Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Ngày mà tôi biết được người mà bản thân thầm đã có bạn , tôi đã đặt dấu chấm hết cho ba thầm mến của mình.

Cho đến buổi họp lớp sau khi tốt nghiệp, anh đột nhiên dồn tôi vào sau cánh cửa:

“Đừng giận nữa được không, vợ yêu?”

Tôi nhìn người mà mình chôn sâu dưới tận đáy lòng, xúc có chút gợn sóng.

Nóng lòng muốn đuổi anh , tôi lạnh nhạt lên tiếng:

“Cố Thư Bạch, buông tay , đừng quấn lấy tôi nữa!”

Anh siết chặt vòng tay, môi nhẹ nhàng hôn lên trán tôi:

“Thư Thư, em thực sự không cần anh nữa ?”

Nhìn anh với đôi mắt hơi đỏ và dáng vẻ ấm ức vậy thật là khác xa so với đó.

1

Cố Thư Bạch là nam thần của mà tôi đã thầm suốt ba .

Anh có ngoại hình xuất sắc, lại biết nhảy và mỗi trong lễ kỷ niệm đều có sự xuất hiện của anh.

tôi ? Ngoài việc học dường chẳng có điểm gì nổi bật cả.

Cho đến ngày nọ, anh đột nhiên bước đến trước mặt tôi và mời tôi làm gia sư cho anh.

Tôi không hiểu anh lại tìm tôi nhưng trong lòng vẫn thấy rất vui vẻ.

Mãi đến khi tôi vô tình được cuộc trò của anh với :

“Thư Bạch, cậu lại nhờ con mọt sách đó dạy kèm chứ?”

không cô ấy ?”

“A~ Hóa chị dâu à!”

“Đừng nói bừa, bây giờ tạm thời vẫn chưa .”

Tim tôi đập loạn nhịp.

Tôi siết chặt trong tay tập tài liệu quan trọng vốn định đưa cho anh nhưng lại bất ngờ thấy cuộc nói .

“Ai đó?!”

bên cạnh Cố Thư Bạch đột nhiên cảnh giác quát lên, khiến tôi cứng đờ cả người tại chỗ.

Lúc nghĩ mình đã phát hiện lén, tôi đang lưỡng lự không biết có nên không có người đã nhanh chân hơn tôi bước.

“Mình… Mình không cố ý.”

Từ cửa trước của lớp học, Thẩm Kiều Kiều đột nhiên bước vào.

 Khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng đang vội vàng giải :

“Mình đến tìm Thư Thư thôi. Bọn mình hẹn nhau đến thư viện làm bài nhưng cậu ấy không đến.”

Thẩm Kiều Kiều rụt rè nói với Cố Thư Bạch, ánh mắt lấp lánh ánh sáng.

Tôi vốn dĩ chẳng có giao tình gì mấy với cô ấy, nhưng với danh hiệu vạn á quân của mình, cô ấy luôn theo sát tôi để học tập.

Mỗi lần cô ấy dùng nói mềm mại, dịu dàng và vẻ ngoài vô hại đó để nói với tôi, tôi rất khó mà lạnh lùng từ chối. thế nhiều người đều nghĩ quan hệ giữa chúng tôi rất tốt.

“Không đâu.”

nói dịu dàng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Tôi ngơ ngác ngẩng lên.

Từ góc độ , tôi có nhìn thấy Cố Thư Bạch đang dịu dàng nhìn Thẩm Kiều Kiều.

Anh chậm rãi bước đến trước mặt cô ấy.

“Cần bọn tôi giúp cậu tìm Lý Thư Thư không?”

“Không… không cần đâu…”

Khuôn mặt Thẩm Kiều Kiều đỏ bừng lên xấu hổ.

Nhưng rất nhanh cô ấy lại có vẻ mặt do dự.

“À… nhưng mà, Thư Thư nói cậu ấy đang giúp cậu ôn tập, cậu có muốn cùng mình tìm cô ấy không?”

Tôi sững người, không hiểu trong lòng lại có chút chua xót.

Trong vô thức, tôi nhìn về phía Cố Thư Bạch chờ xem phản ứng của anh.

Tự nhủ với bản thân chắc chắn là anh sẽ không đồng ý đâu.

Nhưng rồi.

Anh lại khẽ bật cười, nói nhẹ nhàng làn gió xuân:

“…Được.”

Tôi không nhìn rõ biểu trên gương mặt anh lúc ấy.

Nhưng tôi có thấy rất rõ anh đã đồng ý với Thẩm Kiều Kiều.

Nỗi buồn và sự hụt hẫng đợt sóng trào hòa cùng giác chua chát, chút chút nghiền nát trái tim tôi.

Theo bản năng, tôi vội vàng xoay người rời , trông hệt đang chạy trốn.

Trong cơn hoảng hốt, tôi lại lẩm bẩm tự hỏi bản thân mình.

Anh ấy nói cô ấy… rốt cuộc là ai?

2

tiên Cố Thư Bạch.

Tôi là học sinh chuyển mới đến, mà học sinh chuyển luôn đối mặt với vấn nạn bắt nạt và tôi cũng không ngoại lệ.

Dù mỗi ngày tôi đều cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói nhưng vẫn không tránh khỏi cuốn vào cái gọi là “nhóm gấu” trong .

“Mày là đứa mới đến đúng không? Biết luật ở đây chứ?”

nữ sinh với mái tóc vàng chói kéo tôi đến trước mặt có làn da trắng trẻo nhưng lại đang điếu thuốc trong tay.

Cô ta bảo tôi gọi người kia là “đại ca” và nộp 100 tệ phí gia nhập và nói từ nay sẽ có người bảo kê cho tôi.

Tôi chẳng thèm quan tâm đến đám người nên đứng dậy định rời , nhưng cái tát giáng mạnh lên mặt tôi.

Tôi chưa trải qua những thế bao giờ. Cả người sững sờ và những giọt nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Nữ sinh tóc vàng túm lấy tóc tôi, gằn :

“Cho mày xem thường đại ca hả? Mau nộp tiền, không đánh chết mày đấy!”

“Mình… mình không có tiền.”

đang điếu thuốc tiến lại gần, thuốc lập lòe càng lúc càng sát vào cánh tay tôi.

Đúng lúc đó Cố Thư Bạch xuất hiện. Anh ôm nghiêng chiếc ván trượt, nói lạnh nhạt cất lên:

“Các cậu muốn xử phạt nữa à?”

điếu thuốc khựng lại, quay nhìn anh:

“Thư Bạch? cậu lại ở đây?”

Cố Thư Bạch nhìn cô ta, vẫn hờ hững:

“Cậu không muốn thầy giám thị biết cậu đang bắt nạt bạn học đâu nhỉ? Tôi nhớ là nếu cậu bắt thêm lần nữa chắc chắn sẽ đuổi học đấy.”

Nữ sinh tóc vàng lập tức buông tóc tôi , cô điếu thuốc tay về phía tôi rồi cùng mấy người kia rời .

Tôi sợ đến mức ngồi bệt xuống đất. Khi ngẩng lên lần nữa bóng dáng chàng trai kia đã không ở đó.

Sau tôi mới biết, anh tên là Cố Thư Bạch.

Tôi đã nghĩ tình thầm mến của mình có đơm hoa kết trái.

Cho đến khi tôi thấy cuộc nói ấy, anh đã có người mình rồi.

Người đó… không tôi.

Tôi không biết mình đã quay về lớp bằng cách nào.

biết bàn tay mình đang vô thức siết chặt tờ bài kiểm tra, trong lòng cuộn trào nỗi chua xót không diễn tả nổi thành lời.

Đúng vậy, Cố Thư Bạch sẽ không bao giờ tôi.

Tất cả là sự đơn phương của riêng tôi mà thôi.

“Thư Thư, có người tìm cậu kìa!”

theo hướng tay bạn học , tôi nhìn cửa.

Cố Thư Bạch đứng đó, trong tay hai chai sữa dâu.

“Thư Thư, tối tự học cậu có giúp tôi ôn tập không?”

Trước đó tôi đang ngẩn người tại chỗ nên không hề hay biết anh đã đến từ bao giờ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.