Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

Ông bước tới định kéo tôi.

Tôi nghiêng người né tránh, chỉ ông bằng ánh mắt xa lạ đến đáng .

Ngón tay ba co lại, nói cứng nhắc: “Con cứ sống trong ảo tưởng , một , con sẽ hối hận.”

Tôi chạy thẳng về phòng, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.

Trong lòng bàn tay ba vẫn còn vương lại cảm giác của cái tát ấy, ngồi đứng không yên.

Dì Trần vỗ nhẹ vai ba: “Nếu lo lắng thì vào xem con .”

Ba lắc : “ con nhận rõ hiện thực cũng tốt, không thể sống trong quá khứ và ảo tưởng được. Đừng quan tâm tới nó, mặc vài , nó sẽ tự quay lại xin lỗi thôi.”

Sáng hôm sau, tôi không ra ăn sáng.

Dì Trần nói: “Hay là mang cơm vào phòng cho Tiểu Tiểu nhé?”

“Không cần.”

Ba nghiêm nói,

“Tiểu Tiểu quá bướng bỉnh, không thể nuông chiều được, con hiểu rằng việc chống đối người lớn trả giá.”

Sáng thứ ba, tôi vẫn không xuất hiện, ba tưởng tôi vẫn đang giận dỗi nên cũng không tâm lắm.

Lúc họp, thoại hiện tên tôi gọi đến, vì dạy cho tôi một bài học, ba dứt khoát tắt máy.

đến thứ tư, dì Trần mới ngập ngừng nói: “Phòng của Tiểu Tiểu hình như mấy hôm nay không có động tĩnh gì, cơm cũng không đụng vào.”

Lúc này ba mới vặn khóa cửa ra, bên trong phòng trống không một bóng người.

“Chắc lại chạy sang nhà bạn chơi ! Ra khỏi nhà cũng chẳng nói tiếng nào! Càng càng quá đáng!”

Ba tối gọi cho mấy người bạn của tôi, nhưng không biết tôi đang ở đâu.

Ngay sau , trường học gọi đến: “Xin hỏi có là phụ huynh của Tiểu không ạ? Tiểu ba không đến lớp , không biết gia đình có chuyện gì xảy ra không?”

Sắc ba lập tái nhợt, vô cùng hoảng loạn.

Cúp máy xong, ông lập gọi lại vào số của tôi.

thoại đổ chuông rất lâu mới được máy, bên kia là một đàn ông lấc cấc:

“Ồ? Cuối cùng cũng nhớ ra là mình còn một đứa con gái ? Tổng giám đốc bận rộn thật đấy, gọi không nghe.”

Máu trong người ba như đông cứng lại, run rẩy: “Mày là ? Con gái đâu ?”

“Con gái ông à?”

gã đàn ông kéo dài, như thể đang thưởng thức nỗi của ông,

“Cũng khó nói đấy. Ban tụi tôi nói chuyện đàng hoàng về giá cả, nhưng gọi không nghe, bọn anh em tụi tôi bực lắm, giận mà không có chỗ xả, nên đành … chậc chậc.”

Ba đột nhiên nhớ lại mấy hôm trước vì giận tôi nên có cuộc gọi ông thẳng tay từ chối.

Sau lại bận rộn đưa em trai tham gia hoạt động gia đình, hoàn toàn quên mất chuyện này.

Trước mắt ông tối sầm lại, cả người gần như ngã gục xuống ghế, nỗi hãi bao trùm toàn thân.

“Cho nói chuyện với con gái ! nó! Gọi video ngay!”

Ba gần như gào lên, lời nói lộn xộn,

“Bao nhiêu tiền cũng trả! Đừng hại con ! xin chúng mày!”

“Video à? Bây giờ chắc không tiện đâu.”

gã đàn ông mang theo vẻ trêu đùa như mèo vờn chuột,

“Tổng giám đốc cứ chuẩn tiền , chờ tụi tôi báo tin…”

Đúng lúc , ổ khóa mật mã cửa vang lên tiếng “bíp bíp” mở khóa.

Ba giật mình ngẩng lên, chỉ tôi đang đứng ở cửa ra vào trong bộ dạng tả tơi.

Cả người lấm lem bùn đất, quần áo rách tả tơi, tóc tai rối bù, mũi dính đầy bụi bẩn và những vết xước nhỏ.

thoại vẫn đang vang lên tiếng gã cóc, nhưng ba chẳng còn nghe nổi gì nữa.

Ông lập ngắt máy, gần như nhào tới ôm chầm lấy tôi.

“Tiểu Tiểu! Con ba chết! Con có không? Có thương không? Bọn khốn gì con không?”

Ông vội vàng kiểm tra.

Nghĩ đến việc bọn cóc gọi cho ba ngay trước tôi, vậy mà lại ông nhiều lần từ chối.

Tôi đột ngột lùi lại một bước, né tránh sự chạm vào của ông, ánh mắt ông lạnh như băng.

Tay ba khựng lại giữa không trung, sau khi xúc động qua , nghi ngờ tràn ngập trong : “ con về được?”

Tôi bình tĩnh nói: “Mẹ cứu con.”

Năm chữ vừa thốt ra, vẻ xúc động trên ba lập biến mất, thay vào là sự lạnh lùng và căm ghét trong mắt.

Tiểu! Con còn bày trò tới bao giờ?!”

“Tự biên tự diễn ra một vụ cóc! Tìm người giả đồng bọn gọi cho ba!”

“Con như vậy vui lắm ? Dùng cách này trả thù ba? ba chú ý đến con?”

Ba tôi từ trên cao, như thể đang một đống rác rưởi.

“Ba thật không ngờ, con lại đê tiện đến mức này! Đến cả mẹ mà con cũng dám mang ra cái cớ cho lời dối trá của mình!”

“Con không mẹ trên trời sẽ đau lòng ?”

“Con thật khiến ba thất vọng.”

Lời mắng mỏ của ba như búa tạ đập thẳng xuống , nhưng tôi không còn cảm đau hay giận như trước nữa.

Thậm chí khi ông đang gào thét, tôi còn hơi nghiêng , lắng nghe một âm thanh rất nhỏ ở đằng xa.

Tùy chỉnh
Danh sách chương