Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi và Mùa Minh quen nhau từ những khốn khó.
Tôi ở bên anh, cùng anh vượt qua những tháng tồi tệ nhất.
công ty bắt đầu lợi nhuận, chúng tôi tiến hôn nhân sau nhiều năm yêu nhau.
Sau kết hôn, tôi mang đầu .
Lúc , tôi nghĩ rằng cuộc đời hạnh phúc qua thế này.
mang những tháng cuối, Mùa Minh phản bội tôi.
Bụng bầu lớn, tôi vẫn xách giày cao gót công ty, bắt gặp anh ta và cô thư ký văn phòng. Lúc , suýt nữa tôi sinh non vì tức .
tôi nằm trên giường bệnh dưỡng , Mùa Minh quỳ dưới chân tôi:
“Anh sai rồi, cô ta quyến rũ anh. Xin em tha thứ lần này.”
phải đàn ông ngoại tình đều đổ phụ nữ khác?
Thế còn , lẽ không sao?
Bàn vỗ không bao giờ kêu nếu . Hai đều kẻ sai trái!
Ba mẹ tôi vội vàng chạy , nắm chặt tôi, còn bố tôi thì túm lấy cổ áo Mùa Minh.
Thậm chí, mẹ chồng tôi nổi , bà thẳng tát anh ta cái:
“Huy Huy đang mang , sao dám làm vậy?”
Dưới cơn mưa lời mắng chửi, anh ta biết im lặng nhận .
Trái tim tôi lúc đớn, nước mắt không ngừng rơi.
Anh ta hối hận thì ích chứ?
Vết rạn tình yêu tôi xuất hiện, không thể nào lành lặn như cũ.
Để chuộc , Mùa Minh chuyển toàn bộ tài sản nhà sang tên tôi.
Bố mẹ chồng chuyển khoản tôi, bảo tôi tập trung dưỡng .
Rồi tôi sinh hạ cặp song sinh cơn đớn tột cùng.
giai đoạn đen tối nhất cuộc đời tôi.
Tôi vừa hạnh phúc nhìn chào đời, vừa vì cha bội bạc chúng.
Nỗi này không thể diễn tả bằng lời.
cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Tôi trút hết mọi cảm xúc lên Mùa Minh.
Tôi hận anh, ghét anh, đêm nguyền rủa anh .
Các nghĩ anh ta thay đổi thật sao?
Không hề.
Lần đầu tiên bị bắt quả tang ngoại tình, Mùa Minh tỏ ra ngoan ngoãn được thời gian.
Anh ta sợ mất tiền, sợ mất , sợ mất gia đình.
Bố mẹ tôi khuyên nhủ, vì cái mà tôi anh ta cơ hội.
bản chất không thể thay đổi.
Ngoại tình lần sẽ dừng lại ở .
03
Vào đầy năm , Mùa Minh mãi không , gọi điện không nghe máy.Tôi cười nhạt.
Không ngoài dự đoán, anh ta vội vàng , cần liếc mắt tôi thấy vết son môi in trên cổ áo sơ mi anh ta.
Tôi mức run rẩy, kéo anh ta góc khuất.
“Màu son này sao?” – giọng tôi lạnh tanh, kìm nén cơn tức .
“ chuyện vậy?!” – Mùa Minh giả vờ không hiểu, ánh mắt tôi hướng thẳng vào vết son chói lọi.
“Hôm nay sinh nhật , em mời bao nhiêu khách khứa, hàng. Vậy mà anh dám đi lăng nhăng à?”
Móng tôi bấm chặt vào bàn điếng.
Mùa Minh luống cuống, vội vàng kéo tôi:
“Em hiểu lầm rồi.”
Tôi hất mạnh anh ra.
“Về nhà thay áo sơ mi sạch sẽ ngay lập tức.”
Nước mắt tôi trực trào, cố gắng kiềm lại.
Nghĩ hôm nay , tôi ép bản thân nở nụ cười.
Tối hôm , chúng tôi cãi nhau dữ dội xe.
Tôi lục lọi khắp xe và cuối cùng bật camera hành trình lên.
Mùa Minh vẫn tiếp tục ngụy biện:
“ chuyện cả…”
Thế , tiếng cười nói thân mật hai vang lên đoạn ghi hình, tôi cắn chặt môi, cả run rẩy.
“Mùa Minh, anh đồ khốn!” – tôi tát anh ta cái thật mạnh.