Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 14 - Ôn Kiều Ngã Vào Lòng Tôi

“Bình An mệt rồi ?”

Ôn Kiều nắm tay Bình An đi trên vỉa hè, thấy cậu bé ngáp này đến , cô hỏi.

Cô còn chưa nói xong, Bình An đã lại ngáp một , hốc mắt long lanh ngấn nước nhưng lại nói: “Chị ơi, em không buồn .”

Rõ ràng là buồn lắm rồi mà còn nói không buồn .

Ôn Kiều buông tay cậu bé ra sau đó quay lưng lại, ngồi xổm xuống trước mặt cậu bé: “Lên đi, chị em về, mệt quá thì cứ trên lưng chị cũng được.”

Bình An muốn kéo cô dậy: “Em không buồn mà, em đi được không cần chị đâu.”

Ôn Kiều ngồi yên không nhúc nhích: “Lâu lắm rồi chị không em, đợi em lớn thêm nữa là chị không nổi nửa rồi, nhân lúc hiện giờ chị còn được em, em để cho chị một lần đi, mau lên đây nào, ngồi thêm nữa là chân chị tê luôn đó.”

Bình An nghe vậy, mấp máy môi, cẩn thận nằm úp lên lưng Ôn Kiều, hai tay be bé mềm mềm núc ních vòng qua cổ cô.

Ôn Kiều đỡ mông cậu bé, dồn sức đứng dậy, nâng cậu bé lên.

Bình An ngoan ngoãn nằm trên vai Ôn Kiều, giọng hỏi: “Chị ơi, em nặng không?”

Ôn Kiều xốc cậu nhóc lên, nói: “Không nặng nào , bình thường Bình An phải ăn nhiều cơm lên chứ giờ em nhẹ lắm, phải ăn nhiều mới cao mới to lên được.”

Bình An ôm cổ Ôn Kiều, mặt gác lên vai cô, ngửi mùi hương trên người cô, một hồi lâu sau mới giọng nói: “Nhưng em không muốn lớn.”

Ôn Kiều không nhịn được mà dừng bước, nghiêng đầu hỏi cậu bé: “Tại ? Làm có đứa trẻ nào không muốn lớn lên? Ngày nào Xán cũng gào thét đòi lớn nhanh một đấy.”

Bình An nghe thấy tên Xán, ánh mắt ngời dưới hàng mi dày tối xuống. Cậu bé gò má mang theo ý dịu dàng của cô, trong cảm thấy khó chịu, không nhịn được hỏi: “Chị…”

“Ơi? vậy?”

Bình An rũ mi mắt xuống, cố gắng biến giọng nói của mình nghe có vẻ ủ rũ: “… Chị thích Xán ?”

Ôn Kiều ngẩn người: “ em lại hỏi như vậy?”

Bình An không trả lời.

Đột Ôn Kiều hiểu, cậu bé ghen với Xán. Bình An là một cậu bé có suy nghĩ sâu sắc chắc là cậu bé này ghen tỵ với Xán lâu lắm rồi nhưng đến tận hôm nay mới lộ ra một như vậy.

Trong cô cảm thấy chua xót lại ngọt ngào, trên mặt khẽ nở nụ , rút một tay ra chọc chọc gương mặt xíu chỉ có thịt của cậu bé sau đó cậu bé, chậm rãi bước đi nói: “Nhóc ngốc này, chị thích Xán là Xán là bạn tốt của em, chị yêu ai yêu đường đi mới thích em ấy, chị tốt với em ấy cũng là em ấy tốt với em. Nhưng bất kể là ai, đối với chị thì người đó cũng chỉ là người ngoài, chỉ có một mình Bình An là , Bình An là người nhà của chị, trong cơ thể chúng ta chảy cùng một dòng máu, là người thân mãi mãi không thể vứt bỏ. Em còn là cậu bé do chị một tay nuôi lớn, là người chị thân nhất, thích nhất trên thế giới này. Em hiểu không?”

“Dạ.”

Bình An nghe vậy, trong cảm thấy vô cùng ấm áp, gần như muốn khóc.

Cậu bé ghé lên lưng Ôn Kiều, ôm cổ cô dính chặt lấy cô, cảm thấy an tâm, cũng ấm áp.

Một hồi lâu sau, Bình An ghé trên lưng Ôn Kiều, giọng nói: “Chị ơi, em muốn lớn lên nhanh.”

Ôn Kiều bật : “ mới nãy còn không muốn lớn cơ mà, mới có một chốc như vậy mà giờ đã lại muốn lớn rồi?”

Bình An buồn rầu nói: “Em muốn lớn lên mau, như thế mới có thể bảo vệ chị, chị cũng sẽ không cần phải cực khổ như vậy nữa.”

Cậu bé không muốn lớn lên là bởi cậu bé không vĩnh viễn không muốn rời xa chị.

Cậu bé muốn lớn nhanh mà bởi ngày nào chị cũng phải đi muộn, từ đến tối lúc nào cũng phải làm nhiều nhiều chuyện, cậu bé thương chị.

Đợi đến cậu bé lớn lên, nhất định phải kiếm là nhiều tiền, để chị không cần phải làm , chỉ cần nhà hưởng phúc là được.

Ôn Kiều nghe vậy, trong cũng cảm thấy vô cùng buồn tủi nhưng nhếch miệng : “Chị không khổ cực nào , chị có Bình An bên cạnh rồi mà, chị chỉ hy vọng Bình An lớn lên khỏe mạnh và vui vẻ thôi.”

Bình An dụi dụi lên cổ cô hệt như một chú cún con đang làm nũng, cánh tay bé mềm nhũn ôm chặt cô. Cậu bé không nói nhưng trong đã thầm quyết tâm.

*

Đi được nửa đường thì Bình An mất.

Ôn Kiều về đến nhà, đặt cậu bé lên giường rồi cẩn thận đắp chăn vén màn cho cậu bé, điều chỉnh lại nhiệt độ điều hòa xong cô mới rời nhà đến quán.

Tuy tối nay buôn bán không quá tốt nhưng có khách liên tục đến, cuối cùng còn một bàn cứ ngồi ăn nói chuyện, bọn họ cũng không tiện đuổi người phải ngồi chờ hơn bốn tiếng mới thu dọn đóng cửa.

Trần San San một hướng , Ôn Kiều cùng Ôn Hoa cùng một tòa nhà sau đóng cửa, ba người tách ra hai hướng.

Ôn Hoa là một chàng trai hoạt ngôn dẻo miệng, trên đường nói không ngừng. Bình thường Ôn Kiều cũng sẽ trò chuyện với cậu ấy nhưng hôm nay cô có tâm sự, không có tâm trạng nghe Ôn Hoa nói chỉ thỉnh thoảng mới đáp lại một câu.

Trông đầu cô cứ lặp đi lặp lại hình ảnh Tống Thời Ngộ xới cơm tách đũa cho cô.

cô rối như tơ vò.

Nhưng nghĩ thế nào cũng cảm thấy không thể.

Cô tự hiểu lấy mình, xưa cô không thể bên Tống Thời Ngộ là đó Tống Thời Ngộ tuổi còn , có thể là do đã gặp nhiều đóa hoa được nuôi trong nhà kính chứ chưa từng gặp cây cỏ dại như cô cảm thấy mới lạ, lại bị cô quấn quýt không rời, ngày nào cũng lởn vởn trong tầm mắt anh giống như một con cún nghịch ngợm của anh, anh càng càng thấy hợp mắt, cảm thấy cún cưng nhà người không bằng, cuối cùng hồ đồ bị cô lừa mất.

Nhưng bây giờ Tống Thời Ngộ đã không còn là cậu thiếu niên dễ lừa của trước kia.

Cô cũng không phải cô gái chỉ cần Tống Thời Ngộ với mình một là chỉ hận không thể dâng tất đồ tốt của mình đến trước mặt anh.

đó cô khờ khạo ngây ngô, tùy nhà cô cũng coi như là hộ nghèo bậc nhất trong thôn nhưng trời sập xuống đã có bà nội gánh, bác tuy tâm trí chỉ như một đứa bé nhưng từ đã yêu thương chăm sóc cô, có tốt là đều để dành lại cho cô, cô có ăn có mặc là đã cảm thấy mỹ mãn lắm rồi.

Có bà nội không bao giờ ép buộc lại thêm bác nuông chiều, cô không hề cảm thấy mình thiếu thốn hơn những bạn có ba có mẹ. Cô tự nhà mình nghèo không bao giờ đòi tiền tiêu vặt nhưng cô không cảm thấy đó là vấn đề , vô cùng thỏa mãn với cuộc sống đó.

Dù là trước mặt Tống Thời Ngộ, cô cũng chỉ thỉnh thoảng cảm thấy có tự ti bản thân chẳng nào con khỉ hoang trong Tống Thời Ngộ lại vô cùng đẹp trai chứ không hề có cảm giác phân biệt tầng lớp gia cảnh của cô với anh nhau.

Năm mười tám tuổi đó, cô trưởng thành chỉ ngay sau một đêm.

Người bà đã từng có thể thay cô che mưa chắn gió phải nhập viện nhồi máu não, bác chỉ như một đứa bé, vào thời khắc quan trọng lại chỉ gào khóc lo lắng nhưng lại không làm được .

Cô bị ép phải trưởng thành trong vòng một đêm, trở thành trụ cột của gia đình.

đêm cô ra quyết định từ bỏ kỳ thi đại học, cô cô đưa ra quyết định như vậy cũng đồng nghĩa với việc từ bỏ Tống Thời Ngộ.

Trong lúc thất thần, cô không cảm thân đã đi tới dưới lầu.

Mãi cho đến có ánh đâm vào mắt, cô mới giật mình tỉnh lại, sau đó phát hiện đằng trước có một chiếc xe màu đen đang đậu dưới ánh đèn đường mờ ảo.

“Ai vậy?” Ôn Hoa che mắt lại theo phản xạ tự .

Ánh đèn lờ mờ, chiếc xe kia lại bật đèn không thể thấy biển số.

Trái tim trong Ôn Kiều giật thót, đột cô lờ mờ có dự cảm.

Quả , sau đèn xe tắt, cửa xe mở ra, người bước xuống không phải ai mà chính là Tống Thời Ngộ.

Ôn Hoa ngây người: “Anh Thời Ngộ?” Gọi xong, cậu ấy mới vô thức quay đầu Ôn Kiều bên cạnh mình.

Lần trước cậu ấy không nhưng lần này cậu ấy rõ tại Tống Thời Ngộ lại xuất hiện đây.

Rạng bốn giờ mà còn trong chung cư cũ kỹ này thì cũng không thể là “Đi ngang qua” được đúng không?

Cậu ấy nhạy bén thức thời, lập tức nói: “Chị Ôn Kiều, em lên trước nhé.”

Nói xong, cậu ấy lên tiếng chào hỏi Tống Thời Ngộ sau đó đi vào trong tòa nhà.

bước lên cầu thang, cậu ấy không nhịn được quay đầu lại xem. ra trong cậu ấy không hề bình tĩnh như những thể hiện ra bên ngoài, cậu ấy đang sợ tới ngây người rồi đây này.

Không ngờ chuyện lúc đó mẹ nói lại có thể là sự thực.

có thể anh Thời Ngộ với chị Ôn Kiều đã từng hẹn hò!

Tống Thời Ngộ cứ đứng đó, không nói cũng không di chuyển mà chỉ bình tĩnh đứng yên. Những bóng đèn đường cũ kỹ tỏa ra ánh mờ tối hoàn toàn không thể rõ mặt anh chứ đừng nói tới biểu cảm trên gương mặt anh.

Anh không nói, Ôn Kiều cũng không muốn nói nhưng Tống Thời Ngộ không động cô cũng không thể không động được, cô còn phải lên tầng nữa đấy.

Nghĩ tới tối nay lúc rời đi trong anh có vẻ tức giận, không nói một câu đã bỏ đi, Diêu Tông còn tới chào tạm biệt cô.

Cô đang định lạnh lùng bước qua người anh nhưng tiến lên trước vài bước, cô lại phát hiện trên người anh còn mặc bộ đồ hồi tối đi ăn, xem ra từ đó đến giờ anh chưa về nhad.

Không lẽ anh đã đợi đây từ sớm rồi?

Giờ cũng đã bốn giờ rồi, anh đợi đây bao lâu rồi?

Ôn Kiều không kìm lại được, bước đến dừng tại nơi cách anh vài bước, hỏi anh: “Anh đến tìm tôi?”

Tống Thời Ngộ vốn thấy cô đi thẳng qua, cho rằng cô muốn đi thẳng lên lầu luôn không muốn nói chuyện với anh, trong đang cảm thấy tức giận nhưng không ngờ cô đột dừng lại rồi hỏi như vậy khiến anh thấy bực dọc hơn, bực cô đã còn cố hỏi.

Ôn Kiều chỉ thấy Tống Thời Ngộ đột tiến về phía cô hai bước, dừng trước mặt cô, bỗng nghiêng đầu hỏi cô: “Em nói xem?”

Ôn Kiều kinh ngạc anh, thấy anh đứng trước mặt mình, đầu hơi nghiêng, gương mặt như không , cô chằm chằm. Trong đôi mắt cổ điển lạnh lùng nhưng trong trẻo kia dường như có ánh , thần thái trong ánh mắt anh quen thuộc như vậy.

Đột Ôn Kiều có cảm giác như chàng thiếu niên Tống Thời Ngộ đã xuyên qua thời không đứng ngay trước mặt cô. Trong nháy mắt đó, trái tim cô đập thình thịch rộn ràng. Cô giật mình, sau đó lại ngửi được mùi rượu thoang thoảng như có như không làm cô lập tức tỉnh táo lại, kinh ngạc hỏi: “Anh uống rượu?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương