Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

học của Bùi Viễn lại một lần nữa bị nhét kín những lá thư tình.

Như mọi lần, cậu ấy chuyển tôi hai trăm tệ rồi cười nhạt.

“Giúp tôi xử lý đống này nhé?”

Tôi khẽ gật .

tối, đang định ném tất thùng rác, tôi chợt phát hiện dưới còn sót lại một phong thư.

Ánh tôi dừng trên dòng chữ ký ở cuối thư.

Người gửi gái mà Bùi Viễn luôn thầm thích.

1

Hành lang ký túc xá chỉ le lói ánh đèn vàng mờ nhạt.

Tôi siết chặt lá thư trong lòng , đứng lặng rất .

Cuối , tôi không nỡ ném nó đi.

Thẩm An Hòa mới chuyển trường chưa đầy nửa tháng, học ở bên cạnh.

trong ngày tiên nhập học, ảnh của ấy đã xuất hiện trên trang confession của trường. Chỉ trong thời gian ngắn, đã trở thành hoa khôi trường công nhận.

một người luôn mọi người ngưỡng mộ như Bùi Viễn cũng không giấu sự chú ý dành ấy.

, cậu ấy chỉ nói một câu rất ngắn:

ấy rất giỏi.”

Hai ngày trước, tôi còn vô tình nghe cuộc trò giữa Bùi Viễn và mấy người bạn.

Một người cười :

“Cậu khó theo đuổi thế, rốt cuộc thích mẫu con gái nào?”

Bùi Viễn tựa người lan can, khóe môi cong lên đầy lười biếng.

“Chắc kiểu như Thẩm An Hòa.”

Thế cậu ấy vốn kiêu ngạo.

Dù có thích ai đi nữa cũng sẽ không bao giờ chủ động tiến lại gần.

Vậy mà bây giờ…

Chính Thẩm An Hòa lại người viết thư tình cậu ấy.

 

Sáng sau, tôi từ rất sớm.

Chỗ ngồi bên cạnh còn trống.

Hai năm nay, tôi và Bùi Viễn luôn ngồi .

do chính cậu ấy đề nghị.

Bởi tôi ít nói, không thích xen của người khác.

Hơn nữa, hoàn cảnh gia đình tôi cũng không khá giả.

Sau biết , thỉnh thoảng Bùi Viễn sẽ nhờ tôi vài việc lặt vặt rồi lấy cớ trả công để đưa tiền tôi.

dù vậy, tôi hiểu rất rõ.

Chúng tôi vốn thuộc về hai thế giới khác nhau.

Cậu ấy sinh ra đã đứng ở nơi rực rỡ nhất.

Dường như mọi thứ đối với cậu đều dễ dàng.

Còn tôi…

dù đứng cạnh vàng, cũng chỉ càng khiến bản thân thêm mờ nhạt.

Không sau, Bùi Viễn bước .

Cậu ấy không nhìn tôi, vừa ngồi xuống đã cúi giải đề.

Tôi đưa cặp, ngón siết chặt phong thư rất .

Cuối khẽ gọi:

“Bùi Viễn.”

bút của cậu ấy khựng lại.

Thiếu niên ngước nhìn tôi.

“Có nào không biết à?”

Tôi lắc .

“Không phải.”

Nói rồi, tôi lấy phong thư đặt trước mặt cậu ấy.

qua dọn thư, tôi lỡ để sót một lá. Cậu… có muốn xem không?”

Nếu những lần trước, chắc chắn Bùi Viễn sẽ từ chối .

lần này, nhìn thấy cái tên người gửi, ánh cậu ấy khẽ thay đổi.

Cậu nhướng mày, nhận lấy lá thư.

“Cảm ơn.”

2

Chưa đầy hai ngày sau.

Tôi đã nhìn thấy trên cổ Bùi Viễn xuất hiện một chiếc dây buộc tóc màu xanh.

Trong giờ tự học, cậu ấy đột nhiên tôi:

“Con gái các cậu thích tặng quà gì?”

Tôi còn chưa kịp trả lời thì một nam sinh trong đã chen .

“Bạn của cậu chỉ biết học thôi, cậu ấy gì. tôi này.”

Bùi Viễn lập tức cau mày.

Giọng nói cũng lạnh hơn vài phần.

“Liên quan gì cậu?”

Tôi im lặng một rồi mới :

“Cậu định tặng ai?”

Ánh cậu ấy dừng trên người tôi, giọng nói hơi khựng lại.

“Bạn gái.”

Chỉ hai chữ ấy thôi…

Đã khiến sức lực trong người tôi như bị rút cạn.

Hóa ra…

Bùi Viễn và Thẩm An Hòa đã nhanh chóng ở bên nhau.

Tôi cúi nhìn phần cổ áo len đã sờn chỉ của mình.

Một sau mới khẽ đáp:

“Xin lỗi… tôi không biết.”

Kể từ , tôi gần như không còn chủ động nói với Bùi Viễn nữa.

Trong lòng tôi luôn mang theo cảm giác áy náy.

Cũng không còn dám gần cậu ấy.

 

Một , tôi mắc kẹt ở một toán.

Bên cạnh, Bùi Viễn xoay cây bút trong , theo thói quen nghiêng người sang phía tôi.

Dường như cậu ấy chuẩn bị giảng .

sự ăn ý đã hình thành suốt hai năm bạn .

Mỗi lần tôi gặp khó khăn, cậu ấy đều nhận ra .

lần này…

Tôi không đẩy quyển sang trước mặt cậu nữa.

Tôi quay người về phía bạn ngồi sau.

“Cậu có thể giảng giúp tớ này không?”

Khóe tôi thoáng thấy động tác của Bùi Viễn khựng lại.

người cậu ấy cứng đờ trong chốc lát.

sau , cậu đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi .

 

Buổi tối ấy trời mưa rất lớn.

tôi xuống dưới lầu thì đúng gặp Bùi Viễn.

Cậu ấy nhìn tôi khá .

“Đi chung nhé?”

Trước đây, chúng tôi cũng từng che chung một chiếc ô không ít lần.

lần này, tôi chỉ lắc .

“Không cần đâu. Ô của tôi để quên trên , tôi lên lấy.”

Dưới màn mưa dày đặc, Bùi Viễn khẽ ngước nhìn tôi.

Giọng nói trầm xuống.

“Vậy sao?”

nay cậu dọn đồ, tôi đâu thấy cậu mang theo ô.”

Tôi khẽ đáp:

“Chắc cậu nhìn sót thôi.”

Bùi Viễn siết chặt cán ô.

Khóe môi khẽ mím lại.

“Tôi hiểu rồi.”

“Cứ tùy cậu.”

 

Những ngày tiếp theo, giữa tôi và Bùi Viễn gần như không còn bất cứ cuộc trò nào.

Thế sự im lặng ấy cũng không kéo dài bao .

Một buổi chiều sau giờ học, tôi vừa định rời khỏi chỗ ngồi thì cậu ấy đưa chặn lại.

Đợi đã đi hết.

Trong phòng học chỉ còn hai chúng tôi.

Bùi Viễn nhìn thẳng tôi rất rồi chậm rãi lên tiếng:

“Tô Tình.”

Đây lần hiếm hoi cậu ấy gọi đầy đủ tên tôi.

Tôi hơi sững người.

sau , giọng nói trầm thấp của cậu vang lên:

“Tôi… đã gì khiến cậu không vui sao?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.