Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

10

Kỳ thi giữa kỳ ngày một cận kề.

Không biết vì chịu kích thích điều gì, An Hòa bắt đầu tung tin đồn về tôi và Kỳ Dục khắp lớp.

Cô ấy tôi cố ý tiếp cận Kỳ Dục chỉ vì .

Còn bịa đặt rằng sau giờ học, chúng tôi thường xuyên hẹn nhau bên ngoài trường, hành vi mập mờ không đắn.

Tin đồn càng truyền càng quá đáng.

Đến cuối cùng…

Ngay cả cô chủ nhiệm cũng gọi tôi văn phòng.

Tôi giải thích mọi chuyện.

Nhưng trong ánh mắt của cô vẫn còn thấp thoáng nghi ngờ.

Lúc quay về lớp, tôi chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Sắc chắc hẳn cũng rất khó coi.

Kỳ Dục vừa nhìn nhận ra.

chuyện gì?”

“Bà cô mắng cậu à?”

Tôi khẽ lắc đầu.

“Không sao.”

“Chỉ là mấy lời đồn nhảm thôi.”

Kỳ Dục lập tức nhíu mày.

Không hỏi thêm một câu.

Cậu ta dậy, đi thẳng đến chỗ An Hòa.

Cả lớp lập tức đổ dồn ánh mắt sang.

An Hòa hơi hoảng hốt.

“Kỳ Dục…”

“Cậu định gì?”

Kỳ Dục cười lạnh.

trong cặp lấy ra một xấp giấy A4 được in sẵn.

Không một lời.

Cậu ta ném thẳng xấp giấy cô ấy.

“Tung tin đồn vui lắm đúng không?”

“Vậy để mọi người xem thử…”

“Quá khứ của cậu.”

giấy trắng bay tán loạn khắp nền lớp.

người tiện nhặt .

Chỉ mới nhìn vài dòng hít một hơi lạnh.

“Là…”

“Hồ sơ kỷ luật?”

Đó là bộ hồ sơ vi phạm của An Hòa ở ngôi trường cũ.

Bắt nạt bạn học.

Gian lận trong kỳ thi.

Thậm chí còn biên bản xử phạt vì lấy trộm tài sản giá trị của người khác.

Mỗi một đều dấu xác nhận.

Không thể chối cãi.

Chỉ trong chớp mắt.

Cả lớp hoàn náo loạn.

“Trời ơi…”

“Không ngờ cậu ấy nhiều chuyện như vậy.”

“Thảo nào phải chuyển trường.”

“Hóa ra là không thể tiếp tục học ở trường cũ.”

Sắc An Hòa trắng bệch.

Cô ấy cuống cuồng ngồi xổm , điên cuồng nhặt giấy trên sàn.

“Đừng xem!”

“Đều là giả!”

“Các cậu đừng tin!”

Kỳ Dục trước cô ấy.

Ánh mắt lạnh lùng trên cao nhìn .

Giọng không lớn.

Nhưng đủ để tất cả mọi người trong lớp đều nghe rõ.

“Quản cái miệng của cho tốt.”

“Nếu còn dám bôi nhọ Tô Tình thêm một câu…”

“Tôi sẽ khiến cậu…”

“Ngay cả ngôi trường này cũng không thể ở tiếp.”

An Hòa hoàn sụp đổ.

Cô ấy ôm bật khóc.

Rồi chạy thẳng ra khỏi lớp.

Suốt cả quá trình.

Bùi Viễn vẫn ngồi nguyên tại chỗ.

Cậu ấy không ngăn Kỳ Dục.

Cũng không chạy theo An Hòa.

Chỉ lặng lẽ nhìn về phía tôi.

Khoảnh khắc ấy.

Tôi chợt nhận ra.

thật cắt đứt hoàn với quá khứ.

11

Ngày kết thúc kỳ thi giữa kỳ.

Tôi cuối cùng cũng việc mà chuẩn bị rất lâu.

