Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 11

Tôi các con có cuộc trò nghiêm túc.Công gia đình, con cái thử sức ở đâu không ai cản.

Nếu con theo con đường khoa học, tôi ủng hộ.

Nếu tiếp quản công , tôi hỗ trợ hết mình.

Điều duy tôi có thể làm tạo điều kiện con.

Không thể dạy, thì tiền.

Khi cần, cung cấp đầy đủ tài chính con không lo lắng bất cứ điều gì.

Mùa Minh thả lỏng , gật đầu:

“Được thôi, thứ em sắp xếp .”

Tôi không đáp, chỉ vươn tay nhẹ nhàng vỗ vai như một sự an ủi.

14

Kỳ nghỉ hè, bắt đầu thực tập tại công Mùa Minh.

Từ những nhỏ nhặt , con bé bắt đầu học hỏi làm quen.

rất nhanh nhẹn, ngoan ngoãn cư xử khéo léo, lại rất biết cách quan tâm khác, vì thế cô bé nhanh chóng chiếm được cảm tình công .

Tôi nhân cơ hội Mùa Minh đưa con bé gặp khách hàng, con mở mang tầm mắt xây dựng các mối quan hệ.

Không lâu sau, cả công đều biết thừa kế tương lai, công sớm muộn gì sẽ giao vào tay con bé.

Mỗi lần gặp mặt với vợ các đối tác, tôi đều dẫn con theo, vừa trò vừa ngầm nhắc nhở hãy giúp đỡ con bé.

Những đứa trẻ khác có thể vui chơi thỏa thích, nhưng thì không.

Kể từ khi Mùa Minh quyết định con bé học cách tiếp quản công doanh, thứ khác.

Thương trường chiến trường. Đàn ông có lợi thế, nhưng không thể coi thường sức mạnh phụ nữ.

Thỉnh thoảng, tỏ ra không hiểu:“Mẹ ơi, con vẫn sinh viên, học chính. Có cần sớm tham gia vào công như vậy không?”

“Con ngốc quá.” – Tôi xoa đầu con bé, dịu dàng nói:“Có những thứ, càng sớm nắm tay càng .”

Tôi chờ đợi giây phút này từ rất lâu rồi.

Mùa Minh đôi lúc trêu chọc tôi:“ mới năm mươi tuổi, em giao công con rồi à?”

sự nghiệp do ấy vất vả gây dựng, tôi hiểu lòng ấy chắc chắn có chút không thoải mái.

Nhìn lịch trình học dày đặc con do tôi sắp xếp, tôi nắm lấy tay Mùa Minh, nhẹ trách móc:

vài năm nữa mới hoàn toàn tiếp quản công . Đến lúc đó, ta ngoài năm mươi rồi, già mất thôi. Nửa đời trước, ta cãi nhau quá nhiều, vậy chẳng nên tận hưởng cuộc sống nửa đời sau sao? Đợi con bé nắm quyền, ta du lịch vòng quanh thế giới, chẳng hơn à?”

Lời nói tôi khiến Mùa Minh có chút chạnh lòng.

“Em nói có lý, nên suy nghĩ về nghỉ ngơi thôi.”

15

Thời gian trôi qua, hai đứa con nghiệp đại học.

Con trai tiếp tục học lên cao, chính thức bước chân vào con đường doanh.

Sau nhiều năm tích lũy nghiệm, con bé làm rất vững vàng, quyết đoán tình huống, thậm chí không thua kém gì Mùa Minh.

Có con quản lý công , tôi thở phào nhẹ nhõm.

Không lo lắng doanh, tôi kéo Mùa Minh cùng thăm con trai.

Khi hai đứa học đại học, tôi giục Mùa Minh mua một căn hộ gần trường với lý do tiện học.

Nhưng thực tế, đó chỉ cái cớ thêm tài sản con.

tôi ở lại vài ngày, sau đó con trai tập trung vào học cuộc sống riêng.

Tôi lại kéo Mùa Minh du lịch, lần này mời cả vợ chồng chị Bình Phương – đối tác

Tùy chỉnh
Danh sách chương