Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Dù sao tôi cũng chẳng bao quản cậu nữa.
Ăn cơm trưa về, Chu Thiệu Ngôn chẳng biết biến đi đâu.
Trên bàn tôi có thêm một viên kẹo sữa.
Bên dưới đè tờ đề vật lý được 80 điểm.
Tất câu sai đều được viết lời giải chi tiết, còn dán kèm một mẩu giấy nhớ.
Nét chữ ngay ngắn:
【Xin lỗi, tối qua tôi việc ở công trường suốt đêm, sáng nay thật sự quá mệt nên không để ý lời cậu nói.
Không phải giả câm, mà bị cảm mất tiếng.
Tôi Chu Thiệu Ngôn, rất vui được quen biết cậu. Tôi đã sửa lại lỗi sai vật lý cho cậu, chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi. Đừng giận nữa, được không?】
09
Tôi đúng đồ tệ bạc!
Một đứa con gái tồi tệ!
Nửa đêm tỉnh dậy, tôi còn muốn tát cho mình cái.
Sao tôi có nói những lời khó nghe vậy với Chu Thiệu Ngôn chứ!
Anh ấy đã uống thuốc chưa?
Anh ấy có ăn cơm chưa?
Anh ấy ở đâu?
Tôi lập tức đặt một phần KFC giao nhanh nhất.
Tìm khắp tầng lầu, cuối cũng thấy Chu Thiệu Ngôn truyền dịch trong phòng y tế.
“Tôi không nên mắng cậu, xin lỗi! Cậu vẫn chưa ăn trưa đúng không? Cho cậu nè!”
Chu Thiệu Ngôn ngẩng lên tôi, mắt đỏ ngầu, tràn đầy mệt mỏi.
Anh lắc đầu chối, trong ánh mắt còn vương chút lúng túng.
Chưa đợi tôi mở miệng, chuông vào đã vang lên.
Truyền dịch cũng xong.
Y tá giúp anh rút kim, dặn dò câu chú ý:
“Nếu ngày mai vẫn còn sốt nhất định phải đi bệnh viện khám , ngất đi vì sốt nguy hiểm lắm! Quét mã này, nộp 10 tệ tiền thuốc.”
Chu Thiệu Ngôn gật đầu qua loa đồng ý.
Nhưng không hiểu sao, tôi lại có dự cảm —— cho dù có sốt chết, anh ấy cũng sẽ không đi bệnh viện.
Nộp tiền xong, bác sĩ trường phát hiện còn sót lại một chai gluco.
Tám hào.
Lười không muốn trả lại.
Chu Thiệu Ngôn do dự hồi lâu, cuối vẫn lấy chai đi.
Trên đường về lớp, anh ấy lại mở nắp, uống từng ngụm cho .
Cuối còn cố tình dùng che đi nhanh chóng vứt chai rỗng, không muốn để tôi thấy.
Có lẽ, chính bữa trưa của anh ấy.
“Chu Thiệu Ngôn.”
Tôi dừng bước gọi tên anh ấy, gương mặt có chút khó xử:
“ nãy tôi chưa nói rõ, tôi mua nhiều quá, ăn không , cậu giúp tôi ăn miếng nhé, vứt đi tiếc lắm.”
“ túi này đều đổi miễn phí trong sự kiện Năm Điên Cuồng , cậu biết chứ?”
Chu Thiệu Ngôn chậm rãi gật đầu, lại theo thói quen đưa tay gãi mũi để che giấu sự ngại ngùng.
Ánh nắng ngoài cửa sổ hơi chói mắt.
Tôi nheo mắt, nắm lấy bàn tay to có chút vết chai sần của anh ấy, nhét phần KFC vào.
“Coi chúng huề nhé, sau này cứ thoải mái bạn bàn.”
Chu Thiệu Ngôn tôi, thoáng chốc sững , dồn sức để bật ra một chữ:
“…Được.”
Âm giọng trầm khàn bị khói bụi hun đúc, còn hay hơn phát thanh viên chuyên nghiệp.
Tôi định khen anh ấy câu, khóe mắt thoáng thấy Tống Trầm đứng không xa.
Ánh mắt ủ rũ trừng về phía chúng tôi, hốc mắt hơi đỏ.
10
Tống Trầm không ăn cơm trưa cũng chẳng ăn cơm tối.
Cậu ấy không thích chỗ đông , càng không thích giao tiếp.
Nhưng muốn ăn được món ngon trong căn-tin phải tranh.
Nên mỗi lần chuông tan vang lên, tôi liền lao đi, chạy nhanh nhất để mua phần cơm cho .
Còn phải nũng, trò lăn lộn cầu xin bán cơm đừng run tay, gắp cho đầy miếng gà chiên giòn mà Tống Trầm thích.
tôi mặc kệ cậu , cậu cũng dứt khoát không ăn luôn.
Không biết rốt cuộc bộ cho ai xem.
Kiều cũng sợ vào căn-tin.
bé mở to mắt đám sinh đói khát chen lấn, mềm mại than thở với Tống Trầm:
“Họ kiếp chưa từng ăn cơm vậy…”
“ dầu mỡ, nghĩ thôi em cũng thấy sợ, sao có ăn kinh khủng thế được?”
“Chuột con em đây trước nay chưa bao tranh với ai ! Tống Trầm hiểu em mà, đúng không?”
Nói , lấy trong túi ra gói bánh quy đưa cho Tống Trầm.
má lại đỏ bừng.
Kiều có rất nhiều đồ ăn vặt.
Bàn tôi cách ấy một lối đi.
Có rõ ấy lén ăn trong , tan cũng ăn, tự buổi tối vẫn ăn.
Tiếng lạo xạo nghe cứ trong lớp nuôi chuột thật.
Khó trách ấy luôn tự xưng mình “chuột con”.
Tống Trầm nhận những món đồ ăn vặt , cúi đầu Kiều nhấm nháp.
Mái tóc rũ xuống che mắt, khiến chìm trong một tầng bóng tối.
chiều hôm sau.
Cậu ấy hạ đường huyết, ngất xỉu.
【Lục Yên, tôi chưa ăn cơm.】
11
Tôi nhận được tin nhắn này một số lạ khi trong dục.
Thầy dục chẳng khi quản sinh lớp 12, nên ai cũng tụm năm tụm ba ngồi trên sân tán gẫu nghỉ ngơi.
có Chu Thiệu Ngôn lẻ loi ôm quyển “5-3” chăm đề.
Thật ra, bạn bè trong lớp cũng không ghét anh ấy, còn rủ đi chơi game.
Nhưng anh ấy quá lạnh lùng, cúi đầu chối.
Vô thức, anh ấy đưa tay vào túi, nắm chặt chiếc điện thoại.
Một cái máy cũ kỹ có gọi điện.
Tôi định đi qua hỏi bài toán.
tin nhắn của Tống Trầm lại bật lên.
【Lục Yên, tôi bệnh .】
Tôi đã chặn số điện thoại ba của Tống Trầm.
Ai ngờ, cậu lại dùng số tư gửi tin nhắn .
【Tôi truyền dịch.】