Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thế chuyện “lên giường” này kéo dài suốt năm, thậm chí cho tiện, sau đó tôi cũng dọn sang phòng chính. Thật ra cũng không hẳn vì tiện, sau khi Mục làm loạn nửa , tôi quả nhiên mất .
Trong bóng tối, tôi lần theo đường nét khuôn mặt tuấn tú của anh, có đây một sự thử thách. Một khi trái tim đã rung động, con người ta sẽ trở nên tham lam vô độ.
Sáng hôm sau, khi Mục thức dậy, anh trông vô sảng khoái, trái ngược hẳn với tôi – héo rũ tàu lá chuối sau cơn mưa, chân cũng bủn rủn. Tôi nghỉ ngơi một chút, cố gắng vực dậy tinh thần anh thức dậy.
“Sao không thêm một lát nữa?”
“Em không được nữa,” tôi nói dối.
Anh đang mặc quần áo, bộ vest trên người khiến anh trông càng thêm nho nhã nhưng không thể xem thường, giống thanh bảo kiếm nằm trong nhưng toát ra sắc lạnh bức người. Tôi chọn cho anh một chiếc cà vạt, anh ngoan ngoãn cúi người xuống tôi thao tác. Nhìn thế này, chúng tôi chẳng khác những cặp vợ chồng bình thường khác.
“Anh đi làm đây.”
Tôi nhìn anh, cuối không kìm được mà bước tới ôm eo anh từ phía sau.
“Sao thế, hôm nay bỗng nhiên quấn người vậy?”
“Hôm nay đừng đi nữa, ở nhà với em được không?” Tôi vùi mặt vào lưng anh, hết can đảm nói lý nhí.
Anh kéo tôi ra mặt, hôn lên cánh môi tôi: “Minh Châu, ngoan một chút.”
“Vâng.” Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, buông đôi tay đang níu giữ anh ra. “Anh đi sớm về sớm nhé.”
Mười giờ sáng, tôi ngồi trong quán cà phê đối diện tập đoàn Mục Thị. Mà chồng tôi, này đang diễn phân cảnh tiên khi nam nữ chính gặp nhau ngay cổng công ty.
của Mục chậm rãi chạy tới, một cô gái với mặt bất an bên cạnh dường không chú ý mà đi thẳng qua. Khi còn cách cô ta khoảng 10cm, cô ta ngã xuống không một điềm báo .
“…”
vạ, tôi thầm cảm thán trong .
Cốt truyện tiếp tục diễn ra, tôi thấy tài xế bước xuống , sau đó mặt cắt không còn giọt m.á.u nói đó với người ngồi trong . Một lát sau, nữ chính được dìu lên . Vở kịch lớn hạ màn.
Tôi điện thoại ra gõ chữ: “Ông xã, đang làm thế, em nhớ anh.”
“Đang họp, tối về sẽ thỏa mãn em.”
“Vâng ạ, ông xã, em đợi anh.”
Toàn lời dối trá. Tôi vô cảm gõ những lời đường mật, thầm nghĩ phía đối diện chắc cũng vậy thôi.
Mười giờ , Mục quả nhiên không về.
Khi đứng dậy khỏi bàn , tôi loạng choạng một cái, có do ngồi một tư thế quá lâu nên người tê rần.
“Tiếc quá, cơm má Vương chuẩn ngon thế này.”
Tôi đổ từng món vào thùng rác, vệ sinh cá nhân xong chuẩn đi .
Chiếc điện thoại với màn hình đen kịt nằm im lìm suốt cả buổi tối, không nhận được một tin nhắn nào.
Mục không phải nào cũng về, nhưng tôi nhận thức rõ ràng rằng lần này đã khác. Ba liền anh không hề bén mảng tới nhà…
Tôi bắt thu dọn đồ đạc. Có vì ở đây đã lâu nên đồ đạc bỗng trở nên nhiều vô kể. Nhưng thực chất, những thứ tôi cần mang đi chẳng đáng , mới tôi cũng chỉ mang theo vài bộ quần áo thay đổi.
Tôi sực nhớ chiếc thùng đồ mình đã đóng gói từ năm , bỗng nảy ra ý thích nhất thời. Đã có sẵn thì việc phải dọn dẹp từ . năm , tôi đã tự tìm đường lui cho mình .
Thế nhưng tìm mãi, tìm mãi mà chẳng thấy chiếc thùng đó đâu. Tôi bắt hồi tưởng buổi sáng sau cái điên cuồng của năm , rốt cuộc mình đã đặt nó ở đâu. Không kết quả. Dường sau đó tôi chẳng giờ tâm nó nữa. Chẳng đã vứt đi ?
Tôi không bỏ cuộc, đi hỏi người giúp việc trong nhà, tất cả đều lắc . Trong tôi phẫn uất thầm mắng đúng người giàu chẳng giờ thèm ý những thứ này, mà không chú ý mặt muốn nói thôi của ông quản gia đứng bên cạnh.
Tối hôm đó Mục về nhà, tôi không nhịn được mà lầm bầm trong bụng. Cái tên này không có thần giao cách cảm sao, sao cứ hễ mỗi lần tôi chuẩn chuồn lẹ hắn xuất hiện đúng thế này.
Anh ấy thường lệ ôm eo tôi, đặt một nụ hôn thân mật lên môi. Sống lưng tôi cứng đờ, cơ thể hiện rõ sự gượng gạo, sự bài xích từ sâu trong tâm trí đã anh nhạy bén nhận ra.
“Sao thế?”
Gương mặt anh lộ thắc mắc xen lẫn quan tâm, tôi không nhìn thấu được cảm xúc đằng sau lớp mặt nạ ấy, chỉ đành nặn ra một nụ cười lắc .
“Hôm nay em hơi khó chịu trong người, anh đã cơm chưa?”
Anh chạm vào trán tôi, áp một mới trả lời: “Chưa, anh đặc biệt về cơm em.”
Tôi giả vờ tỏ ra ngạc nhiên vui sướng, nhưng trong chẳng tin một chữ. Chúng tôi ngầm hiểu với nhau. Giống việc anh sẽ không giải thích tại sao đó không về, tại sao ba ngày qua không có tin tức . Và tôi cũng sẽ không hỏi.
nghỉ ngơi tôi do dự một hồi, nhưng theo thói quen đi về phía phòng chính. Thế nhưng khi anh áp sát người tới, tôi không kìm được mà phản kháng kịch liệt.
“Minh Châu?”
Giọng anh có chút khàn đặc, so với điềm tĩnh ngày thường thì thêm vài phần mê hoặc. Tôi lắp bắp tìm cái cớ cho mình, tim đập loạn xạ.