Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 11

Thật trớ trêu, cơ hội cùng anh cứu lấy cuộc hôn nhân, lại bị anh hủy hoại bằng nét bút tâm.

Nước mắt rơi xuống trong thinh lặng.

Trong giọt lệ ấy là bao nhiêu hối hận, bao nhiêu luyến tiếc, bao nhiêu tự trách — chỉ có anh mới hiểu.

“Cô ấy từng nói…” Luật sư Tô đưa anh một tờ giấy, “Thà chủ động buông tay, còn hơn chờ bị bỏ rơi.

Như vậy, ít còn giữ lại được một chút thể diện cùng.”

Cố bất ngờ ngẩng đầu: “Cô ấy nghĩ rằng… anh sẽ bỏ rơi cô ấy sao?”

Ngày kỷ niệm kết hôn, đã là lần cùng cô cố gắng níu giữ.

, rất lâu , cô đã biết hôm ấy là lần gặp mặt cùng của họ.

Chỉ là anh quá chậm chạp, đến khi mất đi rồi mới hiểu được cảm giác đau nhói trong tim là như thế nào.

“Xin lỗi, quá kích động rồi.” Anh hít sâu một hơi, “Có thể biết cách liên lạc mới của cô ấy không?”

Luật sư Tô lộ vẻ khó xử: “Cái …”

xin cô.” Đây là lần đầu tiên trong đời anh nói hai chữ ấy.

khi rời đi, Tổng Giám đốc Tống thực lại cách liên lạc.”

Luật sư Tô khẽ lắc đầu: “ anh biết đấy, ngành chúng có quy tắc bảo mật… không thể đưa anh được, Tổng Giám đốc Cố…”

Cố cắn chặt răng hàm.

Phải rồi, ngay cuộc hôn nhân của họ anh còn che giấu, bây còn có tư cách gì chất vấn người khác?

“Cô ấy khi rời đi… trông thế nào?” Giọng anh trầm hẳn xuống.

“Rất bình tĩnh.” Luật sư Tô ngập ngừng một lúc, “Cô ấy nói, khi đến lúc rồi… phải học cách buông tay.”

Cố đứng cửa sổ sát đất, về phía tòa trung tâm tài do tay gây dựng.

Tấm kính lớn lấp lánh dưới ánh mặt trời khiến mắt anh cay xè.

Văn phòng của họ, vốn nên đặt ở hai tầng cao .

Phòng có tầm đẹp , ban đầu là anh dành riêng cô.

đây, cùng anh cũng hiểu vì sao tất bản vẽ phải thiết kế lại, vì sao nội thất đều cần sắp xếp lại đầu.

Bởi vì ngay đầu, cô đã không có ý định ở lại.

Ban , trung tâm tài vẫn sáng đèn như thường lệ.

Những như vậy, Cố đã trải qua số lần, đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được nỗi cô đơn đến thấu xương.

Anh ngồi trong văn phòng tầng cao , về phía trụ sở của Tinh Hán Tech đối diện đã tắt đèn tối om.

Lần đầu tiên, anh thấm thía cảm giác “gần trong gang tấc mà xa như trời biển”.

Cố chằm chằm vào tờ đơn ly hôn trên bàn, cùng với chiếc khăn lụa duy mà Tống Cẩm Thư lại.

Ánh mắt anh không thể rời khỏi chiếc khăn ấy — là món đồ cô hay dùng, vương chút hương thơm dịu nhẹ của gỗ.

Đột nhiên anh nhớ đến số chi tiết mà đây đã bỏ qua.

Cô luôn đứng sau anh một bước, như một người bảo vệ thầm lặng — còn anh chưa từng một lần ngoái đầu lại.

Những ấm áp mà anh từng coi là điều hiển nhiên, những quan tâm mà anh xem như chuyện thường ngày, đều là yêu thương không lời cô.

Tim anh chợt thắt lại, đau đến mức khó thở.

Mỗi lần anh tăng ca đến khuya, ánh đèn trong văn phòng luôn được cô giữ sáng.

Anh còn nhớ từng đùa với Tống Cẩm Thư:

“Cái đèn giống như cuộc đời anh, không bao tắt.”

nghĩ lại, nào phải ánh sáng vĩnh hằng, chỉ là sự chờ đợi cố chấp của cô mà thôi.

Mỗi lần thương vụ gặp trở ngại, dữ quan trọng luôn kịp thời xuất hiện trong hòm thư của anh.

Anh tưởng là hiệu suất, là chuyên nghiệp, là năng lực thực thi đáng tự hào của đội ngũ anh dẫn dắt.

anh mới hiểu, những email lúc nửa , là bao nhiêu trắng mà cô đã thầm lặng cống hiến.

Trong những bảng phân tích số chuẩn xác ấy, ẩn chứa bao cô chiến đấu một ?

Ngay chiếc ghế anh đang ngồi, cũng là vì cô nhận thấy anh hay đau lưng, nên đặc biệt đặt làm riêng một chiếc ghế công thái học.

Cô nhớ tất những thói quen nhỏ của anh.

Còn anh sao?

Anh đã từng làm điều gì cô chưa?

“Reng——” điện thoại di động bỗng đổ chuông.

Là Giang Nhược Khê.

Anh cái tên từng khiến tim rung động, lúc lại thấy xa lạ cùng.

Anh không bắt máy.

Anh bắt đầu lục lại email trong một tháng qua.

Từng tài sáp nhập, từng bản báo cáo dự án, đều có dấu vết cô tỉ mỉ lại.

Những bản hợp đồng anh từng ký vội, những tài anh xử lý mà không thèm ngẩng đầu lên — hóa , tất đều là lời biệt của cô.

Hai tiếng , quyền truy cập hệ thống đã được chuyển sang tài khoản của anh.

Ba năm trọn vẹn, cuộc hôn nhân được ký dễ dàng, đến đơn ly hôn tình đặt bút — dường như anh chưa từng nghiêm túc với mối quan hệ .

“Tổng Giám đốc Cố,” trợ lý gõ cửa bước vào, “Hội đồng quản trị muốn ngài xem qua tài …”

“Đợi đã,” anh bỗng lên tiếng, “Tài khoản của Cẩm Thư vẫn còn đăng nhập được không?”

khi rời đi, cô ấy đã xóa mã nguồn. Nói là đảm bảo an dữ sau khi sáp nhập.”

Lại thêm một cú đòn chí mạng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương