Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Giọng Phí Uyên lạnh đi vài phần: “Cô ấy quay về thì liên quan gì đến tôi?”
Quả nhiên nói, Phí Uyên vẫn còn đang giận. đây anh thường xuyên nhắc đến cô , bây giờ ngay cả tên cũng buồn gọi, chỉ dùng đại chung chung, chỉ dám lén xem tin liên quan đến cô khi một mình trong phòng ngủ.
Tôi lập chộp lấy sơ hở trong anh: “Vừa nãy em thấy hết rồi, anh đang đọc tin về !”
Dù Phí Uyên là nguồn thu nhập chính của tôi, nếu không phải bất đắc dĩ, tôi cũng không muốn công khai hành hình lịch sử duyệt web của anh.
Phí Uyên lại không hề hoảng hốt tôi tưởng: “Chỉ là lỡ tay bấm vào tin đề xuất thôi.”
Tôi: “…”
Đây thật sự là câu trả vượt ngoài dự đoán.
Ánh mắt tôi dừng lại ngón tay thon dài, đẹp đẽ của Phí Uyên. Bàn tay chưa “lỡ tay” một lần nào làn da mịn màng ngọc của tôi vậy?
Mỗi lần đều có thể siết chặt cổ tay tôi đến mức không giãy . Còn rất nhiều lần, ngón tay có vết chai mỏng ấy kẹp lấy sau gáy tôi, chưa có dấu hiệu gì là “trượt tay” cả.
Tôi thậm chí còn nghĩ, đôi tay không làm bác sĩ ngoại khoa thì thật là phí phạm.
Tôi âm thầm trách bản không giơ sẵn camera quay lại biểu cảm của anh khi đang dán mắt vào mẩu tin kia.
Trong lúc tôi hối hận đến mức chỉ muốn tua lại về cửa phòng làm lại đầu, Phí Uyên bên kia đã bình thản cất : “Ngày kỷ niệm cưới, em muốn nhà hay ngoài?”
Kỷ niệm gì chứ?
Không thấy bây giờ đang nói hôn à?
Tôi ngẩng đầu lên, lúc chạm phải ánh mắt có chút âm trầm của Phí Uyên, vẻ mặt không vui lắm.
Thì anh cũng không bình tĩnh giọng điệu lúc nãy.
Rõ ràng, tôi đề nghị hôn khiến anh vui vẻ chút nào.
Cũng , nhỏ Phí Uyên đã là kẻ nâng nâng trứng, hứng hứng hoa.
đến nay chỉ có anh là người chối người khác, làm gì có bị người nói chia tay ?
Tôi không nên là người chủ động mở hôn, hóa lại phản tác dụng.
Nhận điều đó, tôi lập đổi giọng: “ nhà đi, hôm nay em cũng hơi mệt rồi.”
rồi tôi hối hận.
Nếu sớm biết cái gọi là “ nhà” cuối cùng lại là giường, thì tôi nhất định sẽ chọn ngoài.
Tôi chống thắt lưng đau nhức, không nhịn âm thầm rủa thầm trong lòng.
5
may sau hôm đó, trong đầu tôi đã hình thành một kế hoạch hoàn hảo.
Sau khi kết hôn với Phó Uyên, để mối quan hệ vốn mang danh “hôn nhân” thực chất là “thuê mướn” kéo dài lâu hơn, tôi quyết định học theo —nỗ lực nghiên cứu bắt chước hành động của cô .
Tuy rằng chúng tôi khác nhau về ngoại hình xuất , phương diện khác vẫn có thể tham khảo.
Dù trăng là duy nhất, bóng đèn vẫn có thể phát sáng.
Sự thật chứng minh, quyết định của tôi là đắn.
Khi tôi Phó Uyên mới kết hôn, tất cả người quen biết chúng tôi đều chắc mẩm rằng cuộc hôn nhân sẽ kéo dài bao lâu.
Thậm chí còn có người mở cá cược, đoán xem cuộc hôn nhân sẽ trụ đến lúc nào.
Dù thì Phó Uyên không yêu tôi, người anh yêu là , ai biết?
Có người cược hai ba tuần, có người cược một tháng, mốc thời gian dài nhất cũng chỉ là một . Còn cược quá một thì chỉ có một người.
Thế tôi, nhờ nỗ lực vun vén gìn giữ, đã cùng Phó Uyên sóng vai đi qua suốt ba .
Dĩ nhiên, ngoài người duy nhất cược một , người còn lại đều mất tiền lại mất mặt.
tôi biết rõ cá cược ấy vậy—đơn giản là vì người cược hơn một , chính là tôi.
Dù thì trong điều lệ cược cũng đâu có cấm người trong cuộc tham gia, tiền liên quan đến tôi thì tất nhiên phải do tôi kiếm.
Thật tôi cũng rất rõ, lý do tôi có thể bên Phó Uyên lâu vậy, là bởi tôi gắng, để bản mình có cái bóng của .
Còn giờ tôi muốn hôn, thì chỉ cần thả trôi bản là .
thích nhạc piano? Tôi liền bật playlist riêng NetEase Cloud Music, công khai phát bài đây chỉ dám lén nghe trong tai nghe— nhạc hát giọng gằn đến DJ remix sập sình, thậm chí còn đổi hết nhạc trong xe của Phó Uyên.
dịu dàng đoan trang? Tôi liền hóa thành tiểu yêu tinh—nửa đêm sai Phó Uyên dậy rót nước, nấu ăn, bóp lưng đấm chân, trái cây thì chỉ ăn loại anh tự tay trồng…
Thế , cảnh tượng tôi tưởng tượng – rằng Phó Uyên sẽ nổi giận đùng đùng, ném thẳng tờ đơn hôn xuống bàn – lại hề xảy .
Tôi đổi danh sách phát nhạc của anh ấy, Phó Uyên chỉ nói: “ bài cũng hay đấy.”