Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 5

Tốc độ đổi của cậu nhanh mức tôi suýt nghĩ vừa rồi chỉ là ảo giác.

Tôi tiến lại gần, ngón chạm vào đuôi mắt cậu đang :

“Khóc à?”

Cậu hoảng loạn quay : “Không, không có…”

Tôi giữ chặt cằm cậu, buộc cậu thẳng vào mắt mình:

“Tống Ly, em có điều gì giấu tôi không?”

Cậu chớp mắt mấy lần:

“Chị, chị đang gì thế, em nghe không hiểu.”

“Thôi vậy.”

Tôi thở dài, kéo cậu về sảnh tiệc.

Ngôn đang bị một nhóm Omega vây quanh.

Thấy chúng tôi, nhướng mày tiến lại:

“A Nhiễm, có nhảy một điệu không?”

Tôi chưa kịp đáp thì Tống Ly đã bước một bước, mắt cảnh cáo Ngôn:

“Xin lỗi, điệu nhảy đầu tiên của chị là của tôi.”

Giọng cậu rất nhẹ, nhưng lại mang theo sự bá đạo không thể chối .

Ngôn sững sờ.

Tôi cũng sững sờ.

Âm nhạc vang , Tống Ly nắm tôi bước vào sàn nhảy.

Lòng bàn cậu nóng bỏng, nhưng giọng lại bình tĩnh đáng sợ:

“Chị, nếu em lừa chị, chị có ghét em không?”

Tôi khẽ: “Còn tùy xem là gì.”

Tôi ghé vào tai cậu, thổi nhẹ một hơi:

“Nếu là em giả vờ không quen tôi, tôi tha thứ.”

“Chàng trai làng chài nhỏ bé của tôi.”

Bình luận:

! Chị đừng thổi nữa! Kẻo nổ mất!】

【Xong rồi! lại nghĩ chị sẽ ghét mình nữa rồi!】

Đồng tử của cậu đột ngột co rút.

11

Âm nhạc chợt dừng lại.

Bàn Tống Ly run rẩy:

“Chị… chị đã nhận lâu rồi?”

Tôi bóp nhẹ ngón cậu:

“Nếu không thì ? Em nghĩ vì tôi lại chọn em?”

Mắt cậu lập tức hoe:

“Vậy… vậy tại …”

“Tại tôi không vạch trần em?”

Tôi bật : “Vì tôi xem em có thể giả vờ bao giờ.”

Tai cậu bừng, pheromone tràn ngoài không kiểm soát.

Ngôn bất ngờ chen vào:

“A Nhiễm, có thể ngoài chút không?”

“Tôi có quan trọng với em.”

mắt Tống Ly lập tức lạnh lẽo.

Tôi định chối, nhưng cậu lại buông tôi:

“Chị .”

Tôi ngạc nhiên cậu.

Cậu mỉm ngoan ngoãn:

“Em tin chị.”

Bình luận:

【??? đổi tính rồi à?】

【Không đúng! Có gì đó rất sai!】

【Có khi nào cậu đang ém chiêu lớn không?】

Tôi theo Ngôn ban công, đưa tôi ly sâm panh:

“Em thật sự thích tên Omega đó ?”

Tôi nhấp một ngụm: “Ừ.”

khẩy: “Hắn không xứng với em.”

mắt tôi lạnh : “ Ngôn, lo của mình .”

“Em Tống Ly là ai không? Thân phận thật của hắn là…”

Chưa kịp hết, đại sảnh vang một trận xôn xao.

“Có kỳ phát rồi!”

“Trời ơi! Là pheromone của một Omega đỉnh cấp!”

Tim tôi chấn động, vội quay đầu.

Chỉ thấy Tống Ly đang bị một đám Alpha vây quanh, gương bừng, mắt mơ hồ.

Áo vest không đã bị cởi khi nào, áo sơ mi bung ba khuy.

Lộ mảng da ửng rộng lớn.

Sắc Ngôn khó coi: “Hắn cố đấy!”

Tôi đương nhiên cậu cố .

Tên nhóc !

Tôi sải bước gần, giải phóng pheromone Alpha dẹp hết đám đông.

“Biến hết.”

Mọi nhanh chóng tản .

Tống Ly mềm nhũn ngã vào lòng tôi, giọng nức nở:

“Chị… em khó chịu quá…”

Tôi nghiến răng: “Về nhà rồi tính.”

Cậu dụi vào cổ tôi, đắc ý:

“Được thôi.”

“Tùy chị… xử trí.”

12

Tôi nhét Tống Ly vào trong xe, cậu lập tức quấn lấy tôi.

“Chị có giận không?”

Tôi bóp cằm cậu:

“Cố phát ở nơi công cộng?”

“Tống Ly, em to gan thật đấy.”

Cậu chớp đôi mắt long lanh ướt át:

“Em chỉ là… không chị ở cùng khác thôi.”

Tôi bật lạnh: “Nên em chọn cách ?”

Cậu bất ngờ ghé sát, hơi thở phả bên tai tôi:

“Chị không thích ?”

“Thấy khác chằm chằm vào em, mắt chị cũng đầy chiếm hữu mà.”

Tôi khựng lại.

Thằng nhóc , khi nào đã trêu ghẹo khác thế?

Bình luận:

phản khách vi chủ rồi! quyến rũ chị rồi!】

【Chị bị nắm thóp rồi! tâm cơ quá!】

【Ai chịu nổi đây! Tống Ly đúng kiểu trà xanh! trà thì…】

Tôi giữ chặt sau gáy cậu, hôn mạnh xuống.

“Tống Ly, đây là em tự chuốc lấy.”

Cậu ngoan ngoãn ngẩng đầu, để tôi mặc sức chiếm đoạt.

khi đôi môi mọng sưng mới chịu buông.

“Chị…” Cậu thở dốc, “Chúng về nhà được không?”

Tôi hiệu tài xế lái xe, rồi ghé sát, giọng thấp:

“Tối nay đừng mơ ngủ.”

Đôi mắt cậu sáng rực: “Thật không?”

Tôi bất lực đưa đỡ trán.

nhỏ , càng ngày càng vô pháp vô thiên.

Nhưng,

đôi mắt long lanh ấy, tôi lại không kìm được hôn chóp mũi cậu.

Thế cũng tốt.

Ít nhất, cậu sẽ không còn nghĩ rời bỏ tôi nữa.

13

“Chị, em không mở cửa, là tự xông vào.”

Tống Ly đáng thương đứng ở cửa, còn Ngôn thì mày u ám.

Trận chiến tối qua quá kịch liệt, trên Tống Ly toàn dấu vết hồng, cố ý không cài khuy áo, để ngực trần bày .

“Tống Ly, mặc áo vào.”

Dáng vẻ tôi không ai khác thấy.

Tùy chỉnh
Danh sách chương