Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Cậu ấy là một chàng trai cùng dịu dàng.

Quan hệ với bạn bè cũng rất tốt.

Tôi lập tức bước ngăn cản.

Nhưng lại bị chế giễu dữ dội hơn.

“Ơ? Chẳng phải Tống Khả Lộ khối mười một ?”

“Mày bênh nó ?”

“Mày thích nó à?”

Trong tình huống ấy…

Đầu óc tôi cũng rối bời.

Vì tôi không biết Triệu Xán có thật sự thích trai hay không.

Thế nhưng…

Dáng vẻ im lặng đầy sợ hãi của cậu ấy…

Lại khiến tôi không thể ngơ.

Tôi quyết định bảo vệ cậu.

Thế là theo bản năng đáp:

“Đúng. Triệu Xán là bạn trai tôi.”

ấy tôi rất rõ.

So với trách họ không nên kỳ thị người khác…

Thì cách tốt hơn…

Là che giấu mọi cho Triệu Xán.

Dù vụng về…

Nhưng chắc chắn sẽ có tác dụng.

Đám đàn anh lập tức sửng sốt.

“Đệt! Chẳng lẽ bọn mình nhầm người?”

Tôi c.ắ.n răng.

Ngay ánh mắt nghi ngờ của họ…

Kiễng chân

Nhanh ch.óng hôn nhẹ má Triệu Xán.

Như muốn chứng minh…

Những mình nói đều là thật.

Quả nhiên…

Họ .

Không lâu

Trong trường bắt đầu lan truyền tôi và Triệu Xán yêu nhau.

Không còn ai bàn tán về xu hướng tính d.ụ.c của cậu ấy nữa.

Đó đúng là điều tôi mong muốn.

Vì vậy…

Tôi cũng không phủ nhận.

Thế nhưng chẳng bao lâu…

đồn “tôi và Triệu Xán hôn nhau say đắm trên sân thượng” lại lan khắp trường.

Càng truyền càng quá đáng.

Biến thành đủ mọi phiên bản.

Không phải tôi chưa từng nghĩ đến giải thích.

Triệu Xán cũng từng nói…

chúng tôi chẳng hề quá giới hạn trên sân thượng.

Nhưng…

Tiếng nói ấy nhanh ch.óng bị nhấn chìm.

Tôi mặc kệ những lời đồn.

Tiếp tục sống cuộc sống của mình.

Bởi tôi rất rõ.

Một người khác đã rằng bạn đó…

Thì càng chứng minh mình tội…

Chỉ càng khiến bản thân mệt mỏi hơn.

So với một đồn căn cứ…

cứu lấy tự trọng mong manh của một người…

Ý nghĩa hơn nhiều.

này, gần đến kỳ thi đại học.

ấy cũng dần chìm vào quên lãng.

tốt nghiệp…

Triệu Xán chuyển nước ngoài sinh sống.

Cậu ấy nói với tôi đúng là mình thích trai.

Và cũng đã tìm được hạnh phúc thuộc về mình.

Thời niên thiếu…

Vì quá để ý ánh mắt người khác, cậu từng hoang mang suốt một thời gian dài.

Không biết xu hướng tính d.ụ.c của mình có đúng hay không.

Chính tôi đứng bảo vệ cậu đã khiến cậu rằng chỉ cần đủ dũng cảm đối mặt có lẽ sẽ có một kết quả khác.

Đó… chính là bí mật của Triệu Xán.

Tôi xách bữa sáng, đi khe hát.

Tâm trạng cùng vui vẻ.

Đúng bước đến cầu thang, tôi bất ngờ đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c một người.

Đồ trong túi rơi tung tóe xuống đất.

Hộp sữa lăn lông lốc, lăn mấy vòng rồi dừng lại một đôi giày quen thuộc.

24

Trần Dịch An xoa đầu tôi, nơi bị anh tình đụng trúng.

Rất nhanh đó, anh chú ý đến hộp sữa dâu dưới đất.

“Triệu Xán mua cho cậu à?”

Anh hít sâu một hơi, rồi bất chợt nói một câu chẳng đúng chút : “ đây cậu chỉ uống sữa dâu tôi mua thôi.”

Tôi qua loa đáp một tiếng: “Ừm.”

Đang định cúi xuống nhặt thì người bên cạnh sốt ruột tiếng:

“Đừng uống sữa Triệu Xán mua được không?”

“Tại ?”

Tôi hơi nheo mắt, chăm chú nhìn Trần Dịch An.

Nhưng trong lại buồn cười tận mắt dáng vẻ bối rối của anh.

