Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trên đường Ma giới, Tề Ngọc nhiều đến mức giống hắn chút nào.
Ta tựa vào xe ngựa hắn lải nhải, thi thoảng lại ứng phó vài câu. Hắn vừa thấy tiếng ta đáp lời liền mỉm , nụ không quá rõ rệt, nếu không nhìn kỹ thì phát hiện ra, y hệt cái tên Cẩu Đản đó.
đến Ma cung, hắn sắp xếp cho ta ở ngay cạnh tẩm điện của mình, nhưng đêm nào hắn cũng ôm miếng ngọc bội xưa ta để lại mới được.
“Đường đường là Ma tôn còn ôm vật dỗ mới được, không thấy mất mặt sao?” Ta hỏi hắn.
Hắn ôm miếng ngọc bội, nhìn ta bằng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc: “Không ôm nó, ta cứ ngỡ A tỷ lại biến mất rồi.”
Ta ngẩn người một lát.
Mùa xuân sau, ta mời Liễu Sơ Âm tới. Sau khi nàng ấy trở thành chưởng môn, nếu không bận tu luyện thì cũng là trừ ma vệ đạo, thật sự rất tự tại. Tất nhiên, việc không tiêu diệt được tên ma đầu lớn nhất Tu chân giới luôn là một nút thắt lòng nàng. Mỗi lần tìm ta ôn chuyện, nàng lại nghiến răng nghiến lợi nhắc tới chuyện đó một lần.
Thấy hai người họ hễ cứ gặp nhau là lại giương cung bạt kiếm, ta liền ấn hai ngồi dưới gốc phong đỏ. Ta ra một vò rượu, : “Nào, một chén rượu uống cạn, quá khứ xóa bỏ hết!”
Hai người họ nhìn ta, rồi lại nhìn nhau, cuối cầm chén rượu, uống cạn một hơi.
Cứ vậy, vị đứng đầu chính đạo và đại ma đầu của Ma giới nguyên tác đã hòa giải với nhau bằng một chén rượu dưới gốc phong đỏ.
41
Lại một nữa trôi qua, vào đêm giao thừa, nhân gian chăng đèn kết hoa rực rỡ. Tiểu Bát phàm giới dạo có rất nhiều món ăn ngon mắt, ta không nhịn được kéo Tề Ngọc đi ăn một bữa no nê.
là suốt quãng đường đều là ta ăn, hắn nhìn, thỉnh thoảng hắn mới ăn vài miếng do ta đút tận miệng.
Trên bảng điều khiển của thống, giá trị hắc hóa của hắn 99% giảm còn 2%. Ta nhìn chằm chằm vào 2% cuối kia sầu não.
“Tiểu Bát, còn một chút xíu nữa thôi.”
Tiểu Bát gian xảo : “Chiêu ‘thơm thơm, ôm ôm, bế lên cao’ lúc trước có tác dụng , hay là thử lại xem?”
“Hắn cao hơn ta cái đầu rồi, bế cái nỗi nữa!”
Dù vậy, nhưng tối hôm đó ta tìm cớ đến tẩm điện của hắn. Tề Ngọc cầm dụng cụ điêu khắc thứ đó, thấy ta đến liền lập tức dừng việc làm, nhường chỗ cho ta ngồi.
“A tỷ có chuyện sao?”
“Ừm.”
Ta khoanh chân ngồi cạnh hắn, trầm tư một hồi, đột nhiên đưa tay nâng mặt hắn lên. Tề Ngọc sững sờ.
Ta ghé sát lại hôn nhẹ lên trán hắn một cái, rồi lại đưa tay ôm hắn. Hắn không kịp đề phòng, bị ta ôm đầy một vòng tay, người cứng đờ khúc gỗ.
“A Ngọc.”
“… Ơi?”
“Những qua, vất vả cho ngươi rồi.”
Một khoảng lặng im phăng phắc. Sau đó, ta cảm nhận được tay hắn chậm rãi nhấc lên, ôm c.h.ặ.t ta, cằm gối lên vai ta. Có thứ đó ươn ướt rơi bên cổ ta.
Giá trị hắc hóa trên bảng điều khiển nhảy 0%.
“Giá trị hắc hóa đã 0, nhiệm vụ hoàn thành.”
Ta không lòng mình rốt cuộc là vui hay buồn. Ta vỗ vỗ lưng hắn định lùi ra, nhưng hắn lại siết c.h.ặ.t vòng tay hơn.
“A tỷ, đừng đi được không? Đừng để ta lại một mình.”
Bàn tay định buông của ta bỗng khựng lại.
“Ta đều , A tỷ, nếu tỷ muốn rời đi, hãy mang ta đi .”
Ta không trả lời hắn thế nào. Ta vốn dĩ đã c.h.ế.t ba trăm trước, việc liên kết với thống cũng là vô tình. Nhưng giờ đây, sự vô tình ấy dường đã gieo một cái quả khiến ta không nỡ dứt bỏ.
Thấy ta im lặng, Tề Ngọc buông ta ra, rồi đeo thứ đó lên cổ ta.
“Đây là?”
Tề Ngọc mỉm không tiếng động: “Khóa Trường Mệnh. Khóa quân thiên tuế, hứa ngã đồng canh*.”
*Khóa người nghìn tuổi, hứa người sống đến bạc đầu.
“Nếu A tỷ đã muốn rời đi, vậy hãy mang theo món đồ ta tặng, có được không?”
Ta cúi đầu nhẹ nhàng xoa xoa sợi dây khóa tinh xảo, cuối mỉm nhận . Ta cũng đã bỏ lỡ tia chấp niệm thâm sâu khó lường vừa thoáng qua mắt Tề Ngọc.
Tiểu Bát nhắc nhở đầu ta: “Ký chủ, nhiệm vụ đã hoàn thành, có tách rời bất cứ lúc nào.”
Ta nhìn thoáng qua gương mặt dịu dàng khi của Tề Ngọc, khẽ nhắm mắt lại: “Đợi thêm chút nữa.”
“Ký chủ, đợi nữa là không kịp đâu, cửa sổ tách rời sắp đóng rồi!”
“Người ta bảo ‘Sơn thủy hữu tương phùng’, cuối cũng sẽ có ngày gặp lại sao!”
Tiểu Bát sốt ruột xoay vòng vòng. Ta nhìn Tề Ngọc say, bàn tay hắn nắm c.h.ặ.t cổ tay ta không buông. Ta thở dài một tiếng.
“Được rồi, đi, đi thôi!”
Khoảnh khắc đồng hồ đếm ngược của thống 0, linh hồn ta tách khỏi xác, quay trở lại không gian thống.
Giây tiếp theo, Tề Ngọc đột ngột mở mắt, ánh mắt ấy nhìn thẳng xuyên qua không gian, dường đối diện với ta. Tim ta nảy lên một cái, nhưng ngay sau đó lại thấy hắn nhắm mắt lại. Ta hắn không thấy cũng nhìn thấy nữa, nhưng ta muốn :
“Tề Ngọc, hãy sống thật tốt.”
Sau đó, ánh sáng trắng nuốt chửng mọi thứ.
42
“ tải thế giới mới… Thời đại mạt thế tang thi, độ khó cấp S, chúc ký chủ may mắn.”
“ bảo là đi nghỉ dưỡng sao?”
Tiểu Bát thở dài, vẻ mặt đáng thương: “Thế giới trước tuy đạt cấp S, nhưng để sửa lỗi đã tiêu tốn rất nhiều tích phân, cho nên thế giới có tiếp tục làm công thôi. Ký chủ cố lên, thoát khỏi vai pháo hôi thì ngày sống lại không còn xa đâu!”
Ta: “…” Đồ thống thối, giỏi vẽ bánh.
Khoảnh khắc ta vừa đáp đất liền thấy phía sau một trận mưa b.o.m bão đạn, từng bầy tang thi gầm rú lao tới. kịp phàn nàn Tiểu Bát chọn cái nơi quỷ quái , ta vắt chân lên cổ chạy.
Chạy qua ba con phố, ta dừng lại trước một tấm kính vỡ để thở dốc, dư quang liếc thấy góc phố có một người bước ra.
Người đàn ông dáng người cao ráo, mặc một chiếc sơ mi trắng vấy m.á.u, trên tay cầm chính là bản mệnh kiếm của ta. Không hắn dùng nó để c.h.é.m thứ , bản mệnh kiếm dính chút m.á.u tươi, được hắn dùng khăn lau đi một cách cẩn thận.
Đôi mắt dài hẹp của hắn xuyên qua đống đổ nát chạm vào ánh mắt ta, khóe miệng cong lên. Nụ ấy mang theo một vẻ điên cuồng vừa đạt được mục đích.
“A tỷ.”
Hắn nhấc chân tiến phía ta, bầy tang thi đuổi theo sau lưng hắn bị một sức mạnh vô hình nghiền nát thành bụi phấn.
“Lại bắt được tỷ rồi.”
“… Tiểu Bát?” Da đầu ta tê dại.
“Ký chủ…” Giọng Tiểu Bát run rẩy, “Tại sao đại phản diện mạt thế là hắn?!”
“Thì đó, ta cũng có đâu, hắn… hắn trâu bò đến mức… tự mình đuổi theo tới đây luôn sao?”
Tề Ngọc đi đến trước mặt ta, cúi người ghé sát mặt ta. đôi mắt sáng quắc ấy tràn ngập ý cố chấp đến tận xương tủy.
“Lần , A tỷ đừng hòng bỏ rơi ta nữa.”
Ta ngửa mặt nhìn trời.
Thôi được rồi. Đến cũng đã đến rồi.
Muốn ra sao thì ra, ta trực tiếp mặc kệ đời luôn.
Ai bảo ta chính là… Cố Tiêu Dao, người có phóng túng ngày nào hay ngày nấy cơ chứ.
(Hoàn)