Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
anh nhìn thấy tôi, đầu tiên là hơi ngỡ ngàng. Sau đó lập tức có chút hoảng loạn, vội vã giấu thứ đó trong tay.
“Thư Thư!”
Ánh anh lấp lánh, có vẻ như có chút tội lỗi.
Tôi khẽ bĩu môi.
Trong thầm nghĩ, anh giấu cái vậy? Tôi đâu cần cái cuốn ghi chép đó.
Mặc dù mỗi người đều có phương pháp học riêng nhưng tôi cũng không chắc giỏi hơn Thẩm Kiều Kiều.
Tôi thấy giáo viên thật sự là người giỏi tạo nên hỗn loạn, cứ nói rằng Cố Thư Bạch có thể tiến bộ nếu tôi kèm cặp.
Rồi còn bảo là tôi trước kèm cặp nên anh mới có tiến bộ lớn.
Giữa ban ngày ban cứ nói những chuyện vô lý.
Dù tôi đã bỏ việc thích Cố Thư Bạch lâu nhưng nhìn thấy anh trân trọng cuốn ghi chép của Thẩm Kiều Kiều như vậy, tôi vẫn hơi có chút bối rối.
Tôi vẫn không thể không cảm thấy có một chút đau . “Cố Thư Bạch, sao cậu nhất định phải gọi tôi đến vậy chứ?” Cố Thư Bạch im lặng.
Tôi nhìn thấy ngón tay trắng nõn của anh dường như bắt đầu ửng đỏ.
Như thể anh đang cố gắng kiềm chế điều đó.
Tôi nghĩ chắc chắn không phải vì tôi làm anh giận chứ!
Tôi chẳng nói .
Rồi tôi nghe thấy Cố Thư Bạch nói: “Thư Thư, làm thế nào mới có thể để cậu giúp tôi ?”
Tôi hơi ngây ra: “Đâu nhất thiết phải là tôi, Thẩm Kiều Kiều cũng có thể…” Tôi vừa định nói tiếp đột nhiên, cổ tay tôi nắm chặt.
Cảm không quá mạnh mẽ.
Nhẹ nhàng đến mức có thể coi như không có.
Nhưng ngay sau đó, tay tôi chạm phải một vật mềm mại.
Cố Thư Bạch đặt tay tôi lên đỉnh đầu anh và tôi không thể kiềm chế xoa nhẹ.
Cố Thư Bạch giống như một chú cún con, để tôi xoa đầu.
Tôi sốc đến mức không thể thốt lên lời.
“Cố… Cố Thư Bạch…”
“Chị, có thể giúp tôi không?”
Cố Thư Bạch ngẩng đầu lên mỉm cười với tôi, đôi lấp lánh.
đó đầu óc tôi trống rỗng.
thật sự là Cố Thư Bạch, cậu trai lạnh lùng kia sao!
Sao đột nhiên lại biến thành một chú cún con thế này!
Tôi vẫn không thể kiểm soát mình, cứ xoa đầu anh, tóc mềm mại như mèo con nhà tôi.
Cơ thể tôi phản ứng nhanh hơn não bộ, tôi rụt tay lại.
“Không !”
11
Tôi nhìn Cố Thư Bạch. Người đã tôi chối, anh im lặng cúi đầu, che khuất hầu hết cảm xúc trên khuôn .
Cố Thư Bạch có vẻ hơi thất vọng nhưng hình như lại cảm thấy có chút hối hận vì đã làm tôi cảm thấy sốc.
Giọng anh có chút uỷ khuất, nói: “Tôi muốn cậu giúp tôi một chút, không phải cố ý đâu.”
Tôi ngượng ngùng rút tay lại, trong nghĩ may mình không lừa.
Im lặng một , Cố Thư Bạch nói: “Dạo này thấy cậu lâu rồi không mua sữa dâu .”
“Ừ.”
Tôi không muốn nhắc lại những chuyện việc mình đã từng thích anh nên nhanh chóng trả lời:
“Giờ tôi không thích uống sữa dâu .”
Cố Thư Bạch có chút ngạc nhiên.
Rồi rất nhanh anh đã lại vẻ bình thường: “Không thích thôi, không uống .”
Anh có vẻ hơi buồn rồi bảo tôi .
Anh nói nói với giáo viên rằng không cần tôi giúp anh .
Mãi đến bạn cùng lén đến nói với tôi:
“Cậu có biết là Cố Thư Bạch không thi đại học không?”
đó tôi giật mình, tại sao anh không tham gia kỳ thi đại học !
Tối đó, tôi nằm trên giường không ngừng suy nghĩ chuyện này. Tưởng chừng không ngủ nhưng tôi cứ nhìn lên trần nhà một rồi dần dần cảm thấy mệt.
Trong giấc mơ, tôi lại quay thời gian tôi dạy Cố Thư Bạch .
Mỗi lần , Cố Thư Bạch đều mang tôi một chai sữa. Còn nói: “Thư Thư, cậu phải uống nhiều sữa để bổ sung sức khỏe.” Ngày sau tỉnh dậy, bạn cùng phòng đưa tôi một chai sữa.
“Thư Thư, cậu uống .”
Tôi tiện tay nhận và cảm ơn: “Cảm ơn Tiểu Tiểu.”
Tôi nghĩ đó tôi chối Cố Thư Bạch rồi nên chắc không gặp lại anh .
Nhưng sáng nay tôi lại gặp anh.
