Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Yy: 【Dạo này tôi có chụp một bộ ảnh, nếu cậu thích thì tôi gửi cho.】

Câu mở đầu như sét đánh ngang tai.

Tôi lập tức cảm thấy như kiểu bị ai đó moi lại status xấu hổ hồi tiểu học rồi đọc to lên giữa lớp .

Coi như anh đang đùa đi, tôi cố giữ bình tĩnh, cười gượng trả lời:

này thì… không cần đâu ạ, haha.】

Dù anh là nam thần thật, tôi đâu phải nữ sắc lang đâu trời!

Khung trạng thái lại nhấp nháy, lần này anh không trả lời nữa.

Tôi tưởng kết thúc rồi, đứng dậy đi rửa rồi ngủ.

Cho đến sáng hôm , tôi nhận tin nhắn nửa đêm từ Dư Thanh Mộ:

Yy: 【mèo con nằm gục.gif】

7

Từ có liên lạc, tôi và Dư Thanh Mộ trở nên thân thiết hơn nhiều.

thật chứng minh, trước đây anh thật không phải cố ý gây khó dễ cho tôi.

ở cạnh tôi, Dư Thanh Mộ nào cũng đặc biệt căng thẳng.

Luôn giữ ý giữ tứ, không dám nhìn thẳng mắt tôi.

đang nói mà tôi nói hơi nhiều, anh còn đơ cả người, không xử lý kịp.

Mắt trợn lên, đồng tử co lại, ngơ không phản ứng .

Y chang phản ứng của một đối idol .

đoàn phim cũng có người hay trêu, nói chưa từng thấy Dư Thanh Mộ có nào lại ngại ngùng đến thế.

Bị đồng nghiệp chọc ghẹo, Dư Thanh Mộ chỉ mím môi không đáp lại.

tôi nhìn là anh không hề khó chịu.

…Thậm chí còn hơi vui nữa là đằng khác.

Bằng chứng là anh càng chăm chỉ nhắn tôi đặt fic và thường xuyên mời cả đoàn uống trà chiều.

Những quay phim thế trôi qua nhanh chóng, chớp mắt đã đến buổi tiệc mừng đóng máy.

Đạo diễn mở đầu bằng mấy câu cảm động, đó vừa lau nước mắt vừa cho phép cả đoàn… quẩy tới bến.

phòng tiệc rất náo nhiệt, gần như ai cũng đến cụng ly tôi, vừa chúc mừng vừa chúc phúc.

Uống vài ly bụng, tuy chưa đến mức , đầu óc tôi cũng bắt đầu hơi choáng váng.

Tôi cố gắng giữ tỉnh táo, đảo mắt nhìn quanh.

Không thấy Dư Thanh Mộ đâu cả.

Từ buổi tiệc bắt đầu, tôi đã để ý anh rồi.

Hôm nay anh có vẻ rất buồn, trông như hồn vía để đâu mất.

bộ phim đóng máy nên tâm trạng không tốt sao?

Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này rồi cũng sẽ kết thúc, mỗi người lại trở về cuộc sống riêng, mỗi người một phương.

Có lẽ tôi và Dư Thanh Mộ sẽ không còn cơ hội ngồi lại tán gẫu cùng nhau nữa.

Nghĩ tới đó, lòng tôi chùng xuống.

Nếu có thể, tôi thật muốn nói anh—

Rằng kể từ anh nhắn tin đặt fic, mỗi của tôi đều trôi qua rất vui vẻ.

Tôi nói chị Lý một tiếng, rồi rời khỏi phòng tiệc, ngoài tìm Dư Thanh Mộ.

Tìm khắp nơi cũng không thấy.

Tôi tưởng anh đã về trước, thì bất ngờ nghe thấy âm thanh lạ phát từ góc hành lang.

“…Trốn ở đây dỗi thì ? Phim cũng đóng máy rồi, theo đuổi người ta chưa xong thì trách ai ?”

Tôi khựng lại.

