Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8 - Ôn Kiều Ngã Vào Lòng Tôi

Lúc cô ấy Tống Thời Ngộ phải thích cô gái đến mức nào, mới có thể làm chuyện lúc trước chắc chắn anh sẽ không làm.

Sau khi nhiều lần hơn, cô ấy và Ôn Kiều cũng dần thân hơn, Ôn Kiều từng nịnh nọt cô ấy, nhưng cô ấy lại vô thức ngày thân thiết với Ôn Kiều hơn.

Lê Tư Ý thật không thể tìm thấy khuyết điểm của cô gái Ôn Kiều .

Từ nhỏ đến lớn cô ấy đã không ít người, nhưng Ôn Kiều là người tốt tính nhất cô ấy từng được, lúc nào cũng cười tủm tỉm nhưng trong xương cốt lại có kiên cường, không sợ khổ cực không sợ mệt mỏi, đôi mắt lúc nào cũng sáng lấp lánh như , mặt rạng rỡ giống như không có cứ chuyện gì có thể khiến cô gục ngã.

Lê Tư Ý từng được cô gái nào như vậy, giống như cô lớn lên trên đồng ruộng vùng núi, đắm mình trong ánh mặt trời vùng hoang dã, không chút mưu mô, thẳng thắn thành khẩn lại chân thành tha thiết.

Cô cũng rất có năng lực, am hiểu tất những chuyện lớn chuyện nhỏ trong đời sống, tất mọi chuyện qua tay cô đều trở nên gọn gàng ngăn nắp.

Có một lần cô ấy mời Ôn Kiều đến nhà mình chơi, trong lúc cô ấy xuống tầng lấy đồ ăn vặt cho Ôn Kiều, Ôn Kiều đã tiện tay dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ căn phòng trông như ổ chó của cô ấy.

Ôn Kiều còn nấu ăn rất ngon.

Đồ ăn ngon đến nỗi người kén ăn như Tống Thời Ngộ cũng có thể ngồi xuống ăn ăn một bữa cơm ngon lành.

Đồ ăn ngon đến nỗi cô ấy tình nguyện mạo hiểm những ghét bỏ và lạnh nhạt không chút che giấu của Tống Thời Ngộ, tìm được cơ hội là phải đến nhà ăn trực.

Có một khoảng thời gian, thậm chí Lê Tư Ý còn thấy Tống Thời Ngộ được Ôn Kiều là phúc của anh.

Nếu nhất định muốn tìm ra khuyết điểm của Ôn Kiều là gì thì chính là học tập không tốt.

Phương diện học tập của Ôn Kiều thật không được tốt, học bằng cách học thuộc lòng thì cô còn học được, nhưng đối với tất những câu cần tính toán, cô lại toàn mù tịt.

Tống Thời Ngộ giảng bài cho cô, anh thường xuyên giảng bài cho đến khi mặt đen như đít nồi.

Mới đầu cô ấy còn ra bênh vực Ôn Kiều, bảo Tống Thời Ngộ phải kiên nhẫn với cô thêm chút nữa.

Sau Tống Thời Ngộ tỏ cậu giỏi thì cậu làm đi.

Lê Tư Ý lập tức vén tay áo lên, làm thì làm.

đến nửa tiếng cô ấy đã đổ mồ hôi lạnh, cũng chân thành xin lỗi Tống Thời Ngộ trong ánh mắt lạnh như băng và mỉa mai thẳng thừng của anh.

Mỗi ngày Tống Tử Ngôn đều kiên trì giảng bài cho Ôn Kiều mấy tiếng liền, lại còn không có tức giận nói mấy câu gắt gỏng với cô, thật đúng là đại từ đại bi như Bồ Tát trên trời.

Cô ấy không hiểu sao Ôn Kiều bình thường thông minh vậy, sao vừa mới đụng đến học là đầu óc đã thành bã đậu?

Tống Thời Ngộ còn muốn Ôn Kiều thi đậu đại học Lâm Xuyên, cho dù có trạng nguyên thi đại học Tống Thời Ngộ ngày ngày dạy kèm cho cô, Lê Tư Ý cũng thấy có lo lắng.

Từng ngày trôi qua, kỳ nghỉ hè nhanh chóng kết thúc.