Và tâm trạng của anh có vẻ rất tốt.
Đặc biệt là nhìn thấy tôi đang cầm chai sữa chuối trong tay.
Ánh anh như ánh lên một chút ánh sáng lấp lánh trong đôi đen huyền. Cả người anh như vui vẻ hẳn lên.
Thật kỳ lạ.
Tôi cảm thấy có chút mơ hồ.
Cảm như có đó không đúng lắm.
Tôi tưởng anh lạnh lùng không quan tâm đến tôi .
Nhưng thực tế, không không lạnh nhạt anh còn bắt đầu nói chuyện với tôi, dù là có ý hay vô tình.
Giống như lại trở thời gian trước kia.
Cái cảm kỳ lạ đó có lẽ là ảo của tôi thôi.
Cả ngày, Cố Thư Bạch vẫn giữ vẻ lạnh lùng như thường lệ.
có đối diện tôi, anh mới nói nhiều một cách lạ lùng.
Có tôi tự hỏi rằng anh có thích Thẩm Kiều Kiều không.
đến tôi lại gặp Thẩm Kiều Kiều bên cạnh Cố Thư Bạch.
Cô ấy dường như không còn đối đầu với tôi như trước .
Cô ấy có vẻ sợ tôi hơn một chút.
Cẩn thận tiến lại gần, cô ấy nói: “Lý Thư Thư, cậu phải cẩn thận với Cố Thư
Bạch.”
Tôi lập tức ngẩn người.
12
Thẩm Kiều Kiều nói, Cố Thư Bạch trước luôn chiều chuộng cô ấy ở bên cạnh anh.
Đó là vì anh muốn thử thăm dò dạ của tôi.
cũng là cơ hội duy nhất để Thẩm Kiều Kiều lại gần Cố Thư Bạch.
Nhưng tôi luôn cảm thấy có đó không đúng.
“ nay sao lại là cậu lau dọn?”
Giọng nói hơi khàn của Cố Thư Bạch kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.
Anh nhíu mày, theo phản xạ nhận cái xô tay tôi.
” Nặng không?”
Tôi lắc đầu: “Có nặng đâu!”
Nhưng Cố Thư Bạch không tin.
Thấy tay tôi có chút sưng đỏ, anh vội vã bước lại gần xem xét.
Tôi chưa từng thấy anh như vậy. Mặc dù anh luôn lịch sự với mọi người nhưng có thể cảm nhận sự xa cách với tất cả mọi thứ.
Tôi thoáng ngẩn người rồi lại cúi đầu nhìn Cố Thư Bạch.
Môi anh mím chặt, mày nhíu lại.
Cẩn thận kéo tay tôi, đặt tay tôi vào tay anh.
Động tác rõ ràng là rất nghiêm túc.
Nhưng lại khiến tôi không hiểu sao mình đỏ bừng lên.
Tôi bỗng nhớ lại ngày đó, Cố Thư Bạch như chú chó nhỏ cầu xin vuốt ve.
Một ý nghĩ bất chợt loé lên trong đầu tôi, tôi vội vàng quay .
Cố Thư Bạch dẫn tôi đến lớp của họ, tới của anh, rồi đưa tôi một chai sữa.
“Cậu uống , để tôi nước, chút .”
Tôi ngồi vào chỗ của anh, cảm thật kỳ lạ.
Nhưng lại vô tình liếc thấy cuốn màu xanh trong , tôi lập tức mở to .
Đó, đó chẳng phải là cuốn tôi đã làm Tiêu Ngọc Sinh sao?
Sao nó lại ở , ở trong tay Cố Thư Bạch?
Có lẽ tôi đã suy nghĩ quá lâu đến mức không biết Cố Thư Bạch đã quay lại nào.
Anh dừng lại một chút rồi cuốn tay tôi.
“Cố Thư Bạch, đó là cuốn của tôi đúng không?”
“Thư Thư, cậu nghe tôi…”
Hai giọng nói đồng thời vang lên.
Cố Thư Bạch cứng người, không nhúc nhích.
Tôi nhìn anh chằm chằm bằng đôi đen láy.
Tôi ngẩng đầu hỏi: “Cố Thư Bạch, đó là cuốn của tôi, phải không!” Lần này tôi càng chắc chắn hơn là cuốn đó của tôi.
Tôi ngay lập tức nghĩ, liệu anh có thích tôi không?
Nếu không thích tôi sao lại tặng tôi sữa dâu tây?
Nếu không thích tôi sao lại giữ cuốn của tôi?
này, sự tự ti lại dâng lên, nếu tất cả là do tôi tự tưởng tượng tôi thật xấu hổ.
Nhưng tôi có cảm mình chưa bao giờ hỏi Cố Thư Bạch rằng là anh nghĩ thế nào.
dựa vào phán đoán của mình anh và Thẩm Kiều Kiều đã vội vàng kết luận.
Như vậy có lẽ tôi cũng không thích Cố Thư Bạch như mình tưởng.
Nghĩ đến , tôi cảm thấy hơi bối rối.
Trong đó Cố Thư Bạch vẫn im lặng.
Tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng: “Nếu câu hỏi khó trả lời quá…”
“Là của cậu, tôi trộm.”
Giọng anh khàn đặc, dường như đang kìm nén điều đó.
Cố Thư Bạch gần như vội vã lên tiếng:
“Tôi thích Thư Thư, tôi không muốn đồ của Thư Thư người khác .” Nói xong, anh có vẻ hối hận.