Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
họ con lớn tuổi tương đương nhà tôi.
tôi cùng nhau đi chuyến dài, mãi nửa mới quay về.
Trong thời gian đó, công ty do Diên Nhi điều hành không xảy ra bất kỳ vấn đề gì, thậm chí doanh thu còn tăng trưởng ổn định.
Mùa Minh thỉnh thoảng ghé công ty dần thấy không còn hứng thú công việc kinh doanh.
ngày, anh chủ động đề nghị tôi:“Hay mình đi du lịch thêm lần nữa?”
Tôi đồng ý ngay.
16
tháng tuổi già, tôi Mùa Minh cùng nhau đi tháng cuối đời trong sự bình yên hiếm .
Thời gian trôi , tóc tôi dần điểm bạc, con cháu trưởng thành, đón thêm thế hệ mới.
Tôi Mùa Minh ngày an nhàn, vui vẻ đàn cháu.
Con trai – Tiểu Văn, cưới bạn gái thời đại học, sinh được trai gái.
Con gái – Diên Nhi, dù tính cách mạnh mẽ giống bố hai đứa con ngoan ngoãn, lanh lợi.
tôi không can thiệp vào cuộc của con , cần vui vẻ, hạnh phúc đủ.
Nhìn ngôi nhà luôn tràn ngập tiếng , tôi thấy mãn nguyện.
Mùa Minh thở dài, nắm tay tôi:
“Huy Huy, may mà không ly hôn. Hy vọng kiếp vẫn thể ở .”
Tôi lắc đầu, mỉm nhạt nhòa:
“Đừng nói điều không thực tế. Kiếp , thà không gặp anh.”
Mùa Minh bật :
“Chẳng lẽ anh đối xử không tốt sao?”
Anh quay về , đúng làm tròn trách nhiệm của người chồng, người cha.
tình của tôi không thể trở như ban đầu.Khi lợi ích bị xâm phạm, tôi học cách giữ mình phần lớn.
Khi anh phản bội, tôi coi anh cỗ máy kiếm tiền .
Tôi buông bỏ từ lâu.
Ngoài vài xích mích nhỏ, phần lớn cuộc này, tôi Mùa Minh đều hòa thuận.
Anh chăm kiếm tiền, tôi chăm sóc con .
tôi chưa bao giờ quên, anh người mang tài chính , không hơn.
Tôi khẽ, thở dài:
“Nếu anh không kiếm tiền giỏi, chẳng để anh cùng lâu như vậy.”
lẽ câu nói của tôi khiến Mùa Minh tổn thương, hoặc thể, tuổi già khiến anh trở nên nhạy hơn.
“ , anh luôn đặt trong lòng, chưa bao giờ rung động trở .”
Tôi không phản bác, chẳng cố gắng an ủi.
Người đến cuối cùng vẫn chính mình. Phụ nữ phải học cách vì bản thân, đó mới thể chăm sóc con .
70 tuổi, Mùa Minh bị ngã, sức khỏe yếu dần không lâu đời.
Trước lúc ra đi, anh nắm chặt tay tôi:
“Kiếp nhau nhé?”
Tôi lắc đầu, thì thầm tai anh:
“ ơn anh vì mang đến con cuộc đủ đầy, nếu kiếp , không muốn gặp anh.”
Mùa Minh nhắm mắt, nở nụ đắng chát.