Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi đang mở miệng nói ly hôn, thì Phó Uyên lại bất ngờ lên tiếng :
“Hôm nay là kỷ niệm cưới của ta.”
đến đây, tôi mới sực nhớ ra—đúng thật là hôm nay.
3
năm , tôi vẫn còn là đuôi trung thành của Phó Uyên, bị anh sai vặt khắp nơi, bôn vì mối của anh và .
Tối hôm ra nước ngoài, tôi nói Phó Uyên đang uống rượu giải sầu quán bar, liền lập tức chạy đến, hỏi anh có cần lái thay không.
Dù thì tiền mà Phó Uyên trả nào cũng cao hơn giá thị trường.
đến nơi, anh đã ngồi xe, hạ cửa kính xuống, nhưng tôi lại không ngửi thấy chút mùi rượu nào.
Không ngờ anh không hề uống rượu, trông còn rất tỉnh táo.
Tôi vừa thất vọng quay đầu rời đi thì Phó Uyên lại gọi tôi lại:
“Tôi em yêu tôi, có muốn kết hôn không?”
Tôi: “???”
Tôi trường vẫn hay đồn rằng tôi cứ quấn lấy Phó Uyên là vì thích anh, nhưng thân Phó Uyên— mỗi lần đều tự tay trả tiền tôi—chẳng lẽ không nhận ra rằng mối quan hệ giữa tôi hoàn toàn là dựa vào tiền bạc mà duy trì à?
Tôi yêu tiền thôi, không?!
Tôi vừa phản bác thì Phó Uyên lại vang lên, nối tiếp:
“Tôi không em yêu, nhưng mỗi tháng tôi có đưa em tám trăm nghìn.”
Tôi xúc động đến mức vành mắt đỏ hoe, run đến mức vỡ cả tiếng:
“…Yêu—à không, kết hôn!”
“Chồng ơi, bây đã hai sáng rồi, đợi chút nữa là văn phòng dân chính mở cửa, mình đi đăng ký luôn nhé?”
Và thế là, năm vào đúng này, tôi đăng ký kết hôn.
là từ đến , tôi chưa từng tổ chức kỷ niệm cưới.
Dù thì hôm nay cũng là rời đi, tâm trạng của Phó Uyên thường chẳng khá hơn ai, cũng không có hứng thú mà kỷ niệm cả.
Niềm vui, nỗi buồn của loài vốn không giống nhau. Vào đau khổ đó của Phó Uyên, tôi thì lại thường trộm mở chai champagne, âm thầm ăn mừng thân đã tìm công việc có lương tháng tám trăm nghìn.
Tôi quyết dứt khoát ra tay thật gọn gàng:
“Không cần kỷ niệm cả.”
“Phó Uyên, ta ly hôn đi.”
4
Lời vừa dứt, bầu không khí rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi.
Phó Uyên đứng yên tại chỗ, mặt không biểu cảm. Nếu không phải tôi nhận ra anh đang cau mày— biểu hiện đặc trưng mỗi khi anh suy nghĩ—thì tôi còn tưởng anh hoàn toàn không rõ lời tôi nói.
Nhưng Phó Uyên đang suy nghĩ chứ?
vì cưới chớp nhoáng, mẹ anh còn bắt tôi ký thỏa thuận tiền hôn nhân. Hai tôi cũng không có con , ly hôn căn chẳng liên quan đến phân chia tài sản hay quyền nuôi con.
May là ngay tôi sắp không nhịn nổi mà mở miệng hỏi, thì bên tai vang lên nói trầm thấp mà dễ của anh:
“Tại ?”
này, ánh mắt Phó Uyên rơi thẳng lên tôi, nhìn tôi chăm chú không rời.
Nghĩ đến nếu để anh tôi kết hôn với anh vì tiền, còn quay đầu bán anh , chắc chắn anh sẽ tìm cách trả thù tôi sau này.
Tôi đành phải tìm lý do khác:
“Tôi nghĩ thông rồi… Không có yêu của anh, thì dù mỗi có cầm tiền của anh cũng chẳng còn ý nghĩa .”
nói đến nửa câu sau, tôi lại không kìm mà khẽ run.
Đau, thật sự rất đau.
Đây chính là cảm giác khi phải nói dối trái với lương tâm ?
Phó Uyên khẽ giãn mày, ánh mắt cũng dời khỏi tôi, nói thấp hơn vài phần:
“Bắt đầu từ bây , tôi có em yêu.”
Không có phải ảo giác của tôi không, nhưng tôi như thấy anh có chút lúng túng—thậm chí từ “ yêu” kia còn mang theo chút run rẩy.
Thế nhưng khi ngẩng đầu nhìn lại, Phó Uyên vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng cao ngạo như cũ, như những tôi vừa thấy là do tôi tưởng tượng ra.
Tôi rất nhanh đã bắt trọng điểm— Khoan đã, vậy là… tiền không nữa ?
Xem ra Phó Uyên đã sớm nghĩ xong này, là mượn cớ tôi nhắc đến mới tiện nói luôn.
Còn gọi là “ yêu” mà anh hứa, tôi đoán cũng là cớ để khỏi trả tiền thôi.
Dù , anh thực sự yêu vẫn là .
May mà tôi đã ra tay , có mượn anh mà thu về trăm triệu.
Tôi lạnh lùng cười thầm bụng, nhưng trên mặt lại hiện ra vẻ kinh ngạc như không tin nổi:
“Nhưng còn thì , cô ấy đã về nước rồi mà…”