Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mới đầu Cố Thư Bạch nói khéo, nhưng sau đó anh ta thẳng thừng giành luôn.
tôi cũng không giành lại , tôi là một vận động viên thao mà lại thua kẻ múa, thật xấu hổ.
Sau đó tôi mới phát hiện Cố Thư Bạch cũng có đi tập dục, cơ bắp của anh ta chẳng kém gì tôi.
Bình thường Lý Thư Thư cũng cho đồ, cũng giúp bài. Nhưng sao anh ta chỉ giành đồ của tôi lại không giành đồ của ?
Sinh cầm cuốn ghi chép tay, nhổ một tiếng:
“Chẳng qua cậu dựa việc Thư Thư thích cậu mà thôi.”
Cố Thư Bạch một cuốn sách hướng dẫn ôn trọng điểm cho kỳ cao khảo.
Sinh biết đó là cuốn sách mà Cố Thư Bạch muốn đổi . Cậu ấy mỉm cười ngẩng đầu lên, ánh mắt mang chút khiêu khích:
“Giờ cậu cũng nghe rồi đấy, Thư Thư bảo không thích cậu .”
Sinh có nhận sự nghiêm túc lời nói của Thư Thư. Cô ấy thích anh ba năm rồi, ngoài việc đây là việc mà Thư Thư kiên trì nhất.
Nếu cậu ấy nói chẳng đáng chút .
Sinh thu lại lông bông, nghiêm túc nói: “Nếu cậu đã có sự lựa chọn đừng làm phiền Thư Thư !” Lúc lễ kỷ niệm trường, cậu ấy đã nhìn rất rõ.
Cố Thư Bạch và Kiều Kiều tay tay, ngọt ngào âu yếm.
Nhưng chuyện này cậu ấy mới không thèm kể cho Thư Thư nghe.
Dù sao cô ấy cũng rất thích Cố Thư Bạch.
Đối lời cảnh báo của Sinh, Cố Thư Bạch không để tai.
Anh tự sách ghi chép, cẩn thận sắp xếp lại.
Sinh lập tức bị tổn thương: “Cố Thư Bạch!”
“Thư Thư sẽ không hết thích tôi đâu.”
Đôi mắt sáng lấp lánh của anh bỗng dưng trở nên u ám.
Lý Thư Thư không có ở đây.
Trên khuôn lạnh lùng của Cố Thư Bạch phủ thêm một lớp băng giá.
“Thư Thư thích tôi thế tôi sẽ là vậy.”
“Nếu cô ấy không thích , tôi sẽ làm cho cô ấy thích lại tôi.”
8
Sinh biết dạo gần đây tâm trạng tôi không tốt nên cậu ấy cứ mang đủ loại kẹo đến cho tôi.
Mỗi ăn xong, nỗi chua xót lòng tôi dường đã dịu đi rất nhiều.
Nhưng một kiểm tra lực, tôi lại vô tình gặp Cố Thư Bạch.
Tôi ngay lập tức chọn thái độ làm ngơ, bước qua anh mà không nhìn.
kết thúc, anh nằm trên bãi cỏ thở dốc mệt mỏi.
Tôi không kiềm chế mà đi lại gần, anh tay che , mệt đến mức không thở nổi.
Tôi nghe thấy giọng anh khàn đặc: “Thư Thư không quan tâm tôi , tôi làm sao đây!”
Tôi đứng chết lặng, cứ ngỡ nghe lầm.
Hình anh khóc rồi: “Tôi làm sao đây, cô ấy lúc nãy thậm chí không nhìn tôi.”
Rồi lại tủi thân nói: “Rõ ràng là cô ấy thích tôi trước, thích tôi mà.” Anh biết tôi thích anh nhưng chưa bao giờ đáp lại tôi.
Giờ anh có Kiều Kiều rồi, sao lại đến tìm tôi làm gì ?
Có là tôi nghe lầm thôi.
Tôi định quay đi lại nghe thấy Cố Thư Bạch nói giọng tủi thân:
“Ngay cả sữa tôi mua cho cô ấy, cô ấy cũng cho rồi.”
“Thật sự cô ấy không thích tôi sao? Tôi thay đổi không sao…” Giọng anh lạc đi, mang theo một chút run rẩy và khẩn cầu đầy tủi thân.
Tôi không tin nổi mà chạy đi.
Cố Thư Bạch thích tôi ư? Làm sao có , anh chưa bao giờ nói thích tôi!
Hơn , anh lại thân mật Kiều Kiều vậy, rõ ràng là không kiểu thích tôi.
Đầu óc tôi rối bời, hoàn toàn không biết suy nghĩ thế .
Có vì tôi thích anh mà anh không cam tâm nên mới làm vậy không?
Tôi quay lại lớp.
Nằm úp xuống bàn nhắm mắt lại và ngủ một mạch.
Ai mà biết anh nghĩ gì chứ, không quan tâm .
giấc mơ, tôi lại mơ thấy Cố Thư Bạch.
Cố Thư Bạch nhìn tôi ánh mắt tội nghiệp.
“Sao lại không thích tôi, Thư Thư.”
Tôi không hiểu sao ngủ mà lại thấy anh.
Cố Thư Bạch nắm tay tôi đặt lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng siết lại.
“Thư Thư, cậu là thích tôi nhất, đúng không?”
Tôi bực bội đáp: “Không có đâu, huống chi cậu cũng không thích tôi.” Anh cắt ngang lời tôi.
“Anh là thích…”
Tôi không muốn nghe nên vội vàng quay đi.
Cảm thấy buồn bã, tôi nói: “Tôi không muốn nghe, cậu đi đi, đừng làm phiền tôi .”
Mắt Cố Thư Bạch đỏ hoe, khẽ nói: “Anh thích em, Thư Thư.”
Tôi dần mất đi ý thức ngủ, nên đương nhiên là không nghe thấy câu nói đó.
Cố Thư Bạch thấy tôi ngủ say nên buông tay tôi , khẽ vén sợi tóc trên tôi sau tai.
Anh thầm: “Thư Thư, em chỉ có là của anh.”
9
Kỳ Cao khảo sắp đến rồi.
Mỗi ngày tôi đều bận rộn đến mức choáng váng vì chuẩn bị cho kỳ . Dù tôi đã tuyển thẳng đại nhưng tôi vẫn muốn thử trải nghiệm kỳ Cao khảo một .
Sinh thỉnh thoảng về tìm tôi ăn cơm, cậu ấy đã đen đi nhiều, nghe nói cậu ấy sẽ trường đại tôi đang .
Cố Thư Bạch đi năng khiếu rồi nên lâu lắm rồi cũng không gặp.
Thôi, vốn dĩ tôi đã từ bỏ rồi, cứ để chuyện đó qua đi.
Kỳ thử sắp tới, Cố Thư Bạch đã về rồi.
Hình anh đã có sự thay đổi.
Trước kia anh luôn lễ phép dáng trí thức nhưng lại giữ khoảng cách .
Nhưng này về, anh lại giống một ngôi sao sáng, tươi trẻ và tràn đầy sức sống.
Tôi không nhịn mà nhìn thêm mấy .
Quả thật, có bạn gái hẳn.
“Thư Thư.”
lúc đang ngẩn ngơ, Cố Thư Bạch đã đến trước tôi.
Trên tay anh cầm một ít đồ.
Tôi nhìn kỹ, hóa là “tranh thủy mặc”?
“Ừ.”
Cố Thư Bạch nhìn tôi, có hơi cẩn thận.
“Thư Thư, chẳng cậu thích Mẫu Đơn Đình sao?”
“Tôi đặc biệt kéo anh trai đi mua cho cậu, chúc mừng cậu đậu thẳng đại .”
Anh vẫn là duy nhất, ngoài sữa dâu tây tặng quà tiễn tôi đi.
Có lẽ anh sợ tôi không nhận nên nói chuyện lúng túng, ngập ngừng.
Tôi khẽ kéo môi, không nhớ đã từng nói anh là tôi muốn có Mẫu Đơn Đình. Nhưng tôi vẫn nhận vì Mẫu Đơn Đình đúng là món tôi thích.
Tôi cảm ơn anh.
Cái nhìn của Cố Thư Bạch bỗng sáng lên: “Thư Thư, vậy hôm nay…”
“Thư Bạch!”
Giọng của Kiều Kiều đột nhiên xen .
Cô ấy dường không nhìn thấy tôi mà thẳng thắn đi về phía Cố Thư Bạch. “Thư Bạch, cậu về rồi à? Lâu rồi không thấy cậu ở trường.” Kiều Kiều cầm một cuốn sổ tay, rất đẹp.
“Cậu không có thời gian qua nên đã làm một số ghi chú cho cậu.
giúp cậu ôn lại bài nhé.”
Suýt tôi không kiềm chế thấy Kiều Kiều cắt lời. Nhưng nhìn họ, tôi nghĩ tốt nhất là tôi nên đi trước.
Ngay tôi định rời đi Cố Thư Bạch đột ngột nắm tay tôi.
“Thư Thư.”
Cố Thư Bạch có lo lắng gọi tôi lại.
“Lúc cũng là cậu giúp tôi ôn bài, tôi đâu cần cô ấy giúp…”
Tôi mỉm cười nhẹ: “ Kiều Kiều là sinh xuất sắc, đứng thứ hai toàn trường, cô ấy dạy cậu chắc chắn không tồi đâu.”
Cố Thư Bạch ngơ ngác nhìn tôi, có chút tủi thân.
“Vậy tôi, cậu cũng bỏ rơi tôi sao…”
“Tôi”
“Thư Thư!”
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
Tôi cảm thấy vừa giải thoát.
Không quan tâm của Cố Thư Bạch thế , tôi vội vã rút tay khỏi anh rồi nhanh chóng chạy về phía Sinh.
10
Tôi không ngờ gặp lại thứ hai giữa tôi và Cố Thư Bạch lại là ở văn phòng giáo viên.