Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

4

Lại ví dụ như bây giờ:

Tống đang mắng người cuộc họp mà dùng ngữ thô tục nào.

Tôi chợt nhớ đến video hôm qua mình đã lướt qua: Khi con người nói to, hậu môn sẽ co bóp nhịp.

Nghĩ đến đây, tôi cố nhịn để không bật cười thành tiếng.

Ngẩng đầu , sắc mặt Tống bỗng trở nên kỳ lạ.

Ánh mắt như tìm kiếm gì đó đảo một vòng, cuối cùng dừng thẳng trên mặt tôi.

Các đồng nghiệp xung quanh nhận ra không khí khác thường, nghi hoặc nhìn ánh mắt anh ta.

Tôi nín thở, thầm kêu không ổn: “Không tôi làm gì đó sao? Sao lại nhìn tôi chằm chằm? nào dùng thần giao cách cảm nghe tôi đang chửi anh ta?”

Giây tiếp , giọng nói thản nhiên của anh vang , lại xen lẫn chút nghiến răng nghiến lợi:

“Thẩm Niệm, tôi vừa nói gì?”

Đầu tôi tức treo máy, khẩn cấp truy tìm trí nhớ, đầu toàn video đó.

“Vừa nãy tên sếp chết tiệt nói gì ấy nhỉ… … khi người nói to thì hậu… Không không! Hình như là nói về hoạch năm nay không đạt tiêu…”

hoạch năm nay không đạt tiêu…” Tôi đáp thử.

Anh ta tiếp tục truy hỏi: “ hoạch gì?”

hoạch gì nữa … khi người nói to thì hậu môn sẽ co bóp nhịp…”

Một tiếng hừ nhẹ vang cổ họng anh ta, lướt qua tai tôi, Tống buông một câu:
“Thẩm Niệm, đến văn phòng tôi một chuyến. Mọi người khác tan họp!”

đó tôi bị anh ta mắng xéo mà không dùng một chửi thề nào.

Còn lấy danh nghĩa “để tôi làm hiệu quả hơn” mà chuyển chỗ ngồi của tôi đến ngay sát văn phòng !

Không phải , cái này khác gì giáo viên chủ nhiệm đang canh chừng đám học sinh tiểu học nghịch ngợm đâu?

5

Giờ nghỉ trưa, Tiểu Tiểu vừa cắn một miếng đùi gà to, vừa nhồm nhoàm hỏi: “Sao tự nhiên anh ta lại bắt đầu nhắm vào cậu? Không sợ cậu bỏ ?”

tôi không phản ứng, cô nàng giơ tay vẫy vẫy trước mặt tôi: “Sao thế? Bị mắng đến đần người ?”

nghi là sếp có khả năng đọc .”

nghi là cậu bị điên .”

Tôi nghiêm túc mặt: “ nói thật đấy.”

Tôi đem hết mấy xảy ra mấy ngày nay kể một lèo Tiểu Tiểu nghe.

Tiểu Tiểu cười đến ngả nghiêng: “Cậu lúc đó lại nghĩ mấy đồi bại như thế hahahaha.

mà, nghĩ lại thì nét mặt của anh ta lúc ấy thật sự thay đổi đa dạng ghê, nếu đối chiếu lại thì… logic đúng là khớp thật.”

Nghe cô ấy nói thế, tôi chợt nhớ ra vài nhỏ.

Mấy hôm trước tôi thầm than ghế công ty cứng quá, ngồi đau mông, hôm công ty đã nhập về một loạt ghế mới.

buổi họp miệng khô khốc, tôi lẩm bẩm rằng nhân viên hành chính lười, không mua nước uống, buổi chiều tủ lạnh phòng họp đã đầy ắp nước giải khát và sữa chua, và đó về chưa từng thiếu.

ra do bộ phận kiểm định phụ trách, khách hàng lại gửi email ghi rõ tên tôi, tôi chuyển mail người phụ trách thì bị làm lơ.

Tôi thầm rủa người đó hay đùn đẩy , thì ngay đó nhận được email mới Tống , nội dung ngắn gọn súc tích: “Vụ này, làm ơn sát!”

Tiêu đề thư in đậm tên của người kia.

Tiểu Tiểu: “Nghe cậu kể xong, Tống đẹp trai lắm tiền này chắc chắn là… có tình ý với cậu !”

Tôi im lặng một lúc lâu: “Cậu đúng là não toàn yêu đương! Anh ta đáp ứng mọi yêu cầu nhỏ nhặt vô hại của , duy nhất không nghỉ . Đây phải đúng là mưu của Tống Bóc Lột sao?

Có một con trâu trời ban như , sao anh ta nỡ để tuột mất?”

Tiểu Tiểu bị tôi chọc cười, đùa lại: “Vậy sao kêu tăng lương mỗi ngày mà chưa tăng? anh ta nghe được tiếng lòng của riêng cậu?”

Tôi tức đơ người.

Nửa đêm, tôi trằn trọc chăn, nghĩ tới nghĩ lui.

Phải làm sao mới có thể chức được đây…

Ngay khoảnh khắc tiếp , một luồng linh cảm đột ngột lóe đầu tôi.

Không thích phụ nữ ? Hừ, vậy thì để anh nếm thử sức mạnh của các cô gái mộng đi!

6

Sáng sớm, tôi đẩy cửa văn phòng , Tống đang cúi đầu xử lý văn kiện.

Ánh nắng ngoài cửa sổ nghiêng nghiêng chiếu gương mặt anh, khắc họa rõ đường nét gò má sắc sảo.

Tống, anh tìm tôi ạ?”

Anh không ngẩng đầu: “Ừ, đối chiếu lại lịch trình.”

Tôi mở máy tính, trơn tru xác nhận xong lịch trình, bắt đầu màn diễn lý nội mà tôi chuẩn bị kỹ càng.

“Oa, đôi mắt phượng mê hoặc kia, sống mũi cao vút, đôi môi mỏng mím chặt… nhìn mà tim tôi đập thình thịch…”

“Khụ–!”

Tống bị ngụm trà vừa uống làm sặc, ho dữ dội.

Tống, anh không sao ?”

Tôi tức tiến đến, làm bộ muốn vỗ lưng anh.

“Giọt nước bên khóe miệng thật quyến rũ, muốn hôn liếm sạch.”

Cơ thể anh tức cứng đờ, nhanh chóng né khỏi tay tôi, như thể muốn cách xa tôi cả hai mét. ánh mắt tôi tinh tường đã kịp nhìn vành tai đỏ hồng của anh.

“Khoan đã, mình đang nghĩ cái gì vậy? Sao lại nảy sinh ý nghĩ không nên có với cấp trên ?”

đã quên những đêm thức trắng tăng ca? đã quên mình vì công chết tiệt này mà bị u tuyến vú sao?!”

, tất cả những phiền não và mệt mỏi đó, đều tan biến ngay khoảnh khắc nhìn gương mặt hoàn hảo này.

Có một cấp trên như vậy, mình phải biết ôm chặt cái đùi vàng này mới đúng, vậy mà lại cứ ngày ngày mơ đến nghỉ ! Mình đúng là tự khinh bản thân!”

đó tôi cắn môi, bày ra vẻ mặt xuân chớm động.

Tôi rút khăn giấy bên cạnh đưa anh ta, ánh mắt đầy quan nhìn về phía Tống , mắt như sắp bắn ra tim hồng.

Như bị ánh mắt tỏ tình của tôi làm bỏng, ánh nhìn phức tạp của anh ta thoáng qua chút nghi ngờ và né tránh.

Giọng anh ta khàn khàn: “Cô ra ngoài trước đi.”

“Gọi tôi đi , tôi còn muốn nhìn thêm lần nữa gương mặt tuấn tú này mà.

Không biết bao lâu nữa mới có cơ hội ở riêng với như thế này, nghĩ thôi đã ngày tháng dài đằng đẵng.

Là phụ nữ thì phải dựa vào mấy điều này mà sống .”

Ngay khi tôi sắp bước ra khỏi phòng, lưng bỗng vang giọng nói chần chừ của anh ta.

“Thẩm Niệm.”

“Ơi~” Tôi tức quay người lại, đưa ánh mắt lả lơi quyến rũ.

“…Đừng tự tạo áp lực quá, ngoài công thì nên ra ngoài thư giãn một chút.”

Tôi giả vờ thẹn thùng: “Vâng.”

“Anh ấy quan tôi ! Chắc chắn anh ấy có ý với tôi!”

“Khụ khụ –!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương