Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

18

quay lại lấy kết quả , tôi mới biết Tống Trầm và Kiều Man Man đều không tham gia kỳ .

Người thì mắc kẹt trong bệnh viện tâm thần.

Người sau thì nhảy lầu ngay kỳ .

Dù không chết.

Nhưng bố mẹ cô ta cũng sốc nặng, chuyện hai cùng ngoại tình cũng hàng xóm moi ra.

Thì ra cái thói lăng nhăng trong nhà họ là di truyền.

gia đình không còn mặt mũi nào để đến hay tìm Tống Trầm đòi lời giải thích, lén lút bỏ trốn khỏi thành phố này.

Thật chẳng khác gì một lũ chuột.

Chu Thiệu Ngôn đã đoán trúng câu cuối cùng trong đề Vật Lý.

Những buổi luyện tập gần như tra tấn kỳ , giúp ít vững vàng có 18 điểm, anh quả thực giống như thần!

Khi nhận kết quả, trưởng hùa nhau hỏi Chu Thiệu Ngôn được bao nhiêu điểm.

Lúc này anh mới từ từ lấy ra giấy báo trúng tuyển diện xét tuyển thẳng.

“Má ơi, anh giấu kỹ quá rồi đấy?”

“Tôi biết ngay là anh Ngôn không có vấn đề gì! Thằng ngu Tống Trầm có ghen tỵ cũng chẳng làm được gì!”

“Nếu là tôi được tuyển thẳng, chắc tôi đã đi du lịch vòng quanh giới, chứ quyết không ở lại chịu khổ như học sinh 12 đâu.”

“Vậy ra mấy tháng kỳ , anh là vì bọn tôi mới ở lại ư?”

Chu Thiệu Ngôn khẽ cong môi cười:

bè với nhau chẳng là phiền lụy lẫn nhau, rồi lại trả ơn nhau sao? Ý nghĩa việc gặp gỡ là để hai cùng trở tốt hơn. Tôi rất may mắn, được gặp 12-6.”

trưởng không nhịn nổi nữa, hét to một tiếng rồi lao thẳng người Chu Thiệu Ngôn.

là đám con trai cũng hùa theo, xông lên đè anh, còn mấy cô gái thì ríu rít đứng quanh cười đùa.

Nắng ấm áp chiếu lên gương mặt, cô chủ nhiệm giơ máy ảnh lên, ghi lại khoảnh khắc đẹp tuổi thanh xuân.

Tôi nghĩ, tình yêu không là cách duy để cứu rỗi một người.

Trên con đường chậm chạp và vụng về này, tôi đã thật cùng nhau trưởng thành.

19

Mùa hè đi xem phim, tôi lại gặp Tống Trầm.

chưa.

dù biến hiện thực thành một mớ hỗn độn, tai tiếng đầy mình, cậu ta vẫn là con nhà giàu.

Mặc đồ hiệu, uống cà phê đắt tiền, chuẩn sang Mỹ du học.

Cậu ta vẫn hạnh phúc hơn quá nhiều người.

“Cậu với Chu Thiệu Ngôn… đang quen nhau à?”

Giọng Tống Trầm khàn đến đáng sợ, cứ bấu chặt ngón cái.

“Lục Yên, lúc đầu tôi cậu phiền mới muốn chơi bời với Kiều Man Man, rồi bỏ cậu. Tôi thật chưa yêu cô ta.”

“Nhưng khi tôi cậu cười với Chu Thiệu Ngôn, chủ động thân thiết với anh ta, tôi thật ghen, tôi mới nhận ra tôi thích cậu.”

“Tôi biết mình làm sai rất nhiều… nhưng rõ ràng trong chuyện tình cảm này, tôi mới là người đến !”

Nước mắt cậu ta chảy dọc xuống má, giọng vỡ vụn như tiếng thú vật gào thét.

, tôi đúng là quen nhau .

Nhưng nghĩ lại những năm , trong tôi còn chua xót.

Những tin nhắn mãi mãi không có hồi âm.

Mối quan hệ cậu ta vĩnh viễn không chịu thừa nhận.

Hết lần này đến lần khác bỏ lỡ pháo hoa, sinh nhật, lời tỏ tình…

“Lục Yên, sao cậu không cố chút nữa? Cậu cần dỗ tôi chút thôi, tôi sẽ nói tôi yêu cậu.”

“Con người ai cũng sẽ mệt. Đừng nói thiếu một chút, thiếu một chút tức là không có duyên phận rồi.”

“Tống Trầm, cậu khiến tôi ghê tởm.”

Tôi hắt thẳng ly sữa đắt tiền cậu ta lên mặt cậu ta, xoay người bỏ đi không chút lưu luyến.

Không lâu sau, một bức thư gửi đến đại học tôi.

Tống Trầm đã qua đời.

Cậu ta nói mẹ cậu ta cũng dùng cách này để vĩnh viễn ở lại trong tim bố.

cậu ta cũng muốn ở lại trong tim tôi.

Tôi nhìn tin tức trên điện thoại, vị thương nhân giàu có ấy lại chuẩn cưới vợ lần ba.

biết lắc đầu, than thở hai mẹ con họ ngu ngốc đến nực cười.

Tống Trầm giống như một đứa trẻ mãi mãi không chịu lớn.

