Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12
Dư Thanh Mộ không muốn làm tôi.
…Anh ấy muốn làm bạn trai tôi!
Nhận thức này tôi choáng váng suốt hai ngày liền.
Trong hai ngày đó, mối quan hệ giữa tôi và Dư Thanh Mộ như bị lật ngược.
Tôi mới là người hay lúng túng, mất tự nhiên mỗi khi đối mặt anh.
Còn anh thì… có vẻ thoải mái .
Mà, nói thật thì cũng không phải “thoải mái” hoàn .
Hôm nay lần thứ ba tôi đi ngang qua bếp, bắt gặp Dư Thanh Mộ … im lặng dùng đầu gõ tường.
Trong nồi còn nấu món tôi thích ăn.
Ừm, không bị cháy.
Mà còn… khá ngon nữa.
Mối quan hệ kỳ quặc kiểu này kéo dài đến tận khi chương trình kết thúc.
Ghi hình xong, dọn dẹp đồ đạc linh tinh cũng đã khuya rồi.
Cả nhóm bàn bạc xong thì quyết định đi ăn riêng một bữa cho vui.
Mấy người đó quậy dữ , uống say rồi lại càng tăng độ “điên”.
Anh em tình thâm, dính nhau tới tận nửa đêm không nỡ chia tay.
Tôi đành đi gọi điện báo từng người cho quản tới đón, rồi một mình dọn dẹp hiện trường.
Sau khi tiễn người cuối cùng xong, quản của Dư Thanh Mộ hoảng hốt chạy đến chỗ tôi, bảo là… không thấy anh đâu nữa.
Tôi nghe xong mà lòng chùng , lập chạy đi tìm.
Tìm được Dư Thanh Mộ thì thấy anh ngồi vệ đường, mặc gió thổi.
Một “trai buồn” cô đơn lề phố — cảnh tượng cứ như phim điện .
Tôi nhịn không được cười khẽ, cúi đầu nhắn tin báo bình an cho quản .
“… ?”
Nghe thấy động tĩnh, Dư Thanh Mộ quay đầu lại.
Trông anh mơ màng, đưa tay che trán: “Tôi… choáng quá…”
Say rồi à?
Lúc nãy tôi nhớ rõ là anh uống Sprite mà?
Tôi hơi lo, bước đến gần.
định đỡ anh dậy thì tay bị anh nắm lấy rất chuẩn xác.
Dư Thanh Mộ khựng lại, hình như cũng nhận ra điều gì đó.
Anh lập buông tay, rồi tiếp tục lảm nhảm rằng mình choáng váng .
Tôi: ……
Tôi dứt khoát ngồi cạnh anh, xem thử anh định giở trò gì.
mới ngồi , Dư Thanh Mộ đã tự động dán sang, miệng lẩm bẩm than thở khó chịu, không khỏe.
nói lén hé mắt quan sát tôi.
Tôi vờ như không thấy gì cả.
Dư Thanh Mộ ủ mưu một lúc lâu.
Có lẽ cảm thấy “không khí đã chín muồi”.
Anh rũ mắt , khẽ kéo nhẹ vạt áo tôi.
“Tôi có … muốn nói em.”
Ừ, lại là kinh điển “anh có muốn nói”.
vờ say để tỏ tình, lại còn dùng mấy thoại xưa như trái đất.
Chiêu theo đuổi người của Dư Thanh Mộ thật sự cổ điển đến mức tôi không nên cười hay khóc.
mà tôi lại chẳng thấy khó chịu tí nào, còn không nhận ra bản thân chẳng hề có muốn từ chối.
Tôi bộ lạnh nhạt đáp: “Ừm.”
“Tôi…”
Dư Thanh Mộ bắt đầu thở dốc.
“Tôi… tôi theo dõi em từ lâu rồi, .”
“…Có thể cho tôi một cơ hội để theo đuổi em không?”
Tên này… dù vờ say, cũng chỉ dám nói những dè dặt như thôi à?
Tôi nhếch mép: “Nếu chỉ là ‘theo dõi’ thôi thì…”
“Không! Không chỉ là theo dõi! Tôi thích em! Thích rất rất nhiều luôn!”
Dư Thanh Mộ quýnh lên.
“Tôi . Nhưng mấy của đàn ông khi say thì không tin được đâu, họ diễn giỏi .”
Thấy anh cuống quýt muốn giải thích, tôi bật cười, thu lại định trêu chọc.
“Thanh Mộ, thật ra… anh đâu có say, không?”
Dư Thanh Mộ lập im bặt.
Cả người anh cứng đờ, vẻ mặt như xám xịt đi, giống như chờ bị tuyên án tử.
“Anh không cần phải làm ,” tôi khẽ thở dài.
“Vì dù nào đi nữa, trả của tôi cũng chỉ có một.”
Tôi đưa tay nâng gương mặt Dư Thanh Mộ lên, trong ánh mắt anh, tôi thấy một tia sáng mới được nhóm lên lần nữa.
—Cũng giống như bản thân tôi, từ lâu đã rung động.
“Dư Thanh Mộ, mình hẹn hò đi.”
13
Kể từ khi quen nhau, Dư Thanh Mộ như muốn bay lên trời vì vui sướng.
ngoài thì vờ điềm tĩnh, nhưng trong bóng tối lại dùng tài khoản phụ đi đặt fic khắp nơi.
Viết fic thôi chưa đủ, gần đây anh còn bắt đầu học cách đặt vẽ minh họa.
Tôi đã không nhớ nổi nhiêu lần thấy anh thay avatar thành mấy bức hình minh họa đặt riêng cho tôi.
…Trông chẳng khác gì “nam chính trong mơ” của tôi cả.
Nhưng cuối cùng anh vẫn chọn dùng hình chụp thật của tôi làm đại diện cho tài khoản phụ.
Tấm đó là do anh lén chụp, chưa qua chỉnh sửa, bị tinh mắt phát hiện ra ngay.
Dưới bài đăng, còn đùa gọi anh là “chị dâu”.
Dư Thanh Mộ được khen đến phát sáng cả người.
Tôi đành buông xuôi, mặc kệ anh thích “tuyên bố chủ quyền” nào thì tuyên.
—
Dù chỉ là một mối tình trong bóng tối, Dư Thanh Mộ vẫn yêu cuồng nhiệt như thể yêu công khai.
Anh thường ngồi nhìn tôi cười ngốc.
Cười riết rồi khóe mắt lại đỏ lên.
Làm tôi sợ hết hồn.
Sau mấy lần không để , anh lén rơi nước mắt vài lần, tôi mới nhận ra—
Dư Thanh Mộ thật ra không hề có cảm giác an .
người yêu rơi bất an như … là không xứng mặt chị đại rồi.
Ban đầu tôi chỉ lo nếu công khai quan hệ sẽ hưởng đến sự nghiệp của anh.
Nhưng cuối cùng, điều tôi sợ nhất lại là… nước mắt của anh ấy.
Suy nghĩ kỹ càng xong, tôi đăng lên Weibo một bức tay trong tay Dư Thanh Mộ.
Chủ động tuyên bố công khai, chính thức xác nhận mối quan hệ của chúng tôi.
Mấy người bạn từng tham gia show cùng lập nhảy “thả tim” ủng hộ.
Cư dân mạng thì náo loạn, nhưng phần lớn là bình luận chúc phúc.
【Tuyệt vời! Là couple thật ngoài đời luôn, tụi mình được cứu rồi!】
【Tôi đã nói mà, hai người là thật đấy! Anti lên tiếng đi!】
【Chị gái nhà FishLeap chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ để lại một dãy số thần bí…】
【99】
【99】
【99】
Tôi buông điện thoại , như mong muốn, nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Dư Thanh Mộ.
Anh lập đăng bài công khai trên Weibo, sau đó dính chặt lấy tôi.