Chàng thiếu niên kiêu ngạo cứng miệng này…

Hình như sắp không giả vờ nổi nữa rồi.

Đôi mày đẹp của Trần Dịch An nhíu c.h.ặ.t.

người ngày đối đầu với tôi dường như đã biến mất.

Anh không nói .

Thế nhưng vành tai đỏ bừng kia đã hơn cả ngàn lời tỏ tình.

“Vì tôi thích cậu. Tôi sợ rằng nếu nói , cậu sẽ coi thường tôi. Rồi sẽ giống như những bạn trai cũ, chẳng bao lâu sẽ vứt tôi. Ngày thường tôi chê mắt nhìn người của cậu kém, thật chỉ là vì tức bản thân. Tại tôi mãi chẳng lọt vào mắt cậu. Tôi thích cãi nhau với cậu, cũng chỉ vì muốn mình trở thành người đặc biệt trong cậu. Dù chỉ là để cậu ghét tôi nhiều hơn một chút.”

Trần Dịch An cúi đầu.

Tự giễu cười.

“Chắc cậu suy nghĩ của tôi trẻ lắm đúng không? Nhưng đều là thật . Tôi không muốn giấu nữa. Nếu… cậu thật sự thích Triệu Xán thì cũng không . Cậu có muốn thử… cùng bạn trai sẽ thế không? Dù là kiểu quan hệ … tôi cũng chấp nhận.”

Tôi trợn tròn mắt.

Là tôi ngủ dậy chưa tỉnh, hay Trần Dịch An điên rồi?

Thiếu niên lạnh lùng như hoa trên đỉnh núi năm mười tám tuổi…

lại có suy nghĩ méo mó thế này?

“Khoan! Dừng lại! Kiểu quan hệ đó không đúng đâu!”

Tôi vội vàng ngăn anh.

Nhưng tình hình đã mất kiểm soát.

Trần Dịch An cao hơn tôi cả một cái đầu.

Anh tiến sát lại.

Mạnh mẽ ép tôi vào giữa bậc cầu thang và lan can.

Anh cúi đầu.

Ánh nắng nhảy múa trong đôi mắt.

“Chỉ cần được ở bên cậu, thì đều là đúng. Tống Khả Lộ. Cậu còn chưa thử với tôi, biết tôi không tốt?”

Biểu cảm ấy như đang viết rõ rành rành: hôm nay, cái danh “kẻ chen ngang” này, tôi nhận chắc rồi.

25

Xem

Dù thời không thay đổi.

Tính cách người vẫn không thay đổi.

Trần Dịch An của tuổi mươi lăm rằng mình là “kẻ thứ ba vì tình yêu”, chen vào giữa tôi và Triệu Xán.

Còn Trần Dịch An của tuổi mười tám…

Cũng đi đúng đường vòng ấy.

Thậm chí còn sẵn sàng vứt tự trọng.

“Phụt…”

Tôi không nhịn được bật cười.

Trần Dịch An cau mày.

“Đừng cười nữa. Mau đồng ý với tôi đi. Đừng tôi giả vờ ngầu. Thật tôi căng thẳng đến sắp nôn rồi…”

Thì

Trần Dịch An mười tám tuổi…

không còn tỏ vẻ lạnh lùng…

Lại đáng yêu đến vậy.

Đáng yêu đến mức…

Tôi chỉ muốn hôn anh.

Không chần chừ nữa.

Tôi kéo cổ áo anh xuống.

Nhân anh vẫn còn ngơ ngác…

hôn môi anh.

Mặt Trần Dịch An đỏ đến mức tưởng như sắp nhỏ m.á.u.

“Được thôi. Vậy thì cậu cứ ‘kẻ thứ ba’ đi. Để tôi xem biểu hiện của cậu thế .”

Tôi ý trêu anh.

Không giải thích mối quan hệ giữa mình và Triệu Xán.

Cũng không nói rõ mọi .

Bởi vì tôi biết.

Dù là ở một thế giới khác.

Trần Dịch An nơi này chân thành và nhiệt thành như thế.

Thì Tống Khả Lộ nơi này…

Nhất định cũng sẽ yêu anh.

người họ vẫn còn rất nhiều thời gian.

Có thể gỡ mọi lầm.

Rồi sẽ yêu nhau còn sớm hơn cả tôi và Trần Dịch An ở thế giới kia.

đó…

Sẽ không bao giờ chia xa nữa.

26

Trời đất quay cuồng.

Khung cảnh mắt nhanh ch.óng tan vỡ.

Tôi lại trở về thế giới của mình.

Chống tay ngồi dậy khỏi ghế sofa.

này tôi mới phát hiện…

Không biết Trần Dịch An đã đắp cho tôi một tấm chăn mỏng.

Anh nghĩ…

Người tôi thích là người khác.

Lại sợ một ngày đó bị tôi tiện tay vứt .

Thế nên mới gắng giấu kín tình yêu của mình.

Sợ tôi phát hiện tấm chân tình ấy.

ngờ…

Tình yêu cũng giống như cơn ho.

Đều rất khó che giấu.

Nghe động tĩnh bên này.

Trần Dịch An ngẩng đầu khỏi bàn , dịu dàng nhìn tôi.

“Tỉnh rồi à? Hôm nay em buồn ngủ thế. Ngủ mấy lần liền. Lần này lại mơ ?”

Hóa

Đi qua đi lại giữa thế giới song song nhiều lần…

Ở hiện thực cũng chỉ mới trôi qua nửa ngày.

“Lần này em không mơ. Nhưng em chợt nhớ… Mấy hôm Triệu Xán có gửi email cho em.”

Nụ cười trên mặt Trần Dịch An lập tức cứng lại.

Tôi tiếp tục nói: “Cậu ấy bảo ở nước ngoài đã gặp được chàng trai mình yêu. Đang chuẩn bị kết hôn.”

“…Cái ?”

Trần Dịch An sửng sốt.

Đã nhiều năm trôi qua kể năm ấy.

Triệu Xán giờ đây đã có thể bình thản đối diện với xu hướng tính d.ụ.c của mình.

Vậy nên…

Không còn phải giấu Trần Dịch An nữa.

“Triệu Xán chưa bao giờ là bạn trai em. Hồi đó em chỉ hôn má cậu ấy. Cũng chỉ để diễn cho đám đàn anh kia xem. Em sợ cậu ấy bị bắt nạt.”

Cuối cùng Trần Dịch An cũng .

Suốt bao năm qua…

Khúc mắc trong anh chỉ là một lầm.

Tôi nghĩ…

Vẫn còn một nữa.

Nhất định phải nói rõ với anh.

Tôi đứng dậy.

Chậm rãi bước đến bàn .

Ngồi đùi Trần Dịch An.

tay vòng qua cổ anh.

Ở khoảng cách gần trong gang tấc.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

nói: “ nhỏ em đã rất thiếu cảm giác an toàn. Cho nên… em từng quen rất nhiều bạn trai. Em muốn nhận được thật nhiều, thật nhiều tình yêu. Em nghĩ như vậy, họ sẽ không rời em như bố mẹ. Nhưng này em mới nhận . Tất cả đều sai. Cũng không phải tình yêu mà em thật sự mong muốn. Người em muốn yêu sẽ gắng hết sức để nắm lấy em. Không muốn lỡ em. Còn em… cũng muốn gắng đáp lại người ấy.”

Trần Dịch An lặng người nhìn tôi.

Ánh mắt đầy xúc động.

Tôi biết…

Anh tôi muốn nói .

“Trần Dịch An. Hiện giờ em rất hạnh phúc.”

Tôi ngẩng đầu.

hôn khóe môi anh.

Rồi tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.

Lắng nghe nhịp tim khiến mình bình yên.

“Cảm ơn anh nhé. Trần Dịch An. kết hôn với anh, em thật sự cảm rất an toàn. Cũng rất hạnh phúc.”

Một góc trống rỗng trong tim…

Cuối cùng cũng được lấp đầy.

Tôi cũng đã rời xa mái nhà lạnh lẽo, chẳng có chút hơi ấm ngày xưa.

Trong ngôi nhà thuộc về tôi này…

Chỉ cần có Trần Dịch An.

Sẽ có một ngọn đèn sáng vì tôi.

“Trần Dịch An. Em yêu anh và chỉ yêu mình anh.”

Người đàn ông bị tôi dùng những lời yêu thương dỗ đến choáng váng…

Cuối cùng cũng không kìm được nữa.

Bàn tay rộng lớn của Trần Dịch An đỡ lấy eo tôi.

Ép tôi sát vào mép bàn.

Nụ hôn nóng bỏng cũng theo đó mà rơi xuống.

đó là hơi thở ấm áp của anh bên tai tôi.

Giọng nói run.

Nhưng cũng gần gũi cùng.

“Lộ Lộ… anh cứ tưởng, cả đời này sẽ không chờ được câu nói ấy. Thật … trong anh lâu đã có em rồi.”

Đồ ngốc.

Đương nhiên em biết.

Bởi vì…

Trần Dịch An của tuổi mười tám…

Đã lặng lẽ nói cho em biết bí mật ấy rồi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn