Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
04
Tôi đã chặn Tống Trầm.
Dù sao thì cậu ấy cũng bao giờ chủ động nhắn tin tôi, liên lạc hay không cũng nhau.
Tôi tiệm cắt , cắt đi mái dài, để lại kiểu ngắn gọn gàng.
Bởi vì Tống Trầm thích dài đen thẳng, nên nhiều năm nay tôi luôn cố giữ dài.
Buộc thì dày và nóng, mỗi lần gội phải sấy gần tiếng, sơ ý chút là rối tung, mà năm cuối cấp làm gì có thời gian chăm chút.
Thực ra tôi hề thích.
Từ giờ trở đi, tôi sẽ đặt bản thân hàng .
Thứ khai , Tống Trầm vẫn bộ dạng lạnh nhạt ấy, nằm gục trên bàn không ai.
Trước đây tôi sẽ luôn cố tìm đề tài để quấy rầy cậu.
lần này, tôi gì cả.
Sau tiếng chuông vào , Tống Trầm liên tục liếc nhìn tôi mấy lần, không biết đang nghĩ gì.
Giờ toán, thầy đang đề.
Mấy câu rất dễ, gần lướt qua, không phép ai .
“Ai hỏi mấy bài này vậy? Đây là bài điểm, sinh cấp 2 cũng làm được.”
Cả im phăng phắc.
có Tống Trầm giơ ra hiệu tôi.
Cậu ấy muốn tôi nhờ thầy lại câu số .
Cậu ấy làm rồi.
tích Tống Trầm vốn không khá, thường xuyên ngủ gật, mất tập trung không theo kịp tiến độ.
Những lúc ấy, cậu sẽ dùng thủ ngữ tôi.
Vậy là tôi đứng dậy, cười cười hề hề chịu bị mắng, năn nỉ thầy lại lần nữa để cậu nghe rõ.
Để giúp cậu ấy nâng điểm, tôi sửa kiến thức lời bài hát, dù hát dở tệ vẫn cứ lặp đi lặp lại bên tai cậu.
Mỗi lần cậu trượt môn, tôi đều chạy ngay văn phòng làm nũng, xin thầy cô nới 60 điểm, thêm cơ hội.
Khi cậu bị cô lập trong giờ thể dục, tôi cũng cậu hết lần này lần khác, kéo cậu hòa nhập đám con trai.
…
giờ tôi sẽ không làm những ngốc nghếch đó nữa.
【Câu và câu ba, cậu bảo thầy lại lần nữa đi.】
Điện thoại bật tin nhắn Tống Trầm.
Tôi khựng lại vài giây, rồi bất ngờ đứng dậy mắng thẳng:
“Cậu đừng làm phiền tôi nữa được không? thì hỏi thầy đi!”
05
Cả lập tức im lặng.
Tống Trầm sững người, sắc mặt dần u ám, trong mắt nhìn tôi bùng ngọn lửa.
Thầy bắt những người làm phải ra cuối đứng nghe.
“Bài này dùng định lý Pythagoras là tính ra ngay, phạt em thì có gì ?”
Bàn Tống Trầm chặt đấm, thể chịu nỗi nhục lớn.
Cậu cúi , rũ che đi đôi mắt, thấy chiếc cằm tái nhợt không chút máu, run trong tiếng cười nhạo khắp .
Bất ngờ, giọng kiên quyết vang :
“Thầy ơi, em cũng làm , em đi phạt đứng!”
Kiều không ngẩng , chạy vội ra sau , suýt thì ngã vào lòng Tống Trầm.
Toàn thân cô run rẩy vì sợ hãi, vẫn cứng cỏi cậu:
“Đừng sợ. Tớ ở đây cậu.”
“ sinh 12 mà không tính nổi định lý Pythagoras, em hào lắm hả? Vậy thì đứng tiếp đi, đứng hết tiết!”
Đôi môi mỏng Tống Trầm mím chặt đường thẳng.
thể đang trách Kiều ngốc nghếch, lo bao đồng.
Đây thì tính là giúp cái gì chứ?
khiến cả bị phạt nặng hơn, rốt cuộc đang cảm động vì cái gì?
Thế , khi tôi quay lại.
Nhìn thấy khoảnh khắc Tống Trầm lấy Kiều .
Tôi bỗng chợt hiểu.
Kẹo xin được, vĩnh viễn bao giờ ngọt.
Người cứu rỗi Tống Trầm, chưa bao giờ là tôi.
06
Vừa tan , Tống Trầm đã chặn trước bàn tôi.
Giọng khàn đầy chất vấn:
“Lục Yên, tại sao?”
“Hóa ra cậu cũng biết mở miệng đấy à? Lần sau không làm được thì hỏi thầy, tôi đâu phải mẹ cậu, gì cũng phải lo cậu.”
Tống Trầm kinh ngạc nhìn tôi, theo bản năng siết chặt .
À, tôi quên mất.
Mẹ Tống Trầm vẫn luôn là cái gai trong lòng cậu ấy.
đó thì liên quan gì tôi?
Chúng tôi qua là bạn bình thường mà thôi.
Phát hiện ra sự lạnh nhạt tôi.
Buổi chiều, trên bàn tôi xuất hiện cốc cà phê đá.
Tống Trầm đứng bên giải thích, giọng điệu có chút nhiệt độ nào:
“Cậu tâm trạng không tốt.”
Tôi thoáng ngạc nhiên.