Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Tống Khả Lộ, cậu không thể dành chút tâm trí cho việc học được à?”

Nếu là tôi của năm mười tám tuổi, những lời chắc chắn nổi giận, cho rằng anh cố tình chọc mình.

Nhưng bây giờ…

Tôi chợt nhận ra một vấn đề.

Chẳng lẽ Trần Dịch An thích tôi rồi?

Có khi nào những trò gây sự ngày xưa là cách anh thu hút sự chú ý của tôi?

“Cậu ghen à?”

Tôi nghiêng đầu hỏi.

Trần Dịch An cười khẩy.

“Tống Khả Lộ, đừng tự luyến. Tôi kén lắm. Không giống cậu, mới có chút cảm tình yêu đương, còn tùy tiện gọi người ta là ‘chồng’.”

Tôi thật sự không nhịn được mà bật cười.

Dù tôi vẫn luôn bản thân rất xuất sắc, nhưng mấy lời miệng Trần Dịch An vẫn khiến tôi rất vui.

Nếu Trần Dịch An người sau anh cưới chính là tôi…

Không c.h.ế.t không nhỉ?

“Cốc cốc cốc…”

Có người gõ cửa.

“Dịch An à, thầy đây. Em có nhà không?”

như là giọng của giáo viên chủ nhiệm.

6

Trần Dịch An nhìn tôi ăn mặc xộc xệch, hạ quyết tâm nói: “Cậu vào phòng ngủ chờ tôi đi. Đừng ra ngoài, cũng đừng lên tiếng.”

anh cẩn thận như vậy, tôi lại nổi hứng muốn trêu chọc.

“Muốn tôi không ra ngoài cũng được.”

“Cậu muốn gì?”

Trần Dịch An lập cau mày đầy cảnh giác.

“Cậu tôi một cái… thì tôi không ra ngoài.”

Tôi cười híp , vào môi mình.

7

Trần Dịch An nổi tiếng là học sinh gương mẫu.

Ai cũng anh là học sinh ngoan của trường, cực kỳ ý đến cái nhìn của giáo viên. Chính vì nắm chắc điểm yếu đó nên tôi mới dám buông lời “đe dọa” như vậy.

Nghĩ đến cảnh được xem anh lúng túng, tôi vui vẻ nhắm lại.

lòng tin chắc Trần Dịch An chẳng làm gì được mình.

Cuối cùng anh có thể ngoan ngoãn khuất phục.

nhưng điều tôi tưởng tượng mãi vẫn không xảy ra.

Mở ra nữa, tôi Trần Dịch An bình tĩnh cầm hai ống tay áo đồng phục buông thõng hai người tôi, kéo ra n.g.ự.c rồi buộc c.h.ặ.t chúng lại thành một nút.

Tôi trợn há hốc mồm nhìn thao tác của anh.

Nhưng vẫn chưa hết.

Ngay giây sau, Trần Dịch An mở tủ quần áo, bế ngang tôi lên rồi đặt thẳng vào .

Anh véo nhẹ mũi tôi, hăm dọa: “Không cậu bày trò quỷ gì. Nhưng tôi tuyệt đối không cậu được như ý. Nếu cậu dám ra ngoài, tôi lập nói giáo viên chủ nhiệm chuyện cậu yêu sớm.”

Đi được vài , anh lại đứng khựng, như thể vô cùng ghét bỏ mà bổ sung thêm: “Còn đòi tôi cậu? Cậu xứng chắc?”

là tôi bị nhốt tủ quần áo, mọi thứ chìm vào bóng tối.

May mà Trần Dịch An vẫn còn chút lương tâm, chừa lại một khe hở nhỏ thở.

loáng thoáng cuộc trò chuyện giữa anh và giáo viên chủ nhiệm ngoài, tôi càng nghĩ càng .

Trần Dịch An của tuổi mười tám…

Đúng là đáng ghét y như ký ức.

lại…

Sao tôi lại không xứng chứ?

Tối là ai ôm tôi mãi không chịu buông hả?

8

Tôi màng màng ngủ thiếp đi.

nữa tỉnh lại, tiếng nói chuyện ngoài biến mất.

Tôi thử gọi: “Trần Dịch An?”

Gọi mãi không ai đáp.

là tôi đá tung cửa tủ rồi ra ngoài.

, cảnh vật xung quanh trở về như cũ.

Tôi lại quay về căn phòng quen thuộc của mình.

Đúng ấy, Trần Dịch An mở cửa vào, gương mặt tuấn tú thò vào phòng.

“Vợ à, em gặp ác mộng sao?”

Tôi sải đến mặt anh, giơ tay tát “bốp” một cái.

“…Đau tay quá. Vậy là mình không .”

Tôi lẩm bẩm.

Còn Trần Dịch An ôm bị đ.á.n.h, khuôn mặt đẹp trai nhăn lại, vẫn còn ngơ ngác.

“Có phải tối anh làm em đau không? Hôm anh say quá, sau nhất định chú ý.”

Trần Dịch An tỉnh táo không quấn người như say nhưng giọng nói vẫn mang theo sự dịu dàng.

tôi chẳng còn tâm trí ý.

Tôi nhìn chằm chằm vào anh.

“Em hỏi anh. Anh bắt đầu thích em khi nào?”

9

Trần Dịch An khựng người.

Không có phải nhớ lại điều gì đó không.

Một sau anh mới đáp: “Đều kết rồi. Sao tự nhiên lại hỏi chuyện ?”

Không hiểu vì sao.

Kết hợp cảnh tượng mình xuyên về hôm , tôi cứ thái độ của anh rất kỳ lạ, như cố giấu điều gì.

“Anh mau nói đi. nào em hỏi cũng đ.á.n.h trống lảng… Ưm…”

Trần Dịch An cúi đầu tôi.

Anh mới tắm xong.

Mùi hương thoang thoảng dễ chịu tràn ngập khoang mũi, không cho tôi cơ hội nói tiếp.

Đến khi hai người tách ra tiếng thở dốc, anh tựa trán vào trán tôi rồi nói: “Anh không đ.á.n.h trống lảng. là anh , bất kể kia chúng ta nào thì điều quan trọng nhất vẫn là sống tốt ở hiện tại, trân trọng hạnh phúc . Bữa sáng em muốn ăn gì?”

Tôi vẫn chưa chịu bỏ.

Nhân cơ hội mở lời: “Tối em nằm . Em mình xuyên về năm mười tám tuổi. Anh còn tỏ tình em, nói là anh thích em. Chậc chậc… ngày xưa có phải anh thầm thích em không?”

Tôi chăm chú quan sát phản ứng của anh.

nhưng Trần Dịch An chẳng lộ chút sơ hở nào.

Anh buộc tạp dề thong thả nói: “Em chưa câu ngoài đời thường ngược nhau sao? Em quên rồi à? Hồi mười tám tuổi, bạn gái của anh là hoa khôi trường Nhan Tinh.”

10

Một câu nói của Trần Dịch An lập kéo ký ức của tôi quay trở lại.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.