Tôi đặt một dày của Bùi Viễn.

Lúc ấy trong lớp chỉ còn lác đác vài người.

Bùi Viễn đang gục đầu ngủ.

Nghe thấy tiếng động, cậu ấy ngẩng .

Vừa nhìn thấy tôi.

Đôi mắt vốn mỏi mệt bỗng sáng .

Nhưng ngay khi nhìn rõ chiếc trên .

Ánh mắt ấy lập tức tối .

“Đây là gì?”

Giọng cậu ấy khàn đặc.

Tôi đối diện.

Bình tĩnh :

bộ số cậu đưa tôi trong hai năm qua.”

“Tổng cộng bốn nghìn tám trăm tệ.”

“Tôi tròn thành năm nghìn.”

Bùi Viễn cứng người.

Cậu ấy nhìn chằm chằm chiếc .

Như thể đang nhìn một thứ gì đó khiến sợ hãi.

“Ý cậu là gì?”

Tôi nhìn thẳng cậu ấy.

“Ý là…”

“Chúng ta thanh toán xong rồi.”

hôm nay.”

“Tôi không còn nợ cậu công việc nữa.”

“Ngoài danh nghĩa bạn học.”

“Giữa chúng ta…”

“Sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào.”

Năm nghìn tệ này.

đồng tôi dành dụm được.

Ngày nào cũng ăn bánh bao nguội.

Cuối tuần đi phát rơi.

gia sư.

chút một tích góp.

Mỗi một

Đều là quyết tâm muốn bước ra khỏi thế giới của Bùi Viễn.

Đột nhiên.

Bùi Viễn bật dậy.

Cậu ấy dùng sức hất mạnh về phía tôi.

“Rầm!”

Chiếc rơi đất.

Vài đỏ lập tức văng ra ngoài.

“Tôi không nhận!”

Hai mắt Bùi Viễn đỏ ngầu.

Ngay cả giọng cũng run .

“Tô Tình.”

“Dựa cái gì…”

“Cậu thanh toán là thanh toán?”

“Hai năm qua.”

“Tôi đối xử với cậu thế nào?”

“Mỗi lần người bắt nạt cậu.”

“Không phải đều là tôi ra sao?”

“Bây giờ…”

Kỳ Dục ở bên.”

“Nên cậu muốn đá tôi ra khỏi cuộc đời ?”

Tôi nhìn dáng vẻ gần như mất kiểm soát của cậu ấy.

Trong lòng chỉ còn lại thương hại.

“Bùi Viễn.”

“Cậu giúp tôi…”

“Không phải vì tôn trọng tôi.”

“Cậu chỉ cần một người luôn nghe lời.”

“Một người phía sau để nổi bật ưu việt của cậu.”

Tôi nhìn sâu mắt cậu ấy.

“Vậy nên…”

“Cậu thật lòng tôn trọng tôi chưa?”

xong.

Tôi không cúi nhặt trên nền đất.

Chỉ xoay người rời đi.

tôi để lại rồi.”

“Nếu cậu thấy bẩn.”

“Thì cứ vứt đi.”

Sau lưng vang tiếng bước chân gấp gáp.

Bùi Viễn đuổi theo.

cậu ấy siết chặt lấy cánh tôi.

Sức mạnh lớn đến mức các ngón như gọng kìm.

“Tôi không cho cậu đi!”

“Tô Tình!”

“Thu lại lời vừa rồi!”

Đôi mắt cậu ấy đỏ hoe.

Trong đó còn lẫn cả hoảng loạn mà chính cậu ấy cũng chưa nhận ra.

Đúng lúc ấy.

Một khác bất ngờ vươn tới.

“Bốp!”

Cổ Bùi Viễn bị đánh bật ra.

Đau đến mức cậu ấy buộc phải buông lỏng.

Kỳ Dục kéo tôi ra phía sau lưng .

Thân hình cao lớn chắn hoàn tầm mắt của Bùi Viễn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.