Đây là kỳ nghỉ hè hạnh phúc nhất của Lê Tư Ý, mỗi ngày đều trôi qua rất mới mẻ, có rất nhiều chuyện lần đầu tiên trong đời được trải nghiệm. Lần đầu tiên đi làm thêm, lần đầu tiên đến khu chợ bẩn bừa bộn nhưng lại náo nhiệt để mua thức ăn, lần đầu tiên học cách nấu ăn, lần đầu tiên thử làm quen với một người toàn không có cứ gánh nặng hay đề phòng nào…

Ngày Ôn Kiều rời đi, cô ấy còn lùi lịch những cuộc hẹn khác đế đến nhà ga tiễn cô, hẹn lần sau nhất định sẽ ở Lâm Xuyên.

Nhưng sau này, thậm chí cô ấy còn không dám nhắc đến cái tên trước mặt Tống Thời Ngộ.

Lê Tư Ý cụp mắt xuống nhìn tấm danh thiếp trong tay, cô ấy xem ra Ôn Kiều cũng không thi đậu đại học Lâm Xuyên như Tống Thời Ngộ hy vọng.

“Cậu đang ? Tôi đang cậu ! Cậu ngơ ra làm gì ?”

Một giọng nói không kiên nhẫn cắt ngang suy của Lê Tư Ý.

“Cậu ấy trông như nào?” Bỗng nhiên Lê Tư Ý .

“Cái gì cơ?” Diêu Tông không phản ứng kịp, không phải là anh ấy đang cô ấy sao?

“Chẳng phải chiều nay cậu đã cậu ấy sao? Trông cậu ấy như nào?” Lê Tư Ý .

Da cô có còn đen như lúc trước không? Đôi mắt cô có còn trong trẻo sáng ngời như khi trước không, với , cô sống có tốt không?

Diêu Tông nhớ lại cảnh tượng lúc : “Tôi thấy có lẽ sống không được tốt lắm, cô ấy đến ty chúng ta đưa cơm hộp.” Giọng điệu của anh ấy chứa đồng tình: “Nếu thật là mối tình đầu của Thời Ngộ, có lẽ lúc ấy ở thang máy, chắc chắn cô ấy rất xấu hổ.”

Lê Tư Ý nhíu mày.

Đây không phải đáp án cô muốn nghe thấy.

Trong lòng cô ấy, một người có năng lực như Ôn Kiều, dù cô có học không giỏi thì cũng không thể nào sống không tốt mới đúng.

Một giờ sáng.

Bởi vì không phải ngày cuối tuần nên hàng cũng ít dần.

Ôn Kiều hầu như không có lúc nào rảnh rỗi, cô không chỉ phải trước bếp canh còn phải chuẩn bị đồ ăn kèm, dưa chuột nhất định phải mới làm thì mới có thể tươi mơi giòn ngọt được, lúc nào nước sốt của trứng vịt bắc thảo trộn mới làm cũng là ngon nhất. Cô được lúc rảnh rỗi cũng đến hỗ trợ Ôn Hoa, ra phục vụ hàng.

Cũng may Ôn Hoa thông minh học gì cũng nhanh, cậu ấy đã nắm chắc được độ lửa để nướng thức ăn với liều lượng dùng các loại gia vị, Ôn Kiều cũng có thể yên tâm giao nướng thức ăn cho cậu ấy.

Còn Trần San San thì chịu trách nhiệm tiếp hàng, bê thức ăn, dọn dẹp , của cô ta được xem như là nhẹ nhàng nhất.

Nhưng bởi vì được nuông chiều từ bé, lần nào ra ngoài đi làm cũng lấy lý do là không chịu được áp lực để nghỉ về nhà, bây giờ buôn bán ngày tốt, tuy cô ta làm nhẹ nhàng nhất nhưng lại là người phàn nàn nhiều nhất.

Ôn Kiều không làm gì được cô ta.

Cô không thể nào làm người xấu.

Cô họ đã giúp đỡ cô vào lúc cô cần giúp đỡ nhất, cho dù cô có mãn đến đâu thì cũng chỉ có thể để Trần San San không chịu đựng được tự nghỉ chứ không thể chủ động đuổi cô ta.

Nhưng Ôn Kiều thấy, khả năng Trần San San tự đi không được lớn lắm.

Nguyên nhân chủ yếu vẫn là ở Hạ Trừng.

Tâm tư của Trần San San đối với Hạ trừng, chỉ cần có mắt là có thể nhìn thấy.

hàng khác gọi bia mãi một lúc lâu cô ta vẫn không lấy, chỉ đi vòng vòng quanh cái của Hạ Trừng.

Ôn Kiều phải tự dành thời gian ra đi bưng bia.

của Hạ Trừng ăn gần xong, đang ngồi tám chuyện, nhìn có như cứ lúc nào cũng có thể rời đi, lúc này đang vắng , Trần San San lại không kiêng nể gì, cô ta còn nhỏ tuổi, có thể nghe thấy rõ cố tình trong tiếng cười .

Ôn Kiều rất lực.

Trong mắt cô, Trần San San đang mơ mộng không thực tế, cô ta tốt nghiệp cấp ba, cảnh gia đình bình thường, điểm duy nhất có thể tính là ưu điểm là ngoài xinh đẹp. Nhưng trong mắt Hạ Trừng, chút ưu điểm này nhỏ bé chẳng đáng kể, chỉ nói riêng bề ngoài thôi Hạ Trừng đã hơn hẳn cô ta, chứ nói gì đến cảnh gia đình và bằng cấp của Hạ Trừng đều rất xuất sắc.

Ôn Kiều chỉ đơn thuần nhìn từ góc độ quan, giữa Trần San San và Hạ Trừng toàn không có khả năng. Đương nhiên, lời này cô sẽ không nói cho Trần San San nghe, cô ta không phải người sẽ nghe lời người khác khuyên.

Đúng lúc này đám người Hạ Trừng dậy.

Hạ Trừng sau khi dậy lại lập tức đi về phía bên này.

“Chúng tôi đi trước đây.”

Ôn Kiều đang dọn dẹp kệ bếp, nghe thấy vậy thì xoay người lại: “Được, mọi người đi thong thả, tôi không tiễn nữa.”

Hạ Trừng thấy mãn: “Chỉ thôi sao?”

Ôn Kiều thoáng sững sờ, sau cô nói: “ ơn cậu đã dẫn bạn bè đến ủng hộ chuyện kinh doanh của quán tôi.”

Hạ Trừng: “…”

Thấy cô thật không hiểu được ý của mình, anh ấy đành phải nói hẳn ra.

“Cô không tặng tôi quà chúc mừng tôi nhận chức thành hả?”

Đôi mắt đen láy và sáng rực của Hạ Trừng nhìn về phía cô, mặt mong đợi khiến người ta không nỡ từ chối.

Ôn Kiều thấy buồn cười: “Tôi đã bảo San San giảm cho cậu rồi, còn tặng bia nữa.”

của bọn họ ăn khá nhiều món, cái này cũng tương đương với mua một món quà ra hồn rồi.

Hạ Trừng nói: “Tôi bảo cô ta không cần giảm cho tôi, vừa nãy tôi đã thanh toán đúng rồi…”

Hạ Trừng còn nói hết câu, bạn bè ngoài đã bắt đầu thức giục anh ấy.

“Hạ Trừng! Cậu đang làm gì , mau đi thôi!”

“Tôi đến ngay đây!” Hạ Trừng quay đầu lại trả lời một câu, sau lại quay đầu lại nhìn vào Ôn Kiều nói: “Không được, cô phải tặng tôi món quà khác, có rẻ bèo cũng được, nếu không ngày nào tôi sẽ đến tìm cô đòi. Mấy người đang giục tôi rồi, tôi đi trước đây, cô nhớ kỹ đừng có quên.”

Anh ấy nói xong cũng không cho Ôn Kiều cơ hội từ chối đi ra ngoài luôn, đi ra khỏi cửa cửa hàng còn vẫy tay với cô, cười rạng rỡ: “Tôi đi đây!”

Trần San San đi vào: “Chị Ôn Kiều, anh ấy vừa mới nói gì với chị ?”

Ôn Kiều sợ cô ta nhiều, thuận miệng nói qua loa: “Nói chuyện không cần chị giảm cho cậu ấy.”

Trần San San “ồ” một tiếng rồi đi dọn dẹp .

