Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Câu nói như cây kim, chọc nỗi đau Tống Cẩm Thư.
Cô đứng bật dậy, trong giọng nói cơn giận bị kìm nén: “Tôi không hề trốn tránh…”
“Thật ?” Cố Cẩn Hành nghiêng cô, “Vậy em lại vội vã rời như thế?”
Quán cà phê rộng rãi chìm im , còn ánh đèn neon ngoài cửa sổ thay đổi màu sắc, phản chiếu bóng sáng tối trên khuôn mặt hai người.
Những chưa kịp nói, những cảm xúc bị dồn nén, đều đang cuộn trào trong khoảng .
“Anh có vẻ rất rành tin tức nhỉ.”
Tống Cẩm Thư lạnh tiếng, “ chuyện chẳng còn liên quan anh nữa .”
Giọng cô dứt khoát, không do dự.
“Đúng là không liên quan.” Anh gật , “ em định cứ thế lẽ rời ?”
Tống Cẩm Thư nhíu mày: “Tôi hay không, phải báo cáo với anh à?” Giọng lộ vẻ bực bội.
“Không cần báo cáo.” Anh lắc , “Anh không phải níu kéo em, là thấy có vài , vẫn nên nói .”
“Không phải đã nói hết trong quán cà phê hôm nay ?” Giọng cô càng lúc càng lạnh.
“ hôm nay toàn là ý kiến em.” Cố Cẩn Hành chỉnh lại cổ áo vest, bước trước mặt cô, ép cô phải anh.
“Cố Cẩn Hành, anh không nghĩ rằng tôi vẫn còn để ý cảm nhận anh đấy chứ?” Tống Cẩm Thư cố tỏ ra bình tĩnh, lại không dám mắt anh.
Mùa thu ở Thượng Hải luôn bất định, lúc nắng lúc mưa.
Khi Tống Cẩm Thư xoay người định rời , trời lại bất ngờ đổ mưa lớn, màn mưa xối xả như cuốn sạch mọi vương vấn chưa kịp buông bỏ.
Cố Cẩn Hành dáng vẻ bực bội cô mà bật , trong lòng dâng tia ấm áp: “Sắp mưa to , em lái à?” Anh cố ý hỏi vậy.
“Gọi taxi.” Tống Cẩm Thư trả không mấy vui vẻ, giọng lộ sự bực dọc.
“Chỗ khó bắt lắm.” Anh ngừng lại , giọng nhẹ nhàng, “Nếu em không ngại, để anh đưa em về.”
Cô không trả , xoay người bước ra ngoài, lại dừng chân trước màn mưa.
“Sắp mưa to .” Giọng anh vang từ phía sau, ý .
“Tôi thích dầm mưa, anh không quản được.” Miệng nói thế, bước chân lại chẳng chịu nhấc .
Cố Cẩn Hành bóng lưng đang dừng lại cô, khóe môi khẽ cong .
Người phụ nữ , vẫn không bỏ được cái tật ngoài cứng trong mềm.
Có những thói quen, là sự dịu dàng đã khắc sâu xương tủy qua năm tháng.
Trong rất yên tĩnh, có tiếng mưa rơi tí tách trên kính chắn gió.
Mưa mỗi lúc to, gõ nóc thành nhịp điệu dồn dập, như đang chơi khúc nhạc đầy hoài niệm.
Không gian kín đáo khiến từng nhịp thở ràng hơn, những chưa kịp nói như ngưng đọng trong không khí.
Cố Cẩn Hành những giọt mưa trượt dài trên kính chắn gió, bỗng mỉm : “Em còn nhớ lần hẹn hò tiên chúng ta không?” Giọng anh hoài niệm.
“Đừng nhắc mấy chuyện vô nghĩa đó nữa.” Giọng Tống Cẩm Thư lạnh lẽo, như đang cố đẩy lùi điều đó.
“ là ngày mưa lớn thế .” Anh dường như không nghe thấy cô, cứ tiếp tục nói, “Hôm đó em quên ô, nhất quyết cởi áo khoác che mưa cho anh. Kết quả hôm sau bị sốt, vậy mà em lại nói không hối hận nào.”
Những ký ức ấm áp đó như từng giọt mưa rơi lòng.
Ngón tay Tống Cẩm Thư khẽ siết lại.
Những ký ức cô cố tình chôn vùi đột nhiên tràn về, khiến tim bắt loạn nhịp.
Cô ép mình quên , lại phát hiện từng chi tiết đều ràng đau lòng.
“Cố Cẩn Hành,” cô hít sâu hơi, giọng sự cảnh cáo, “Chúng ta đã ly hôn .”
“Đúng vậy, chúng ta đã ly hôn .” Anh gật , giọng nói bình thản.
“ Tống Cẩm Thư, ly hôn không có nghĩa là tất cả những đã qua đều không tồn tại.”
“Những ký ức đẹp đẽ đó, những khoảnh khắc chân thành ấy, lẽ nào em có thể dễ dàng phủ nhận như vậy ?”
Trong im vài giây.
Tiếng mưa trong khoảnh khắc tĩnh ấy nghe càng ràng hơn.
Tống Cẩm Thư quay lại, ánh mắt sắc lạnh: “Rốt cuộc anh nói ?” Giọng cô dao động.
“Điều anh nói là,” Cố Cẩn Hành mắt cô, trong ánh mắt là sự kiên định chưa từng có, “em luôn miệng nói không quan tâm, vậy tại vẫn dùng chiếc điện thoại anh tặng?”
“Em nói cắt đứt hoàn toàn, vậy tại vẫn giữ lại những món quà anh đưa?”
“Em ràng nói không gặp lại anh nữa, vậy tại lại anh?”
loạt câu hỏi dồn dập như những mũi dao, đâm trái tim Tống Cẩm Thư.
Cô quay mặt , giọng có khàn khàn: “ là thói quen thôi.”
Cái cớ bản thân cô không thể thuyết phục nổi.
“Vậy ?” Cố Cẩn Hành khẽ, “Vậy em có biết anh có thói quen không?”