Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
với tôi, Tống Ly đã trở thành một phần không thiếu của đời tôi.
Khi biết cậu sắp “chui biến”, phản ứng tiên của tôi là thắc mắc, sao cậu lại rời .
Tôi nhàng lau nước mắt ở khóe mắt cậu:
“Tống Ly, tôi không đối xử tệ với cậu sao?”
Làn tóc đen mềm mại cọ vào lòng bàn tay tôi, giọng Tống Ly rất nhỏ:
“Không có.”
【Miệng nói vậy, thực ra trong lòng để ý lắm phải không, tưởng chị không dứt khỏi bạch nguyệt quang!】
【Chị chưa bao giờ giới thiệu nó với bạn bè, nghĩ nó không lên nổi sân khấu.】
【 trước nghe chị điện bạch nguyệt quang! Đêm ôm áo của chị ngủ khóc ướt cả gối!】
Tôi nhìn im lặng.
Không giới thiệu cậu với Alpha bạn tôi hoàn toàn loại Omega Tống Ly quá săn đón trong giới!
Cái vẻ van xin tâm của cậu một chớp là sẽ khiến Alpha không chớp mắt bằng cậu.
Alpha trong hội mà cậu kéo áo tôi van vãn, có khi ngay đêm bị kéo lên biệt thự nửa sườn núi của họ.
Không ngờ trong mắt cậu là tôi nghĩ cậu “không lên nổi sân khấu”.
cuộc hôm là Đoạn Ngôn say rượu , tôi làm bộ dỗ vài câu cúp máy.
Không ngờ cậu nghe .
Việc trao đổi thật sự mệt mỏi, tôi không kịp nghĩ nhiều, chỉ ôm cậu ngủ.
Ai ngờ trước khi nhắm mắt lại lại :
【Chui biến hay lắm! Chui biến về sẽ toang toang toang!】
【Chó con này thật sự quyết tâm rời chị, cuối cùng cũng mạnh mẽ một !】
【Hình về sau đặc biệt ngược, chị không thích mùi của nó, việc tiên là moi tuyến nó.】
Bên kia giường , Tống Ly để một nụ lên trán tôi:
“Chị, yêu chị.”
Tôi nhìn mỏm xương ức mang vết dần áo sơ mi phủ lên để che dấu vết mập mờ.
Khi tay Tống Ly đặt lên tay nắm cửa, tôi cậu lại, giọng hơi run:
“Tống Ly, của cậu thơm lắm.”
“ nữa.”
3
Tống Ly khựng lại, đứng nguyên một chỗ không động đậy.
ngay lập tức nổ tung:
【???Đây chắc là chị tiên nói thẳng chứ!?】
【Chó con đứng yên sắp rơi ra viên ngọc nhỏ ! Khóc nhè 】
【Ai hiểu giá trị vàng khi chú cún ẩm ướt này rơi lệ chứ aaah!】
【 gì thì nói mau!! chú cún!】
【Chị nói một câu! Chó con sẵn sàng hiến mạng chị!】
Tống Ly quay người, mi mắt run :
“Chị, chị nói gì vậy?”
Tôi giơ tay móc :
“Lại đây, tôi nói nghe.”
Cậu bước tới, đứng trước mặt tôi, cánh tay trắng ngần đặt qua người tôi.
Mùi trái cây ngọt ngào và ngậy lan toả khắp không gian.
Tống Ly cúi nhìn tôi, nốt ruồi nước mắt dưới mắt cậu càng thêm quyến rũ dưới vệt đỏ nơi khóe mắt.
Cậu nghiêng người, hơi ấm phả lên cổ tôi.
Cậu khẽ nói vào tai tôi:
“Chị, thì không ghét nữa đâu.”
Cậu cúi xuống , không kìm nén, thả hết ra.
cậu chủ động vậy, nhìn cậu khiến tôi cổ họng khô khốc.
“Tống Ly, vẫn chưa đủ.”
Tôi đè cậu xuống giường, cắn lên tuyến của cậu…
4
tôi gặp Tống Ly không phải ở trại Omega.
là ở một làng chài phía Nam.
Tôi kiểm tra tài sản mà gặp bão, bị kẹt lại nơi .
Bất đắc dĩ phải tá túc ở nhà dân.
Tìm quanh một vòng, chỉ có nhà Tống Ly phòng thừa.
Ba mẹ cậu năm trước đánh bắt gặp nạn, nhà chỉ mỗi cậu.
Khi ấy da cậu hơi rám nắng, đôi mắt sáng rực.
Tôi cậu một khoản tiền lớn.
Bảo cậu chăm sóc tôi tốt.
Tống Ly rất biết chăm sóc người khác, trong tháng ở làng chài cậu chăm tôi chu đáo hơn cô giúp việc lương chục triệu ở thành phố.
Tôi bị cậu chăm đến tăng cân.
Khi gặp lại ở trại, cậu không là chàng trai da rám ấy nữa.
Da trắng, cả người mang vẻ tổn vụn nát.
cậu không nhận ra tôi.
Quên một người sau nửa năm cũng có thông .
tôi ở làng chài ngày ngày cố ý trêu chọc cậu, là cậu giả vờ không nhận ra hay thật sự đã quên tôi?
không phủ nhận một điều.
Tống Ly đối với tôi khác với người khác.
“Thật sự thích của chị sao?”
Tống Ly khẽ rên cạnh cổ tôi, lại dụi sát người.
Cậu chủ động chui tuyến vào giữa răng nanh của tôi.
Tôi cau mày:
“Cậu sẽ đau .”
Người nằm trên tôi run rẩy:
“Chị, chị có không?”
5
?
Chữ hình chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của tôi.
Là người thừa kế duy nhất của gia tộc, từ nhỏ tôi đã dạy phải tàn nhẫn, không mềm lòng với người khác.
khi nói cậu tôi mà làm tổn mình, ở một chỗ trong tim tôi bỗng dâng lên giác kỳ lạ.
Có lẽ chính là điều cậu là “”.
Trong đôi mắt ướt của cậu ánh lên xúc không rõ lý do, tôi vuốt nơi khóe mắt cậu.
“Ừ, tôi .”
Tống Ly cẩn thận vậy có lý do.
Là tôi đã không cậu đủ giác an toàn.
Kể từ khi liên với tôi, ngoài việc trao đổi , chúng tôi hầu không giao tiếp.
Là tôi đã xao nhãng nhận của cậu.
“Tống Ly, từ nay cứ về phòng tôi ngủ cùng nhé.”
Cậu có phòng riêng, chỉ ngày trao đổi là chúng tôi ngủ cùng.
Vừa nói xong, bùng nổ: