Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

3

Bùi Viễn chưa từng đối xử tệ tôi.

Ngược lại, cậu ấy luôn là người âm thầm quan tâm tôi nhiều .

Mỗi lần có buông lời không hay lưng tôi, cậu ấy đều là người tiên ra bênh vực.

Nếu tôi và người khác nhờ cậu ấy giúp một việc, cậu ấy luôn ưu tiên giúp tôi .

Đã từng có một nữ sinh không quá thân lén hỏi tôi:

“Tô Tình, sao Bùi Viễn lại thiên vị cậu vậy? Hay là… cậu ấy thích cậu?”

Tôi gần lập tức lắc .

“Không đâu.”

Cô ấy bật cười.

“Thật ra nếu cậu bỏ cặp kính ấy , chắc chắn sẽ rất xinh. Không định thử sao? Một người Bùi Viễn hiếm lắm, lại còn luôn ở ngay bên cạnh cậu.”

Tôi chỉ im lặng.

Không đáp lại.

Lúc , tôi mím chặt môi, thẳng vào mắt Bùi Viễn.

“Tôi không giận.”

“Tôi còn có việc, đi đây.”

Nói xong, tôi xoay người rời khỏi lớp, không hề ngoái lại.

cầu thang, tôi mới sực nhớ mình quên mang theo một tờ đề ôn tập.

Tôi đành quay trở lại.

Thế nhưng vừa cửa lớp, bước chân tôi bỗng khựng lại.

Người đang bên trong là .

Cô ấy cao ráo, xinh đẹp, trong tay cầm một hộp quà được gói vô tinh xảo.

Tôi từng thấy mẫu hộp trên mạng.

Quà thương hiệu ấy, rẻ phải hơn năm chữ số.

“Cảm ơn món quà cậu nhé.”

mỉm cười.

Bùi Viễn hơi cụp mắt.

“Chỉ cần cậu thích là được.”

Khóe môi cô ấy cong , giọng nói mang theo chút mong chờ.

“Tớ đã nói bố . Tớ muốn sang lớp các cậu.”

“Cậu… có thể tớ không?”

Ánh trăng ngoài cửa sổ nhàn nhạt phủ hành lang.

Tim tôi bỗng đập loạn.

Tôi chờ câu trả lời Bùi Viễn.

Nhưng cậu ấy không đáp ngay.

Hàng mày khẽ nhíu lại, đang cân nhắc điều gì.

Một lúc mới thấp giọng nói:

“Để tính.”

cười nhẹ.

“Cậu sợ bạn bàn cậu không có à?”

“Tớ nghe nói… bạn ấy hơi lập dị.”

Tôi chết lặng ngoài cửa.

Không đủ dũng khí để nghe tiếp câu trả lời Bùi Viễn.

Tôi xoay người bỏ chạy.

Gần lao cầu thang tốc độ nhanh .

4

Chưa đầy hai ngày .

thật sự vào lớp A1.

Hôm ấy, cô nhiệm có việc văn phòng.

trên bục giảng tự giới thiệu bản thân.

Cả lớp lập tức náo nhiệt.

Có người lớn tiếng trêu chọc:

“Anh Bùi, hoa khôi vì cậu mà lớp kìa! Tối nhớ mời người đi ăn nhé.”

Một người khác cười hùa theo:

“Hay bọn mình phải gọi là chị dâu luôn ?”

Bùi Viễn khẽ tặc lưỡi.

“Đừng nói linh tinh.”

“Đừng dọa người .”

Đúng lúc ấy, cô nhiệm bước vào.

khắp lớp một lượt quay sang .

“Hàng còn một chỗ trống.”

“Em tạm cạnh Dục nhé.”

Lời vừa dứt.

Cả lớp bỗng im bặt.

Ở trường Trung, biết Dục là một cậu ấm nổi tiếng.

trường chẳng phải để học.

Ngày nào hoặc là gây chuyện, hoặc là nằm úp mặt bàn ngủ.

Không dám dây vào cậu .

Đương nhiên…

chẳng dám .

Chỉ là tính tình Dục rất thất thường.

Có lần cô nhiệm bị cậu chọc tức, thuận miệng bảo cậu bàn .

ngờ cậu thật sự dậy, chẳng nói chẳng rằng ngay.

Ngoài cửa sổ, gió nhẹ lướt qua.

Tôi vô thức quay sang Bùi Viễn.

Khóe môi cậu ấy khẽ mím lại.

Dường đang định mở miệng nói điều gì.

Thế nhưng…

khi cậu ấy kịp tiếng, tôi đã dậy.

“Thưa cô.”

“Dạo mắt em bảng hơi mờ.”

“Em có thể đổi chỗ được không ạ?”

Từ giờ tôi vốn ít nói.

Đây là lần tiên tôi động phát biểu cả lớp.

So việc để chính miệng Bùi Viễn nói muốn đổi chỗ tôi…

Tôi thà là người động nhường .

Ít vậy, sẽ không quá khó coi.

nhiệm suy nghĩ vài giây gật .

“Được.”

Nhưng đúng lúc ấy.

“Cạch.”

Chiếc bút trong tay Bùi Viễn bất ngờ rơi nền gạch.

Cậu ấy nghiêng tôi.

Trong đôi mắt ấy thấp thoáng một tia giễu cợt khó hiểu.

Bằng âm lượng chỉ đủ hai chúng tôi nghe thấy, cậu ấy chậm rãi nói:

“Dạo cậu lạ thật.”

khẽ nhếch môi.

“Không phải…”

“Là vì Dục đấy chứ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.