Không phải… đó là quản lý của Dư Thanh Mộ sao?

Ngay đó là giọng lười biếng của chính chủ vang lên.

“…Đừng quan tâm… có tiết tấu riêng của mình.”

“Tiết tấu cái đầu ! Anh nói nhân này tỏ tình luôn đi, định chờ thêm mấy năm nữa chắc?”

“…Đợi đã? uống bao nhiêu hả? Trời ơi tổ tông của tôi ơi!”

Giọng quản lý càng tuyệt vọng.

Tôi chẳng kịp nghe kỹ nội dung, theo bản năng bịt tai lại định rút lui.

Ai ngờ vừa quay người thì đụng ngay … chính người quản lý đang chạy đi tìm cứu viện.

“Ơ? Việt?”

Anh ta nhìn thấy tôi như thấy bảo bối cứu tinh.

Hai mắt sáng lên kỳ lạ.

Việt! Đến thật … à không, tình cờ quá đi!”

“Thanh Mộ rồi, làm phiền trông giúp một lát nhé? Tôi phải đi báo đạo diễn.”

Tôi còn chưa kịp hiểu đang xảy thì đã bị anh ta đẩy về phía Dư Thanh Mộ.

“Ơ? À… vâng, .”

Mãi đến người quản lý cười tươi rời đi, tôi mới giật mình nhận —Không ?

Tôi đi báo đạo diễn chẳng phải còn tiện hơn à?

8

Đêm khuya, đèn đường vàng vọt soi sáng bóng người dưới gốc cây.

Tửu lượng của Dư Thanh Mộ thật rất tốt.

cũng không phá phách .

Anh lặng lẽ ngồi trên ghế dài, chống cằm, để mặc gió đêm thổi qua, một mình ngẩn người.

Trông vừa đơn vừa u sầu.

Tôi bất giác đi đến gần anh, nhẹ giọng gọi một tiếng: “Thanh Mộ?”

Tên rượu kia không có phản ứng .

Tôi ngồi xuống bên cạnh, lo lắng cúi đầu nhìn kỹ tình trạng của anh.

Tóc đen bị gió thổi hơi rối, Dư Thanh Mộ chống một tay lên má, khiến má hơi phồng lên một chút.

Đôi môi rõ nét kéo lên phía trên, tiếp nối là sống mũi cao thẳng.

Anh nhắm mắt, có vẻ hơi khó chịu, nhíu mày nhẹ.

Hình như chưa tỉnh hẳn, anh “” một tiếng mơ hồ.

Trông kiểu… dễ bị bắt nạt.

Tự nhiên tôi hứng đùa giỡn.

“Thanh Mộ, anh ngủ rồi à?”

“….”

Tôi đưa tay che miệng, lén cười.

“Tại sao lại đặt fic couple giữa anh và Việt Xuân, có phải rất ngưỡng mộ ấy không?”

.”

“Thế trước đây tỏ lạnh lùng ấy, có phải là ngại không?”

.”

“Hôm nay uống nhiều phim đóng máy rồi à? Không nỡ chia tay, không?”

.”

thì—” tôi đảo mắt một vòng, bật chế độ trêu chọc.

“Không nỡ là … anh thích ấy à?”

Ngồi quá gần, không biết từ nào Dư Thanh Mộ đã tựa người tôi.

Đầu tựa lên vai, nặng hơn tôi tưởng.

Hàng mi đen rũ xuống, hơi thở đều đều, trông như đã ngủ .

Tôi tưởng anh thật đã ngủ.

Thì sát bên tai, một tiếng trả lời khẽ vang lên.

Như đang thì thầm.

Nhẹ đến mức gần như tan gió.

“….”

“Thích Việt Xuân…”

“Luôn luôn… rất thích.”

Gió đêm khẽ lướt qua.

Ánh đèn vàng mờ nhòe kéo dài bóng hai người tựa nhau trên đất.

Tôi sững sờ ngồi yên tại chỗ.

Mơ hồ như nghe thấy tiếng lá cây xào xạc bị gió cuốn mạnh.

Gấp gáp, hỗn loạn, vang dội bên tai.

mà… mùa này làm còn lá rụng?

Thứ đang rối loạn đến mức khiến máu người tôi chảy ngược—

Là tiếng tim tôi đập thình thịch.

Người đang tựa vai tôi vẫn không nhúc nhích.

Tôi hoàn toàn bị đứng hình, đầu óc rối như canh hẹ.

…Dư Thanh Mộ tỉnh rồi sao?

Hay vẫn đang rồi lảm nhảm?

Vừa nãy anh ấy nói… thích tôi?

Chưa kịp đợi quản lý quay lại, tôi bỗng bật dậy.

Chân chưa chạm đất đã bỏ chạy.

Chạy một mạch mười dặm, mới hoàn hồn.

Không .

Dư Thanh Mộ là của tôi mà.

Thích tôi là bình thường!

tôi hoảng cái !

9

Hai tháng , Chàng Cầm Kiếm chính thức lên sóng.

Không nằm ngoài dự đoán: vừa chiếu đã bùng nổ.

Chưa đầy nửa tiếng đã leo thẳng lên top 1 hot search.

Tất cả các nền tảng truyền thông đều đang bàn tán rôm rả, thật khắp cõi mạng.

Kéo theo đó là vô số couple các loại.

Bộ phim này không có tuyến tình cảm chính thức rõ ràng, nên ai thích ghép ai thì ghép, loạn hết cả lên.

Tình thân, tình bạn, đủ mọi kiểu kết hợp đều có.

đó, có một cặp CP bật lên giữa vô số tổ hợp khác.

#VìChàngCầmKiếmDưThanhMộ

#DưThanhMộViệtXuân

【Hiệp khách lạnh lùng ít nói × Nữ y sỹ hoạt bát cứng đầu hay cà khịa, kiểu anh lạnh lùng – trời nhỏ này tôi ăn cả đời cũng không chán!】

đầu tôi cũng thấy cặp này hơi kỳ kỳ, nhìn kỹ lại thì thấy ánh mắt Dư Thanh Mộ nhìn nữ y sĩ có đó rất khác. Hai người này thực không có tuyến tình cảm à?】

【Bạn ở trên là cầm kính hiển vi à? Mà thôi kệ, tôi cũng thấy thế, đẩy thuyền đã rồi tính.】

【Một con dân ăn tạp đi ngang qua, ăn tạp cũng phải đầu hàng, xin chuyển hẳn sang couple này.】

Tôi nhìn dòng siêu thoại CP này một leo hạng mà đơ cả người.

đầu lập tức hiện lên cảnh tối hôm đó — Dư Thanh Mộ mơ màng nói một tiếng “thích”.

tôi lại nóng ran, hoảng loạn tắt vội Weibo.

Ban đầu tôi còn nghĩ chỉ nhất thời hứng thú, vài là nhiệt hạ xuống.

Ai ngờ, phim càng chiếu càng hot, hàng loạt hậu trường, video leak từ đoàn phim liên tục tung .

couple không những không giảm mà còn tăng mạnh và nhiệt tình gấp đôi.

Video hậu trường tôi nói sai thoại bị lan truyền khắp mạng, thậm chí còn thu hút rất nhiều người ngoài giới hóng.

Dưới mấy video edit, dân mạng thi nhau bình luận trêu ghẹo tôi:

【Đối tượng là Dư Thanh Mộ thì thôi, chị à, thường tình mà~】

【Việt Xuân: gặp boss quá mạnh, dốc toàn lực chống đỡ vẫn không .】

【Chỉ lỡ lời thôi mà vẫn còn giữ lý trí là giỏi lắm rồi đó, tôi là bay lên đè người ta từ lâu, cơ bụng đó ai chịu !】

【Thầy/ ở trên, nơi này không phải khu hoang vu… thôi kệ, tôi cũng đè.】

Tôi: ……

Tùy chỉnh
Danh sách chương