Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh mím môi, nuốt một ngụm nước miếng vội vàng quay .
tôi vẫn có thể rõ, phần tai anh ẩn dưới tóc đen đỏ bừng, nhỏ máu.
Cố Thư Bạch lặp lại, giọng :
“Tôi thích cậu, vì vậy mới trộm.”
này, tay anh nắm chặt tay tôi, da thịt chạm nhau, cảm giác nóng lên.
Tôi vô thức rút tay lại, chuyển chủ đề:
“Xong nước không? Tôi về làm vệ sinh đây.” Cố Thư Bạch ừ một tiếng.
Tôi nghe mà cảm có chút oan ức, không hiểu vì sao.
“Chị Thư Thư, tôi không cố ý đâu.”
13
Vừa nói xong, Thẩm Kiều Kiều liền tới.
Còn nói thích mình nữa chứ.
Vậy mà sao vẫn dây dưa không rõ với Thẩm Kiều Kiều?
Chạm ánh mắt Thẩm Kiều Kiều, tôi không kìm lẽ tôi chính là một mắt xích trong trò đùa của họ?
Càng càng cảm những lời Cố Thư Bạch nói với tôi có lẽ là môi chót lưỡi. Tôi định hất tay bỏ .
Cố Thư Bạch nhanh chóng giữ chặt tôi lại:
“Thư Thư, đừng mà.”
Thẩm Kiều Kiều nhìn tôi nói:
“Lý Thư Thư, cậu mau đồng ý ở bên cậu ta .”
Trước tôi cứ tưởng Thẩm Kiều Kiều và Cố Thư Bạch đang hẹn hò.
“Mình không hẹn hò với cậu !” Cô vừa uống trà sữa vừa nói.
“Vốn dĩ mình định phát triển quan hệ với Cố Thư Bạch trong lòng cậu ta có cậu nên mình đã bỏ cuộc .”
“Sau đó cậu ta mình giả vờ thân mật với cậu ta để xem phản ứng của cậu ra sao.”
Khi thú nhận chuyện này, Thẩm Kiều Kiều rõ ràng có chút chột dạ. Cô vốn định tiếp cận Cố Thư Bạch từ khi bị anh dạy dỗ một trận, còn dám nữa.
“Ai mà ngờ Cố Thư Bạch lại là tên phúc hắc thế chứ!”
“Hở một tí là mách mẹ mình!”
Tôi có chút ngơ ngác: “Cậu mách lẻo?”
“Chứ còn nữa! Cậu chưa biết hả? Chủ nhiệm lớp cậu ta là mẹ mình, mà mẹ mình lại là mẹ nuôi của cậu ta.”
Thẩm Kiều Kiều đau khổ:
“Cậu ta là học sinh ưu tú nhất của lớp mẹ mình, mẹ mình kỳ vọng vào cậu ta rất cao. Thế mà cậu ta lại bảo mình quậy phá trong lớp, dây dưa mập mờ với người khác.” “Mẹ mình suýt nữa đánh chết tớ luôn.”
Nói đến đây, Thẩm Kiều Kiều hít sâu một , nắm chặt tay tôi:
“Cậu ta thích cậu thôi, mau đến với cậu ta , đừng để cậu ta làm phiền mình nữa.”
Thẩm Kiều Kiều nói, mắt đỏ lên.
“Mình nói đâu có ích đâu.”
“Cậu nói, cậu ta chắc chắn sẽ nghe.”
Nói , Thẩm Kiều Kiều đưa cho tôi một tờ giấy nhỏ.
“Tối nay, thư viện, sáu gặp!”
Thẩm Kiều Kiều bảo tôi rằng Cố Thư Bạch hẹn tôi gặp mặt.
Buổi tối, tôi chờ mãi đến tận bảy vẫn không bóng dáng ai.
Tôi cứ tưởng mình lại bị lừa nữa.
Đang chuẩn bị quay về thì bất ngờ Cố Thư Bạch từ đâu lao tới, nắm tay tôi, kéo tôi về phía phòng lưu trữ sách.
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:
“Thư Thư!”
Tôi: “…”
Sao giọng điệu lại nũng nịu thế nhỉ, trước rõ ràng lạnh lùng, bây nói chuyện còn lên giọng mềm mại nữa chứ.
Tôi nói câu , im nhìn anh.
“Thư Thư, tôi thích cậu. Mấy hôm trước mình tỏ tình mà cậu đáp lại cả.”
Nói xong, anh lại đặt tay tôi lên anh, giọng càng thêm đáng thương.
“Thư Thư à, sao cậu không trả lời tôi?”
“Cậu thích Tiêu Ngọc Sinh hả?”
“Đừng thích cậu ta không? Thích tôi này. Cậu thích kiểu người thế thì tôi sẽ thành kiểu người thế .”
Cố Thư Bạch càng nói, giọng càng đứa trẻ tủi thân.
Tôi nhẹ nhàng buông tay xuống, giọng nói chậm rãi.
“Ai bảo là tôi thích Tiêu Ngọc Sinh chứ?”
14
Cố Thư Bạch uất ức nói: “Thế sao cậu còn sữa tôi cho để đưa người khác uống?”
giọng anh nhanh chóng trở nên hung dữ: “ không sao đâu, cậu ta sẽ không dám uống nữa. Nếu còn uống, tôi sẽ đánh đó.”
“Cậu vừa nói đánh ai cơ?”
Nhìn Cố Thư Bạch càng càng ngang ngược, tôi chợt nhận ra điều đó: “Mấy hộp sữa dâu mà bạn cùng phòng tôi đưa dạo này, là cậu gửi không?”
Cố Thư Bạch sững lại, vẻ mặt nhanh chóng trở về trạng thái ấm ức.
“Thư Thư à…”
Nhìn bộ dạng quấn người không tha của anh, tôi giận quá hóa :
“Cậu còn dám giả vờ đáng thương thử xem?”
Tôi ngừng lại vài giây nhìn mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh của Cố Thư Bạch, đột hỏi:
“ trước thầy giáo bỗng bảo tôi kèm thêm bài cho cậu, lại còn đặc biệt gọi tôi vào văn phòng nữa, là ý của cậu đúng không?”
Ngón tay Cố Thư Bạch cong lên một chút.
“…Là tôi.”
Câu trả lời này quả không ngoài dự đoán.
Suy tiên bật lên trong tôi là—
Thầy giáo sao lại giúp Cố Thư Bạch gài bẫy tôi chứ?
kỹ lại thì hóa ra chủ nhiệm lớp là mẹ nuôi của anh nên tất là anh thế !
trách mỗi gặp tôi thì cô chủ nhiệm luôn dùng ánh mắt nhìn con dâu tương lai mà nhìn tôi!
Trong thoáng chốc, tôi vừa ngượng vừa tức. Tôi nổi giận nói:
“Không cậu không thích tôi à? Bình thường cậu lạnh nhạt với tôi vô cùng, hận không thể cách xa tôi tám mét cơ mà!” Cố Thư Bạch mím môi, im không nói .
Anh thu lại nụ .
Im hồi lâu, cuối cùng cất giọng: “Thư Thư, tôi không cố ý đâu…”
Tôi cau mày, mạnh mẽ bóp cằm Cố Thư Bạch, ép anh ngẩng mặt lên.
này mới phát hiện ra khóe mắt anh đã đỏ hoe.
Anh cứ thế lẽ nhìn tôi.
Chớp mắt một cái, nước mắt đột tuôn rơi.
Từng giọt từng giọt nóng bỏng rơi xuống mu bàn tay tôi.
Nóng đến bỏng rát. Trong phút chốc tôi luống cuống:
“Này, cậu khóc cái vậy chứ?”
“Họ nói với tôi là dùng chiêu ‘lạt mềm buộc chặt’ sẽ hiệu quả hơn, có thể khiến cậu thích tôi nhiều hơn!”
Anh vừa nói vừa bất giác siết chặt từng ngón tay, run lên.
Giọng nói của Cố Thư Bạch dần nhỏ lại, đang hối hận: “ Thư Thư những không ghen mà còn ngày càng xa lánh tôi.”
Tôi tức đến bật .
Cố Thư Bạch bỗng ngẩng lên.
Người thường ngày mệnh danh nam thần lạnh lùng , này lại một chú cún nhỏ ngơ ngác.
“Sau này tôi hối hận , đáng lẽ ngay từ tôi nói thẳng với cậu…”
“Vậy nên, câu trả lời của Thư Thư là…”
tôi vẫn còn im suy , anh nhanh chóng nắm tay tôi, ấm lập tức lan ra nơi lòng bàn tay.
Cố Thư Bạch cúi , thấp giọng hỏi: “Thư Thư, cậu ghét tôi làm thế này sao?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì anh đã đưa tay ngăn lại: “Khoan, Thư Thư à.”
Anh không nhìn tôi nữa, giọng nói dần trở nên bình tĩnh hơn:
“Anh từng phút từng giây đều ở bên cạnh em.”
“Ang trong mắt và trong tim Thư Thư có duy nhất mình anh.” “Thậm chí đôi khi nhìn Thư Thư đùa với người khác, anh đều hận không thể đánh cho người đó một trận.”
“Nếu vậy, Thư Thư có ghét anh không? Có… không?”
Câu cuối cùng rất .