Mãi mãi sống trong giới mình.

Mãi mãi dựa khóc lóc, ăn vạ để có được thứ mình muốn.

Nhưng sinh mạng thì không bao giờ trở thành con bài để mặc .

20

Tôi học ở một 985 tại Bắc Kinh, vị trí rất đẹp, ngay sát Chu Thiệu Ngôn.

tôi cùng nhau vé đi nhập học, cùng nhau dạo hết con phố, ngõ nhỏ ở Bắc Kinh.

Mùa xuân đi Cố Cung ngắm hải đường, mùa thu đi Quốc Tử Giám xem ngân hạnh.

Tôi quả thật có chút rung động với anh.

Nhưng vừa mới định nói ra, đã anh chặn lại bằng một chữ “”.

Tôi cũng chẳng tự chuốc lấy phiền lòng.

Rất nhanh sau , tôi yêu một đàn anh mới.

Anh ấy nhà giàu lại biết hát.

Đại học chẳng là nơi để quen biết nhiều người hơn sao?

Vậy là tôi và Chu Thiệu Ngôn làm .

Không biết mặc gì đi hẹn hò thì nhờ anh chọn.

Đồ nặng không bê nổi thì nhờ anh mang giúp.

Mùa hè, anh tôm hùm đất tôi ăn, phát hiện trai tôi cũng có mặt, liền xoay người một cân anh ta.

Con người anh thật rất tốt.

Mỗi lần tôi chia , cũng là anh lặng lẽ ở bên, giúp tôi lau nước mắt.

Sau này anh được giữ lại học tiếp ở , cùng đàn anh mở một studio, chưa tốt nghiệp đã một công ty lớn thu .

Một đêm mà giá trị tài sản đã lên đến hàng chục triệu.

Còn tôi vẫn đang lao đao vì chuyện thực tập, nào cũng như trâu ngựa chạy giữa ký túc và công ty.

Người với người, thật khác biệt quá lớn.

Đến giờ nói chuyện với anh, tôi cũng áp lực.

Tôi ghét nhà giàu.

Một buổi chiều bình thường.

Chu Thiệu Ngôn bỗng nhiên xuất hiện dưới ký túc xá, trong bóng cây loang lổ, anh cười rồi giơ giơ túi KFC trong .

A!

Một chưa ăn gì cuối cùng cũng được cứu rồi!

Tôi đói như hổ, lao thẳng tới, không ngờ lại anh nắm lấy , lồng ngón tôi một chiếc nhẫn xinh đẹp.

Kim cương hồng lấp lánh.

“Lúc nhẫn nam, cửa hàng định tặng một chiếc nhẫn nữ, em đeo giúp anh đi, vứt thì tiếc quá.”

là hoạt động một tặng một Cartier , em biết chứ?”

Biết cái khỉ ấy!

Bình thường tôi còn chẳng dám liếc cửa hàng Cartier lấy một cái, đắt chết đi được!

Khoan đã, sao mấy câu này nghe quen nhỉ?

hồi 12 tôi cũng lấy lý do này để lừa anh không ——

“Năm em hỏi ta là gì. Khi anh nói dối. Thật ra từ rất lâu rồi anh đã thích em.”

Chu Thiệu Ngôn nghiêm túc nhìn đôi mắt mở to tôi:

“Nhưng anh ngoài việc học thì chẳng giỏi gì , không có tiền, cũng chẳng có hiểu biết, càng không biết cách lấy lòng con gái.”

“Mỗi người đều có quyền trải nghiệm tuổi 18 rực rỡ, được giới tươi đẹp, được sống phóng khoáng. Anh không có lý do gì để trói buộc em.”

Tôi cố chớp mắt mấy lần.

Nhưng nước mắt lại chảy càng lúc càng nhiều, cuối cùng được anh ôm lấy gương mặt, câu câu kiên nhẫn dỗ dành.

“Em cũng biết nhà anh tệ đến mức nào. Anh tự ti. Cầm được chút tiền trong mới dám thổ lộ với người con gái mình thích.”

“Những năm qua anh chọn tới chọn lui, luôn mấy người trai cũ em đều chẳng ra gì.”

“Anh là con chó nhỏ được em ăn KFC, anh mới là người tốt .”

“Chọn anh đi, yêu anh đi.”

Mùi hương trên người anh thật dễ chịu, chẳng biết là gì, vừa vặn lan đầy nơi chóp mũi.

Tôi do dự một giây.

“??” tôi mãi mãi ở bên nhau, mãi mãi cùng nhau bước tiếp.

Rất lâu, rất lâu sau này.

Tôi bỗng nhớ ra hồi 12 Chu Thiệu Ngôn luôn nói “ một , một nữa”.

Tôi đá anh tỉnh khỏi mộng, hỏi anh câu rốt cuộc có ý gì.

Người đàn ông ngái ngủ, vươn cánh dài ôm tôi lòng, giọng nói trầm thấp như quấn lấy tim gan.

“Tuần trăng mật, cộng lại được 277 , vợ ạ.”

“Em sẽ không nghĩ có hai tuần thôi chứ?”

vừa nãy em đá anh là… nghỉ một chút xong rồi, có thể tiếp tục nữa đúng không?”

?

Hết

Tùy chỉnh
Danh sách chương