tôi.

Mỗi ngày Nhị sư huynh đốc thúc đám ma tướng bên dưới ra sức tu luyện, ôm khăng khăng cái túi thơm mà Hoàng Thanh Nguyệt tặng cho huynh ấy nhìn vật nhớ .

Lần mở cuộc họp nội bộ, huynh ấy cũng nghiêm túc và nghiêm nghị cam đoan với tôi và Tịch Đồng:

“Hai cũng từng sống chung với Thanh Nguyệt rồi, hai thừa hiểu tính nết của cô ấy mà, cô ấy không duyên cớ xua quân đ.á.n.h Ma đâu.”

Ngoại trừ Nhị sư huynh ra, hai kẻ thong dong tự tại nhất toàn bộ Ma chính là tôi và Tịch Đồng.

Chỉ có hai tôi rằng, Thần – Ma sớm muộn cũng xảy ra một trận chiến không thể tránh khỏi, nhưng đứng ra dập tắt chiến tranh cuối lại chính là Hoàng Thanh Nguyệt.

Cô ấy bị đám ma tướng vu oan hãm hại nên tình lạc vào Khư Uyên — nơi vốn dĩ không một ai có thể sống sót trở về, nhưng nhờ duyên trời xui đất khiến mà lại tìm thấy cuốn Thượng Cổ Mật Quyển.

Thiên đạo đã ám chỉ cho cô ấy hay: Thần – Ma hai vốn dĩ kiềm chế và cân bằng lẫn nhau.

Cũng chính nhờ cuốn Thượng Cổ Mật Quyển ấy, cô ấy đã vạch trần dã tâm tham vọng của kẻ thống trị Thần tộc, chấm dứt một cuộc đại chiến khiến sinh linh than khóc, lầm than rên xiết.

Và kịch mà tôi cần hiện, chính là tìm cách hãm hại ép buộc cô ấy rơi vào Khư Uyên.

“Tịch Đồng ơi, cậu nói xem tôi  cách liên lạc được với Hoàng Thanh Nguyệt đây?” Tôi dường như muốn khóc mà không ra nước . cả chuyện Nhị sư huynh còn chẳng nổi, thì một Tả Hộ Pháp cùi bắp như tôi mà gánh vác nổi cơ chứ.

Tịch Đồng chỉ tì cằm lên vai tôi, nghịch nghịch lọn tóc của tôi:

“Trà pha từ từ đậm đà, lòng vội vàng thì vị nhạt phai. Rồi có kẻ không nhịn nổi mà ra thôi, ta cứ thuận nước đẩy thuyền là xong.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.