“Yêu em nhất luôn đó.”
Đôi mắt anh sáng long lanh.
——
tình của bọn tôi dần ổn định.
Nhưng tôi phát hiện ra, Dư Thanh Mộ vẫn không bỏ được cái kiểu dễ căng thẳng khi ở cạnh tôi.
Thường xuyên chuẩn bị tâm cả buổi, cuối cùng chỉ đỏ mặt hôn nhẹ lên má tôi.
Rồi lí nhí nói mấy “anh thích em”.
Mới đầu thì còn thấy đáng yêu, nhưng sau nhiều lần thì tôi bắt đầu bực.
Cuối cùng không nhịn được, tôi kéo anh lại, mặc kệ anh có vùng vẫy hay không, đè ra mà hôn cho bõ .
Mãi đến một hôm, tôi mới chợt nhận ra: “…Dư Thanh Mộ, anh cố không?”
Người đã quen được nuông chiều như anh sớm đã không hề luống cuống nữa.
Dư Thanh Mộ tỏ vẻ vô tội: “Em thấy ghét à?”
Tôi: “…”
“…Càng yêu hơn.”
“Lại đây, hôn cái.”
(Kết thúc chính văn)
[Phiên ngoại – Hành trình nuôi dưỡng “nam chính trong mơ” của đỉnh lưu]
1
Dư Thanh Mộ chưa giờ là người cuồng idol.
Anh chỉ là… trong vô thức đã xem hết tất cả các bộ phim và talkshow có tham gia.
Nhưng Dư Thanh Mộ vẫn không cho rằng mình là của .
Lần đầu anh gặp cô cũng chẳng phải trên màn .
Năm nhất đại học, vì muốn kiếm thêm điểm cộng tín chỉ, Dư Thanh Mộ đến viện phúc lợi làm tình nguyện viên.
Lần đầu tiếp xúc những đứa trẻ đặc biệt ấy, anh hoàn không có kinh nghiệm.
Khi bị một nhóm nhóc con vây quanh đòi ôm, Dư Thanh Mộ có chút bối rối.
Anh ngập ngừng một lúc, rồi từ từ ngồi , mở rộng vòng tay.
Nhưng cái ôm đó đã bị một giọng nói dịu dàng cản lại.
“Không được đâu nhé.”
Kèm theo nói là một bàn tay nhẹ nhàng kéo tay anh lại.
Ngẩng đầu lên, một cô gái mỉm cười nhìn anh, sau đó thành thạo lấy quà bánh ra để thu hút sự chú của bọn trẻ.
Còn sự chú của anh thì… từ sớm đã bị khoảnh khắc đó hút lấy.
Dư Thanh Mộ khi đó không nào là “yêu từ cái nhìn đầu tiên”.
Chỉ rằng sau này anh quay lại viện phúc lợi rất nhiều lần,
nhưng không giờ có ai nắm tay anh, dịu dàng nhắc nhở như nữa.
Cho đến sau này, anh tìm thấy cô trên màn .
.
Một cái tên… nghe rất hay.
Lúc nhận ra thì anh đã trở thành cứng của trên Weibo từ giờ.
Trong nhà bày đầy ắp các loại merch lớn nhỏ.
Cô ấy dường như rất cưng , bình luận của anh thường xuyên được phản hồi.
【Lại là cậu nữa à!】
【Đã đồng hành tôi một năm rồi đó, sau này cũng hãy tiếp tục dõi theo tôi nhé.】
Anh nghĩ thầm:
Sẽ làm . Nhất định.
2
Giới giải trí hóa ra còn dễ sống hơn những gì Dư Thanh Mộ tưởng tượng.
Chỉ trong một năm ngắn ngủi, không còn ai dám tỏ thái độ khinh thường trước mặt anh nữa.
Thay đó là những nịnh bợ, lấy lòng, tâng bốc.
Nhưng Dư Thanh Mộ chẳng hứng thú.
Anh giới không phải vì những thứ đó.
Danh sách sự kiện hôm nay… có tên cô không?
Anh có thể giành nhiêu tài nguyên tốt cho cô?
Hôm nay cô ấy… có ổn không?
Khi bận rộn, anh nghĩ đến cô như cách để tự xoa dịu mình.
Đợi thêm chút nữa.
Dư Thanh Mộ kiềm lại sự chờ mong ngày càng dâng cao trong lòng, tự nhủ bản thân:
Khi anh vươn lên cao hơn, khi anh có nhiều quyền lực hơn—
Anh sẽ đứng cạnh cô.
3
Chỉ khi ở trước mặt cô, Dư Thanh Mộ mới thật sự nào là cảm giác thất bại.
Cô dường như… không hứng thú anh .
Dường như là… không hứng thú.
Dư Thanh Mộ cân nhắc từ ngữ kỹ lưỡng, cố gắng đưa ra một kết luận dễ chịu hơn một chút.
Nghĩ lại những đã xảy ra hôm nay, anh chỉ muốn đen mặt ngất luôn cho rồi.
Rất buồn, nhưng chẳng thể làm gì khác.
Nếu việc cô muốn giữ khoảng cách là lựa chọn của cô, anh sẽ tôn trọng.
Chỉ là lùi lại một chút thôi, không sao cả.
này cũng nằm trong kế hoạch, anh có nhịp độ của riêng mình.
Bồn chồn và lo lắng anh không yên nổi.
Dư Thanh Mộ mở một ứng dụng lên, định tìm việc gì đó để làm cho quên đi.
Ban đầu định tiếp tục dọn dẹp đám antifan, nhưng lại vô tình thấy một thứ rất… thú vị.
Cái này gọi là… đồng nhân văn?
4
Dư Thanh Mộ cảm thấy bất ngờ vui sướng.
Từ sau khi tìm được một “cô giáo” viết gu để đặt fic—
Người anh thích bỗng thay đổi thái độ rõ rệt.
nhìn thấy anh là đã muốn cười… ừm…
…Chắc là một biểu hiện thân thiện không?
Cảm giác như bị lộ tài khoản phụ, bất lực vô cùng.
Tại tiệc mừng đóng máy của Giấc Mộng,
để tránh khi tỏ tình sẽ nói năng lung tung vì căng thẳng,
Dư Thanh Mộ nghĩ ra một cách táo bạo—
Uống rượu lấy can đảm.
Tự tay “chuẩn bị kỹ càng”, cuối cùng cũng chuốc cho mình say mèm.
Trong giấc mơ, người anh thầm yêu ôm anh, khẽ nói tai những ngọt ngào.
Anh mỉm cười tỉnh dậy, đón ngay cái lườm trắng dã của quản .
“Ha ha, hết thuốc chữa.”
Dư Thanh Mộ chẳng hiểu gì cả.
6
đế Dư lại tái xuất chiêu cũ.
Lần này không dùng rượu, mà chọn… vờ say.
Tiếc là kỹ năng diễn xuất đỉnh cao của anh lại hoàn phá sản trước mặt người trong lòng.
Ngay khoảnh khắc bị lật tẩy, Dư Thanh Mộ đã chuẩn bị sẵn tâm bị cô chê là không chân thành.
nhưng—cô lại nhẹ nhàng ôm lấy anh.
“ thì, sau này cùng nhau đi tiếp nhé.”
nói này, anh đã chờ từ rất lâu, rất lâu rồi.
Dù chỉ là một tỏ tình vụng về, cũng đủ Dư Thanh Mộ rưng rưng nước mắt.
Anh run run tay, từ từ siết chặt vòng tay đáp lại.
“Được.”
Anh nói.
“Anh yêu em.”
Mặt trăng anh theo đuổi năm cuối cùng cũng dịu dàng rơi lòng.
Thứ mà anh hằng mong ước—
Chỉ là như mà thôi.
( văn hoàn)