Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
23
Vậy … tôi vốn định gỡ cái “bug” Tống Tầm Chi – cái bug phép anh ta nghe được tiếng lòng của tôi,
Kết quả lại thành tôi nghe được tiếng lòng của Tống Tầm Chi?!
Cái câu “vợ ơi” lúc nãy, không là gọi tôi?
Không thể nào, không thể nào… chứ nhỉ?
Vậy anh ta còn nghe được tiếng lòng của tôi không?
Tôi vừa gỡ rối cái mớ hỗn độn trong đầu, vừa đỡ Tống Tầm Chi, vừa thử nói thầm trong lòng: “Tống Tầm Chi vô dụng!”
Thấy anh ta mặt không xúc, bình tĩnh như thường, có biểu hiện gì nghe thấy .
… đã đổi chiều rồi?
Đợi tôi đỡ anh ta từ dưới đất lên được, cái eo già của tôi gần như gãy đôi.
Tôi hổn hển: “Chìa khóa đâu?”
Tống Tầm Chi lúc này gần như người đổ ập lên người tôi: “Trong túi…”
“ vợ mò mò…”
Hình như… đúng thật là gọi tôi vợ kìa…
Không thể nào, đây là cái người lúc nào cũng lạnh lùng âm trầm, tính khí khó đoán – chính là sếp tôi đó hả?!
Tôi vừa sốc vừa : “Tự !”
Giả vờ say đúng không? Tôi phải xem xem anh đang định giở trò gì.
“Huhu, vợ hung dữ … nhưng không sao, lát nữa xem anh làm vợ mê mệt nào!”
Tống Tầm Chi chậm rãi chìa khóa ra.
Cuối cùng cũng mở được cửa, lúc tôi lôi được anh ta đến ghế sofa, thì tôi đã không ra rồi.
24
Tống Tầm Chi nằm trên sofa, cà vạt lỏng lẻo, mấy nút áo sơ mi không biết mở ra từ lúc nào đã lộ đến nút thứ ba.
Vài lọn tóc rũ trán, gò má phủ một lớp đỏ mơ hồ, hô hấp cũng nặng nề hơn bình thường.
“Vậy này đủ quyến rũ vợ rồi nhỉ?”
Tôi nuốt nước bọt.
Đủ rồi đủ rồi, chịu bỏ công sức là được.
“Sao không nghe thấy tiếng lòng của vợ nữa nhỉ? nào vợ không có giác gì với mình thật à?”
Tôi miệng nói “Tổng giám đốc Tống, vậy tôi xin phép ạ”, nhưng mắt thì mở trừng trừng, người cũng không nhúc nhích được chút nào.
Không ngày mai trên hot search sẽ xuất hiện tiêu đề: “Nữ nhân viên lợi dụng sếp say rượu để sàm sỡ”?
Nghĩ tới đây, tôi , vừa nhấc chân định đi.
“Không được, phải nghĩ cách giữ vợ lại!”
Người đàn ông trên ghế, giọng khàn khàn: “Ư… choáng … nóng …”
Vừa nói vừa bắt đầu cởi áo.
Không, không thể trêu đùa cán bộ kiểu này chứ?! Đây phải xúc phạm nhân cách sao?!
“Tổng giám đốc Tống, để tôi anh ly nước.”
Tôi vội chạy bếp, đun một ấm nước sôi.
Hehe, đúng là mình thông minh, tranh thủ kéo thời gian, lát nữa còn được ngắm cơ thể sếp nữa chứ.
Lúc tôi bưng nước trở ra, cảnh tượng trên ghế khiến máu tôi dồn hết lên mặt.
25
Áo sơ mi của Tống Tầm Chi đã bị anh ta ném sang một bên ghế,
Giờ anh ta đang trần từ eo trở lên, cơ bụng săn chắc hiện rõ thành khối, nhìn vô cùng mê hoặc…
Mà còn là… cơ bụng hồng hồng nữa chứ…!
Tôi lập thấy máu dồn lên não, không được, không được, nếu cứ này tiếp, ngày mai thật sự sẽ lên báo .
Tôi nhanh chóng bưng nước đi tới cạnh anh: “Tổng giám đốc Tống, anh nước điểm uống… à không, anh uống nước đi…”
Chưa nói xong, anh ta mở mắt ra, ánh mắt mơ màng.
Anh nhìn nhìn bản thân, lại nhìn tôi.
Thấy vẻ mặt anh như thể đổ vấy trách nhiệm, tôi liền đến mức suýt nhảy dựng lên.
Nhưng tôi vẫn một giải thích: “Tổng giám đốc Tống, tôi chỉ đưa anh nhà, sau đó anh nói chóng mặt tôi mới rót ly nước, áo là do anh tự cởi, tôi còn chưa chạm đến một vạt áo, cũng nhìn thấy gì không thấy .
Thôi được rồi, nước tôi để trên bàn trà, tôi đây.”
“Vợ không thèm nhìn cơ bụng của mình luôn, mình hết hấp dẫn rồi sao?”
“Tề Niệm, đừng đi.”
Tay tôi bỗng bị nắm , tim khẽ run lên.
Không xong rồi, cứ không tôi đi này, tôi thật sự không dám đảm bảo mình sẽ làm gì kiểm soát đâu đấy!
Thấy tôi nhất quyết đi, trong lòng anh ta lại vang lên:
“Quả nhiên, tin tôi nghe ngóng được là đúng. Vợ đúng là kiểu người có xu hướng né tránh. Biết đã không mạnh bạo tối nay rồi. Vợ đừng hết hứng với mình mà…”
Bước chân tôi dừng lại ngay cửa.
Anh ấy nghĩ tôi là kiểu người né tránh?
Đó phải là cái lý do tôi bịa ra để từ chối Vương Thanh hay sao?
Ký ức chợt ùa , tôi chợt nghĩ tới rất nhiều chuyện:
Nụ hôn ra hạ tôi chủ động quyến rũ anh ấy.
Quán sushi mà tôi luôn nhắc đến nhưng chưa có thời gian đi ăn.
nhìn chiếc thuyền sushi trống trơn mặt tôi, anh ấy đã nói: “Xem ra cô thích thật đấy.”
Còn những lần tôi chỉ cần nghĩ trong lòng, anh lập giúp tôi hoàn thành điều tôi .
Tôi than phiền nhiều việc thì anh liền ở lại làm thêm cùng tôi tới khuya mỗi ngày.
Tôi tan làm rồi mà anh vẫn giúp tôi chuyển tiếp email…
Vậy là, anh ấy vì nghĩ tôi là kiểu người né tránh, cứ âm thầm, vụng mà thích tôi sao?
Bỗng dưng, tôi không rời đi nữa.
26
Tôi quay người, bước thẳng đến sofa.
“Vợ lại quay lại rồi sao?! Không được, lần này mình phải tỏ ra cao ngạo một chút, dùng sức hút của bản thân khiến vợ yêu mình…”
Ánh mắt mơ màng của Tống Tầm Chi lập trở sáng rõ, mấp máy, định nói gì đó—
Nhưng người anh ngày đêm mong nhớ ấy lại bất ngờ cúi , gương mặt dần phóng đại mắt anh,
đến anh nhận được một làn mềm mại dịu dàng áp .
Tiếng lòng của anh bỗng dưng im bặt, trong đôi mắt đen như mực chỉ còn lại sự kinh ngạc.
Một khoảng lặng sau đó—
“AAAAAA Vợ hôn mình rồi!! AAAA!! Bất ngờ đi !!”
Ồn chết .
Tôi lui sau, tim đập như trống trận.
Ngay sau đó, bàn tay anh ôm sau đầu tôi, giọng khàn đến mức không nhận ra: “Đừng lui ra sau.”
chạm lần nữa, anh như nâng niu báu vật mà dịu dàng kéo nụ hôn ấy.
“Mình thành công quyến rũ vợ rồi? tối nay cùng Niệm Niệm đắm chìm không biết trời đất là gì!”
“Toàn đầu óc đều là mấy cảnh 18+ mà Niệm Niệm nghĩ tới… Không được, phải từ từ, kẻo dọa cô ấy .”
Một lúc sau, anh mới buông ra.
Anh ngập ngừng mở lời: “Tề Niệm, em…”
“Tôi không phải kiểu người né tránh. Đó chỉ là cái cớ tôi viện ra để từ chối Vương Thanh thôi.”
Anh ấy rõ ràng sững sờ.
Tôi cố nhịn cười, thong thả nói tiếp: “Còn nữa, cái tư anh vừa nghĩ… lý thuyết thì khó đấy, nhưng—”
“ ta có thể thử.”
Gương mặt Tống Tầm Chi lập đơ cứng.
“Có thể thử? Khoan đã! …Cô ấy nghe thấy tiếng lòng mình?!”
Nhìn thấy vành tai anh ấy đột nhiên đỏ bừng, tôi không nhịn được mà bật cười: “Từ lúc hai ta ngã bãi cỏ là tôi đã nghe thấy rồi.
Do cái đèn âm đất bị rò điện. Lần là anh bị giật, anh nghe được tiếng lòng tôi.
Lần này là tôi bị giật, đổi lại tôi nghe được của anh.”
Không khí lập lặng như tờ.
Tống Tầm Chi nhớ lại hết những gì mình vừa nghĩ thầm lúc nãy, mặt từ từ đỏ lên, lan đến tai.
Anh nhẹ nhàng ôm tôi lòng, thì thầm bên tai:
“Niệm Niệm… anh thích em từ rất lâu rồi.”
Lần này, tôi nghe thấy rất rõ—nhịp tim mạnh mẽ vang lên từ lồng ngực anh.
27
Trong ánh mắt đầy nghi hoặc của tôi, anh ấy cầm lên một chiếc vòng tay bạc đặt bên tủ.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy chiếc vòng bạc đó ở nhà anh, tôi đã thấy nó quen thuộc lạ thường, nhưng lại không thể nhớ nổi đã thấy ở đâu.
Tôi dè dặt nhận , liếc mắt nhìn mặt trong của chiếc vòng thì bất ngờ nhìn thấy hai chữ cái tiếng Anh: “wasn.”
Đây… phải là cái vòng mà ba mẹ tôi mua tôi lúc nhỏ sao?! Sao lại ở trong tay của Tống Tầm Chi?!
Mấy chữ cái này là ba mẹ tôi đặc biệt nhờ người khắc lên, có nghĩa là: “ – Duy chỉ yêu Tề Niệm.”
Tống Tầm Chi như đang hồi tưởng lại điều gì đó, chậm rãi nói:
“Năm mười tuổi, anh bị bố mẹ gửi một trường quý tộc trong vùng, nhưng các bạn trai trong lớp không ai chịu nói chuyện với anh.
Hôm đó tan học, bọn họ chặn anh lại trong một con ngõ, đang định đánh thì một cô bé từ đâu lao đến.
Không nói không rằng đã đẩy ngã bọn , nhưng không chống lại nổi số đông, cô bé ấy bị đánh ngã đất.
Anh xông đánh nhau với bọn , đến kiệt sức mà ngất đi.
Tỉnh lại trong bệnh viện thì nghe nói cô bé ấy đã được chuyển viện, chỉ biết tên cô là Tề Niệm.
Nhưng sau này, dù anh bao nhiêu cũng không thấy cô ấy nữa, chỉ còn chiếc vòng bạc này anh nắm chặt trong tay.”
“Là… là anh ư?!”
Lúc này tôi mới chợt nhớ ra, hồi nhỏ có một lần tan học , tôi thấy một cậu bé trông rất xinh xắn bị chặn đánh trong góc.
Tôi đã lao giúp đỡ bản năng.
Sau đó thì tôi bị thương phải nhập viện, tình hình không mấy khả quan, bố mẹ chuyển tôi sang bệnh viện khác, và tôi cũng không bao giờ gặp lại cậu bé ấy nữa.
Tôi vẫn còn đang bàng hoàng: “Vậy… tất chỉ là trùng hợp sao?”
Anh giơ ngón tay giữa khẽ búng trán tôi một cái: “Em nghĩ giới này nhỏ vậy sao?
Không thể là vì anh vẫn luôn em à?”
28
Đêm thăm thẳm, ánh trăng dịu dàng lan tỏa khắp nơi.
Những nụ hôn của anh rơi nhẹ nhàng và dày đặc, từ xương mày đến khóe , trân trọng mà thành kính.
Tôi khẽ dốc, gần như chìm đắm trong vòng tay anh.
“Nếu không thấy em… thì anh tính sao?”
Đôi anh áp sát bên tai tôi, nóng rực đến mức khiến người ta run lên: “Thì anh sẽ cứ , mãi… đến em xuất hiện mặt anh.”
Tôi nghĩ điều lãng mạn nhất là gặp nhau giữa biển người mênh mông.
Nhưng không ngờ, lại có người vì một lần nghĩa hiệp còn nhỏ mà chưa ngừng kiếm tôi.
Sau một trận mây mưa, tôi bất mãn nói: “ giác hình như giữa ta thiếu cái gì đó.”
Anh nhướn mày: “Hửm?”
“Người ta yêu nhau đều phải có giai đoạn đuổi.”
Tôi cố ý , “Còn ta thì sao? Nhảy thẳng đến bước cuối cùng.”
Ánh mắt anh tối đi, lật người đè tôi dưới, giọng trầm khàn mang ý cười: “Vậy… anh đuổi em?”
Tôi nhìn sâu mắt anh, nơi đó chứa đầy sự si mê không hề che giấu, khiến tim tôi lệch nhịp.
“Thôi khỏi.”
Tôi giơ tay quàng qua cổ anh, ngẩng đầu nhẹ nhàng cắn lên yết hầu của anh.
“Nếu là anh thì… không cần đuổi cũng được.”
Anh khựng lại trong thoáng chốc, sau đó siết chặt cổ tay tôi, hôn càng thêm mãnh liệt.
Anh thì thầm bên tai tôi: “Vậy… bây giờ đến lượt em đuổi anh.” “ đuổi đời, được không?”
Hết