Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Đồ ăn mang đi của cô giao đến tầng 23 à?”
Ôn Kiều không ngờ anh ấy lại đột nhiên nói chuyện với nên cảm bất ngờ, không kịp đề phòng. Cô vô thức ngẩng đầu lên để nhìn anh ấy một thoáng, sau đó lại tức cúi đầu xuống. Ngoài cảm giác căng thẳng và hoảng loạn, cô còn có phần ù ù cạc cạc. Ôn Kiều sợ Tống Thời Ngộ nghe giọng nói của nên cũng không dám lên mà chỉ có thể cúi đầu rồi gật gù.
Diêu Tông tưởng cô thẹn thùng nên đã đưa tay ra một cách hòa nhã: “Đưa cho tôi đi. Tôi cũng làm việc công ty trên tầng 23 nên mang cho bọn họ luôn. Cô không phải đến đó một chuyến đâu.”
Tống Thời Ngộ đang trả lời tin nhắn WeChat trên điện thoại với vẻ mặt lùng, không để ý đến cuộc trao đổi giữa hai người còn lại trong thang máy.
Ôn Kiều chỉ đành bất chấp đặt đồ ăn mang đi vào tay Diêu Tông, sau đó nói lời cảm ơn như muỗi kêu.
Âm thanh mỏng manh như muỗi kêu nhỏ xíu và yếu ớt thoáng qua, rất khó nhận ra, thế mà mắt vốn đang khép hờ để tập trung vào màn hình điện thoại động của Tống Thời Ngộ lại đột nhiên cứng đờ, những ngón tay đang trả lời tin nhắn công việc trên WeChat cũng bỗng chốc dừng lại.
Anh rời mắt khỏi màn hình điện thoại động rồi ngẩng đầu nhìn sang, tầm mắt bao phủ bóng dáng vừa mới bị anh nhìn lại không để tâm trong góc.
Người đứng trong góc đang cúi đầu, vành mũ cố tình kéo xuống thật thấp để che kín một nửa khuôn mặt. từ góc độ của Tống Thời Ngộ, anh vẫn có thể nhìn non nửa khuôn mặt nghiêng nghiêng quen thuộc đến mức không thể nào thân thuộc hơn .
Vẻ mặt nhạt của Tống Thời Ngộ dần dần biến mất, mắt vừa sâu thẳm vừa im ắng như mực đen ngưng tụ đang lẳng lặng gợn sóng.
Diêu Tông không phát hiện Tống Thời Ngộ đang âm thầm thay đổi, anh ấy chỉ vừa nhìn vào điện thoại vừa hỏi: “, bữa trưa chúng ta ăn gì nhỉ? Bảo Mục Thanh đừng gọi món của cửa lần trước , hình như chỗ đó đã đổi đầu bếp rồi nên hương vị không còn ngon .”
Tuy nhiên, người bên cạnh Diêu Tông lại không phản ứng với câu nói của anh ấy.
“Thời Ngộ?” Diêu Tông ngẩng đầu lên, sau đó mới muộn màng nhận ra bầu không trong thang máy có gì đó hơi bất thường.
Tống Thời Ngộ nhìn chằm chằm vào người đang giả làm đà điểu trong góc, sắc mặt u ám không rõ ràng, sau đó chậm rãi thốt ra hai : “Ôn Kiều.”
Diêu Tông ngạc nhiên nhướng mày, sau đó nhìn về phía người còn lại trong thang máy ngoại trừ anh ấy và Tống Thời Ngộ bằng ánh mắt khó hiểu và kỳ lạ.
Anh ấy luôn có cảm giác rằng, dường như người nọ đã bị dọa đến nỗi run lên một thoáng.
Không gần như lặng lẽ đóng băng trong vài giây.
Vào khoảnh khắc Ôn Kiều bị Tống Thời Ngộ gọi tên, toàn thân cô bỗng dưng tê dại như bị điện giật. ánh mắt đem đến cảm giác áp bách cực mạnh đó, Ôn Kiều đành phải ngẩng đầu lên, cố gắng hết sức để bày ra vẻ mặt kinh ngạc như thể vừa mới phát hiện ra anh, ba “Tống Thời Ngộ” cứ lăn lộn một vòng trong cổ họng, đến khi thốt ra miệng lại biến thành: “Ơ, sao lại là anh? Trùng hợp quá.”
mắt của Diêu Tông chuyển một vòng giữa hai người họ, sau đó anh ấy đã đoán ra được điều gì đó khác biệt từ vẻ mặt đóng băng của Tống Thời Ngộ cùng với sự bối rối của Ôn Kiều: “Hai người quen biết nhau hả?”
Ôn Kiều gần như tức nhìn về phía Diêu Tông như được cứu viện, giả vờ bình vừa cười vừa đáp: “Hồi nhỏ chúng tôi đã từng là xóm trong một hai năm, còn học cùng trường . Đã nhiều năm không rồi, không ngờ lại nhau đây. Thật sự là quá trùng hợp.” Ôn Kiều vừa nói vừa lấy hai danh thiếp từ trong túi tạp dề rồi lần lượt đưa sang, ánh mắt cô tránh né mắt chăm chú của Tống Thời Ngộ: “Đây là cửa mà tôi mở, cách đây không xa đâu. Nếu có cơ hội thì hai người hãy ghé qua ăn khuya nhé.”
Thái độ của Ôn Kiều nhiên như thể cô thực sự đang lại một người quen đã lâu không .
Vứt bỏ sạch mối quan hệ giữa hai người một cách nhẹ nhàng, hời hợt.
“Trùng hợp đến vậy sao?” Diêu Tông tức lấy danh thiếp của cô, đồng thời cũng nhạy cảm nhận ra bầu không càng ngày càng đông bên cạnh Tống Thời Ngộ, trong lòng anh ấy càng thêm tò mò về thân phận của Ôn Kiều.
Tống Thời Ngộ không nhận danh thiếp của cô.
Bàn tay đang cầm danh thiếp của Ôn Kiều cứng đờ nơi đó. Cô không thể không ngước mắt lên để nhìn thẳng vào anh. trông vẻ mặt nghiêm nghị của Tống Thời Ngộ, nụ cười trên mặt cô cũng dần dần trở nên mất nhiên.
Diêu Tông nhìn Tống Thời Ngộ, sự nghi ngờ trong lòng càng càng sâu. vẻ mặt khó xử của Ôn Kiều, anh ấy đang định giúp cô giải vây không ngờ đúng , Tống Thời Ngộ lại nhanh hơn Diêu Tông một bước. Anh vươn tay rút đi danh thiếp trong tay Ôn Kiều.
Anh ấy nhìn Tống Thời Ngộ rồi rút tay lại, sau đó vừa mỉm cười với Ôn Kiều vừa quơ quơ danh thiếp trong tay rồi lên : “Hôm nào có thời gian tôi nhất định tới đó.”
Đúng , thang máy dừng lại tầng 23.
Diêu Tông chủ động mời: “Cô có muốn tới công ty ngồi một lát không?”
Ôn Kiều không suy nghĩ đã liên tục xua tay, giống như đây là một loại động sói hang hùm nào đó, song trên mặt lại nở nụ cười: “Không , không đâu. Cửa của tôi rất bận nên tôi phải tranh thủ trở về để làm việc đây.”
Diêu Tông nhìn về phía Tống Thời Ngộ, cuối cùng nhận ra anh hoàn toàn không có ý định rời khỏi thang máy. Ngược lại, anh còn bình nhìn Diêu Tông rồi nói: “Cậu về công ty trước đi, tôi xuống một chuyến.”
Sắc mặt Ôn Kiều cứng đờ.
Diêu Tông hiểu ý nên nhướng mày lên, không khỏi nhìn Ôn Kiều thêm vài lần rồi cười cười: “Vậy hẹn lần sau lại nhé.” Nói xong, anh ấy xách theo túi đồ ăn mang về kia rồi rời khỏi thang máy một cách phóng khoáng, sau đó vừa mỉm cười vừa đưa mắt nhìn theo bọn họ.
Ôn Kiều gượng cười đáp lại.
Sau đó, Tống Thời Ngộ nhấn nút thang máy rồi đứng bên cạnh cô một cách nhiên.
*
Cửa thang máy đóng lại. Bên trong thang máy chỉ còn lại hai người, Ôn Kiều không thở nổi nên đành cười gượng rồi nặn ra mấy : “Đã lâu không .”
Tống Thời Ngộ cúi đầu mở điện thoại động chứ không nhìn cô: “Cho tôi điện thoại của em đi.”
Ôn Kiều sửng sốt một chốc, nhìn anh một thoáng rồi nuốt khan. Cô khó mà đè nén cảm giác căng thẳng, giọng nói khô khốc: “Trên danh thiếp có…”
Tống Thời Ngộ nhìn danh thiếp.
Bếp Nhỏ Của Ôn.
Lĩnh vực kinh doanh: BBQ ăn khuya, xào riêng theo khẩu vị mỗi người.
Phía là một điện thoại dành cho việc bán mang đi.
Xuống là một dòng nho nhỏ viết địa chỉ, cách nơi khoảng hai cây .
Tống Thời Ngộ lưu lại điện thoại trên đó vào động ngay trước mặt Ôn Kiều, sau đó tức gọi đi.
Ôn Kiều luống cuống lấy điện thoại động ra rồi nhìn vào dãy quen thuộc trên đó. Cô ngây người trong thoáng chốc, đã nhiều năm như vậy rồi mà anh vẫn chưa đổi điện thoại sao?
Cô vô thức ngước nhìn Tống Thời Ngộ.
Mặt mũi của Tống Thời Ngộ sáng sủa lùng, mí mắt mỏng mà dài, trông nhạt như một bức tranh thủy mặc phương Đông. lông mi của anh lại dày và dài, đặc biệt là khi mắt cụp xuống một nửa, mắt trở nên bí ẩn và sâu thẳm như một vùng biển đen tuyền, vừa sâu lắng vừa mịch, không dễ dàng nổi sóng.
Anh ngước mắt lên, để rồi bắt ánh mắt ngẩn ngơ của cô, nét mặt khẽ động: “Em lưu lại đi.”
“À…” Trái tim Ôn Kiều bỗng chốc đập thình thịch. Cô vội vàng cúi đầu, lưu lại điện thoại của Tống Thời Ngộ vào danh bạ của chính ngay tầm mắt đăm đắm và có cảm giác tồn tại mãnh liệt của Tống Thời Ngộ.
Khi gõ ba “Tống Thời Ngộ”, Ôn Kiều hốt nhiên rơi vào trạng thái ngẩn ngơ và cảm có phần không chân thực.
“Em đi đâu? Tôi đưa em đi.” Tống Thời Ngộ bình lên .
Ôn Kiều khó mà che giấu sự kinh ngạc của . Cô nhìn anh với vẻ hoảng hốt rồi vô thức đáp lại: “Không, không đâu. Tôi lái xe tới đây mà.”
Tống Thời Ngộ nhìn cô, im lặng.
Thang máy đột nhiên yên trở lại, bầu không có phần cứng đờ.
Ôn Kiều lấy lại bình , nhìn về phía Tống Thời Ngộ rồi ra vẻ thoải mái hỏi han: “Đúng rồi, anh làm việc đây à?”
Mỗi lần nhìn anh, Ôn Kiều lại phát hiện Tống Thời Ngộ cũng đang nhìn như thể anh chưa bao giờ rời mắt.
Tống Thời Ngộ trả lời: “Ừm, tôi chuyển đến đây vào năm ngoái.”
Ôn Kiều muốn nói thêm gì đó để bầu không trở nên nhiên và thoải mái hơn chút. Bình thường cô rất biết cách nói chuyện khi đứng trước mặt Tống Thời Ngộ, Ôn Kiều càng muốn tỏ ra nhiên thì lại càng mất nhiên, đầu óc cũng trống rỗng, vậy nên cô chỉ có thể nặn ra một “ồ” với vẻ khá gượng gạo.
Ngay Ôn Kiều cảm bầu không đang càng ngày càng đông cứng và lẽo như băng thì cửa thang máy chợt mở ra, có người bước vào trong.
Ôn Kiều thở phào nhẹ nhõm ngay tắp lự.
thở phào nhẹ nhõm của cô quá mức rõ ràng nên Tống Thời Ngộ đang bên cạnh tức nhìn sang. Anh cao hơn Ôn Kiều một đoạn nên khi cụp mắt nhìn xuống từ trên cao, trên mặt anh không có biểu cảm nào cả, cũng chẳng phân biệt được là anh đang vui hay giận, chỉ có mi dày rậm tạo thành cái bóng lờ mờ mí mắt.
Với tư cách từng là “nhà nghiên cứu biểu cảm vi mô cấp 10 của Tống Thời Ngộ”, kinh nghiệm của Ôn Kiều đã cho cô biết rằng Tống Thời Ngộ đang không vui.
Cô bèn tức kìm nén hơi thở nhẹ nhõm vốn đã đi ra được nửa chừng của theo bản năng.