Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
15
Từ đó, Trần Văn Kiệt thay đổi.
Anh không còn là học sinh được tuyển thẳng cao cao tại thượng kia nữa.
Anh bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của tôi.
Buổi sáng, trên bàn học của tôi có thêm một phần kem vị ô mai và một hộp sữa nóng.
Giờ ra chơi, anh tổng hợp ba giải cho những bài thi tôi sai, rồi đặt vào ngăn bàn của tôi.
Ngay cả cuối tuần tôi đi thêm ở quán cà phê, anh gọi một ly Americano rẻ nhất, ngồi ở góc quán nhìn tôi cả .
tôi trả lại bộ mọi thứ, không thiếu thứ .
Kem tan chảy trên bàn, tôi trực tiếp ném vào thùng rác.
Phần lời giải tôi còn chẳng thèm nhìn, xé ra giấy nháp.
Cuối cùng Trần Văn Kiệt không nhịn được nữa.
một buổi học tối, anh chặn tôi ở cầu thang.
Đèn hành lang rất tối, mắt anh đầy tơ máu.
“Kiều Mỹ, xin lỗi.”
Giọng anh rất khàn.
“Trước đây là tôi có mắt như mù. Tôi không biết cô…”
“Cậu không phải có mắt như mù.”
Tôi cắt ngang lời anh, giọng bình tĩnh.
“Cậu quen với việc tất cả mọi người đều xoay quanh cậu. Cậu cho rằng cần cậu quay đầu lại, người khác bắt buộc phải nguyên chỗ cũ chờ cậu.”
Trần Văn Kiệt bước lên một bước, muốn kéo tay tôi.
“Cho tôi một cơ hội bù đắp cho cô, được không?”
Tôi nghiêng người tránh đi.
Đúng lúc , Đường Văn cầm hai ly trà sữa nóng đi tới.
Cậu nhiên cắm ống hút vào một ly, đưa cho tôi.
“Đi thôi, bài khó ban nãy tôi nghĩ ra giải mới rồi.”
Đường Văn thậm chí không liếc nhìn Trần Văn Kiệt lấy một cái.
Tôi nhận trà sữa, uống một ngụm.
“Được.”
Trần Văn Kiệt trong bóng tối, nhìn bóng lưng chúng tôi sóng vai rời đi.
Tôi không quay đầu lại.
16
Còn một tháng nữa là danh sách tuyển thẳng chính thức được xác nhận.
Hứa Tri Tình vì bê bối và tích sa sút nghiêm trọng nên bị đình sắp xếp ra nước ngoài.
Trước khi đi, cô chặn tôi ở cổng trường.
“Cô thắng rồi, Kiều Mỹ.”
Hứa Tri Tình nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Bây giờ trong đầu Trần Văn Kiệt là cô.”
Tôi thậm chí chẳng muốn dừng bước.
“Chữ thắng , cô nên đem đến sòng bạc mà .”
Tôi vòng qua cô , đi thẳng vào cổng trường.
hành động của Trần Văn Kiệt càng mất kiểm soát.
Buổi phỏng vấn thử cuối cùng cho suất tuyển thẳng, anh vậy mà không đi.
Giáo viên chủ nhiệm tức đến mức đập bàn trong văn phòng, gọi điện khắp nơi tìm anh.
Còn anh thì đang dưới bậc thềm thư viện, chờ tôi vừa đề xong bước ra.
“Cậu có biết hôm nay không đi phỏng vấn có nghĩa là gì không?”
Tôi nhìn anh.
Trần Văn Kiệt dưới bậc thềm, ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt cố chấp.
“Tôi biết. Suất tuyển thẳng bị hủy.”
“Vậy cậu còn đây gì?”
“Tôi rồi, cô ở đâu, tôi ở đó.”
Trần Văn Kiệt :
“Nếu cô không đi Luân Đôn, tôi không đi nữa.”
Kiểu hy sinh động chính khiến tôi thấy mệt mỏi sâu sắc.
Tôi từng bước đi xuống bậc thềm, dừng lại trước mặt anh.
“Trần Văn Kiệt, cậu thấy vậy động lắm sao?”
17
Giọng tôi không có chút dao động .
“Cậu tưởng cậu từ bỏ tương lai, tôi động đến rơi nước mắt rồi tha thứ cho cậu à?”
Sắc mặt Trần Văn Kiệt hơi thay đổi.
“Tôi muốn bù đắp cho cô.”
“Cậu không phải đang bù đắp. Cậu đang dùng tương lai của để ép buộc tôi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, rõ từng chữ.
“Cậu quen với việc kiểm soát tất cả mọi thứ. Khi phát hiện đối tượng yêu qua mạng là tôi, cậu tức giận vì cậu thấy bị lừa.”
“Khi phát hiện tôi đơn phương cậu mười năm, cậu quay đầu lại vì lòng tôn của cậu được thỏa mãn rất lớn.”
“ từ đầu đến cuối, cậu chưa từng thật sự tôn trọng tôi.”
Tôi lấy vỏ sò màu cầu vồng rửa sạch trong túi ra, đặt lên bệ đá bên cạnh.
“Tôi không nợ cậu gì nữa. Năm triệu sáu trăm nghìn tệ mua đứt chút hào quang cuối cùng của cậu trong lòng tôi rồi.”
“Còn cậu bây giờ, ấu trĩ, bốc đồng, không có chút trách nhiệm .”
Sắc mặt Trần Văn Kiệt lập tức trắng bệch.
Anh nhìn chằm chằm vỏ sò kia.
“Kiều Mỹ, cô thật sự… không còn thích tôi chút nữa sao?”
“Mười năm đơn phương, tôi buông xuống từ lâu rồi.”
Tôi xoay người, để lại cho anh một bóng lưng dứt khoát.
“ học Trần, đừng động nữa.”
hôm , trường công bố danh sách tuyển thẳng.
Nhờ tích giải nhất cuộc thi cấp quốc , tôi giành được suất tuyển thẳng duy nhất sang tỉnh khác vào trường đại học hàng đầu.
Còn tên Trần Văn Kiệt, hoàn bị gạch khỏi bảng đỏ kia.
18
lễ tốt nghiệp, thời tiết đẹp lạ thường.
Vì bỏ lỡ buổi phỏng vấn tuyển thẳng, Trần Văn Kiệt có thể tham kỳ thi đại học bình thường.
Tuy tích của anh vẫn rất tốt, anh không thể vào ngôi trường mong muốn.
Cuối cùng anh ở lại học một trường đại học trong phố.
Tôi ở góc sân vận động, chụp ảnh kỷ niệm với các .
Đường Văn cầm một vòng hoa chạy tới, rồi đội lên đầu tôi.
“ học Kiều, đến trường mới rồi, đừng quên người đồng chí mạng đấy.”
Tôi vỗ vai cậu .
“Yên tâm, không quên đâu.”
Trong khóe mắt, tôi thấy Trần Văn Kiệt dưới gốc cây đó không xa.
Anh mặc một sơ mi trắng sạch , trong tay cầm một hộp được gói rất đẹp.
Anh nhìn tôi, mãi không bước tới.
Do dự rất lâu, cuối cùng anh đi đến.
Đường Văn nhìn anh một cái, rất biết điều lùi lại hai bước, chừa không gian cho tôi.
Trần Văn Kiệt đưa hộp cho tôi.
Giọng anh khô khốc như vừa nuốt phải cát.
“Tốt nghiệp vui vẻ. Đây là… quà tốt nghiệp tặng cô.”
Trong hộp là vỏ sò màu cầu vồng kia.
đó anh quay lại bụi cỏ tìm nó , dùng sợi bạc xâu dây chuyền.
Tôi không nhận.
“Vỏ sò cứ để lại cho người cần nó đi. Tôi không cần nữa.”
Tay Trần Văn Kiệt cứng đờ giữa không trung.
Một lúc rất lâu , anh chậm rãi thu tay , kéo ra một nụ khó coi.
“Được.”
Anh xoay người, từng bước đi khỏi sân vận động.
Bóng lưng trông cô độc lạ thường.
Tôi không nhìn anh nữa, quay đầu đi phía trung tâm sân trường ngập nắng, đùa cùng bè.
, tôi đến một phố phía Bắc.
Cuộc sống đại học bận rộn và trọn vẹn.
Tôi tham câu lạc bộ tranh biện thích, nhận học bổng phần, hoàn trả sạch khoản nợ cuối cùng của đình.
Đường Văn thi vào cùng một trường với tôi.
Cậu vẫn thích giành chỗ ngồi của tôi trong thư viện, vẫn thích dùng đủ loại chuyện nhạt nhẽo để chọc tôi vui.
Năm hai đại học, vào trận tuyết đầu mùa, chúng tôi ở bên nhau một nhiên bên hồ Vị Danh.
Còn Trần Văn Kiệt.
Tôi rất ít khi nghe được tin tức anh.
thỉnh thoảng trên vòng bè, tôi thấy học cấp ba nhắc đến anh.
Họ anh trở nên trầm mặc ít , rất ít tham tụ họp, không còn thân thiết với bất kỳ cô gái nữa.
Thỉnh thoảng anh bấm thích bài đăng của tôi, rồi vài phút lại nhanh chóng hủy.
chuyện đó không còn liên quan đến tôi nữa.
Cơn mưa âm u trong những năm tháng thanh xuân cuối cùng hoàn tạnh rồi.
Trời sáng rực.
Tôi đang tiếp tục bước phía trước.
Hết.