Ba giờ rưỡi sáng, Ôn Kiều và Ôn Hoa mới dọn dẹp xong tất , khoá cửa sau chuẩn bị về nhà.

Chỗ Trần San San ở cách đây kha xa nên đã về trước, Ôn Hoa và Ôn Kiều ở cùng một khu nên về cùng .

Nơi Ôn Kiều ở cũng là căn nhà được tìm tạm thời sau khi thuê được cửa hàng này, ở một khu chung cư cũ, cách cửa hàng một đoạn đường thẳng khoảng chừng hơn tám trăm mét, rất gần. Bởi vì vị trí ở gần trung tâm thành phố nên dù nhà đã cũ nhưng tiền thuê nhà cũng không phải rẻ.

Bận rộn trước bếp đêm, trong quán lại không có điều hoà, gió của quạt trần lại yếu, chỉ có hai cái quạt to chĩa ra ngoài cho ngồi, Ôn Kiều thấy trên người cứ dính nhớp nhớp, chỉ muốn nhanh chóng về nhà đi tắm nước lạnh rồi đi ngủ.

Cửa hàng của nhà Tạ Khánh Phương bên cạnh đã đóng cửa nửa tiếng trước.

Ôn Kiều khoá kỹ cửa, nói với Ôn Hoa: “Đi thôi, về nhà nào.”

Hai người đang chuẩn bị rời đi thì nhìn thấy một chiếc xe ô tô màu đen trông rất đắt tiền chạy đến, dừng lại ngay trước cửa cửa hàng.

Ôn Hoa thoáng sững sờ, nói: “Chắc không phải đến đây ăn đồ nướng chứ?”

Ôn Kiều cũng thấy kỳ lạ, hai người cùng đi về phía bên .

Đúng lúc này cửa xe mở ra, người trên xe đi từ trên xe xuống, trước mặt hai người họ, khí lặng lẽ bao trùm lên hai người.

Bỗng nhiên Ôn Kiều dừng bước, nhìn người , trong đầu cô như nổ tung, trống rỗng.

Ôn Hoa cũng sững sờ, sau khi xác định cẩn thận mới hét lên thất thanh: “Anh Thời Ngộ?”

Người đi từ trên xe xuống là Tống Thời Ngộ.

Ôn Hoa đi về phía trước hai bước theo bản năng, sau quay đầu lại nhìn theo tầm mắt của Tống Thời Ngộ mới phát hiện Ôn Kiều vẫn sững sờ tại chỗ không nhúc nhích.

Cậu ấy tưởng Ôn Kiều còn phản ứng kịp, lại quay lại phấn khích nói: “Chị Ôn Kiều! Là anh Thời Ngộ ! Lúc trước anh ấy ở ngay bên cạnh nhà chị , chị quên rồi hả? Lúc hai người còn thường xuyên chơi với .”

Khi Ôn Kiều và Tống Thời Ngộ hẹn hò với vẫn còn nhỏ tuổi, yêu đương cũng chỉ có thể lén lút.

Ngay người nhà cũng không hề biết.

Khi Ôn Kiều giống một bé trai, tuy người của hai nhà thấy hai người thân thiết, nhưng cũng chỉ tưởng quan hệ của hai người tốt, toàn không đến hướng .

Trong thôn lại không có ai biết.

Trong lòng Ôn Kiều thấy chua xót, miễn cưỡng nở nụ cười đáp lại Ôn Hoa, sau nhìn về phía Tống Thời Ngộ.

Bắt đầu từ khi anh xuống xe, anh vẫn luôn nhìn cô.

Ôn Kiều đột nhiên thấy tuyệt vọng khi đến khuôn mặt của mình có lẽ bây giờ đang bóng nhẫy toàn dầu, vì sao cứ phải để Tống Thời Ngộ nhìn thấy dáng chật vật của cô hai lần một ngày chứ?

Cô không nói câu nào, chỉ muốn nhanh chóng biến mất trước mặt Tống Thời Ngộ.

Ôn Hoa tò mò : “Anh Thời Ngộ, sao anh lại ở đây ?”

Tống Thời Ngộ thoáng chuyển tầm mắt ra khỏi mặt Ôn Kiều, thờ ơ nói: “Anh đi ngang qua đây.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương