Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Cô ta : “ , cô phá hủy bản của tôi, bản đáng thuộc về tôi. Cô không thể cắt đứt tương lai của tôi !”

Tạ Dịch xông tới che chắn cho cô ta, lùng lệnh:

“Nếu là đồ ăn cắp, trả cho Minh Minh!”

Sự bênh vực không cần suy nghĩ của anh ta khiến tôi đến bật cười. Tôi lật tài liệu, ghi chú hỏi:

“Ăn cắp? Anh nhìn kỹ , những điểm chính là thứ Vạn Minh Minh tìm được ? câu nói của cô ta mà anh kết luận tôi ăn cắp của cô ta?”

Vạn Minh Minh nép lòng Tạ Dịch, khóc hoa lê đẫm mưa:

, tôi biết thành tích không bằng cô, nhưng tôi cố gắng học hành nghiêm túc. cô cứ lấy điểm số để sỉ nhục tôi?”

Tôi quay mặt , không muốn xem màn kịch . Tạ Dịch giận dữ, gầm lên:

“Cô dựa đâu mà nói Minh Minh thế? Cô ta học không giỏi chẳng vì không được nhà họ Thẩm bỏ tiền thuê gia sư cho cô !”

Anh ta nói : “Tôi thấy Minh Minh bình thường cố gắng thế nào. Tài liệu chi tiết thế chắc chắn là cô ấy tự làm. Thẩm Nhu Viện, trả cho Minh Minh, đừng bắt tôi nói lần hai!”

Ánh anh ta thấu xương, cái nhìn khiến tôi toát.

Tay nắm tài liệu run lên, tôi nghiến răng từng chữ:

“Nếu tôi không trả ?”

Tạ Dịch cười khẩy, bất ngờ túm tay tôi, giật lấy tài liệu, cho Vạn Minh Minh:

tôi đành cướp. Minh Minh, cầm kỹ tài liệu của em!”

Vạn Minh Minh nhận tài liệu, ánh đắc ý không che giấu nổi.

Tôi siết chặt tay, trong đầu toàn hình ảnh kiếp trước Tạ Dịch hại tôi chết thảm.

Anh ta nói trước kỳ học, anh ta chuẩn bị bất ngờ lớn cho lễ đính hôn của tôi, tôi lên chiếc trực thăng mừng sinh nhật.

Tôi nhớ anh ta từng hứa sẽ mua ngôi đặt tên tôi cho nó.

Nhưng khi tôi đầy hy vọng, tôi bị trói đến vùng bùng phát virus ở Nepal, bị chính tay anh ta đẩy xuống từ trực thăng.

Lúc đó, ánh tàn nhẫn của anh ta giống hệt bây giờ.

Hận thù trong lòng điên cuồng bùng lên. Tôi không để thứ thuộc về mình rơi tay Vạn Minh Minh nữa.

Tôi lao tới giật tài liệu trong tay Vạn Minh Minh. Cô ta cố ý làm rơi tài liệu xuống ao cá, rồi tự ngã thành ao.

Cô ta kêu lên: “Á! , mai học rồi! Tay quan trọng với thí sinh thế nào, cô giận không thể hại tôi thế …”

Tạ Dịch vội bước tới đỡ cô ta, nhìn vết đỏ nhẹ trên tay cô ta, đến mức ngực phập phồng.

Thấy tôi định nhặt tài liệu, anh ta thẳng tay bật công tắc nghiền ao cá.

Cá, cây cỏ, tài liệu của tôi, tất cả lẫn vũng máu đỏ, tan thành mảnh vụn.

Tôi đứng dưới vũng nước tanh từ ao cá, cả người run rẩy.

Tạ Dịch cười , ném vài đồng tệ mặt tôi, giọng bố thí cho kẻ ăn xin:

“Tài liệu của cô là chép , cho cô vài đồng bù là được gì.”

Anh ta nói : “Thế ổn rồi, cô Minh Minh huề. Minh Minh không có, cô đừng hòng giữ được tài liệu đó!”

Mấy đồng tiền dính lên người tôi, tôi đến bật cười.

Tôi nói: “Được thôi, anh bảo vệ cô ta thế bảo vệ cho tốt. Dù đến chết bảo vệ thật chặt.”

Để xem virus ở Nepal cho phép anh ta bảo vệ Vạn Minh Minh được bao lâu.

3.

Tôi bàn với bố mẹ, sau kỳ học sẽ đề nghị nhà họ Tạ hủy hôn.

Đêm xuống, tôi nhanh chóng ôn các điểm chính của kỳ học kiếp trước trong đầu.

Đang định lên giường ngủ, cửa phòng bị đạp tung.

Tạ Dịch lôi tôi khỏi giường, kéo lê sân.

anh ta đỏ ngầu, rõ ràng giận tột độ. Anh ta ném xấp báo in xuống, gào lên:

“Tôi biết ngay cô chẳng dễ dàng buông tha! Cố ý bịa mấy tin , gửi cho mẹ tôi! Giờ mẹ cắt hết thẻ của tôi, tôi không Minh Minh nước ngoài được, cô vừa lòng chưa?!”

Vạn Minh Minh nức nở nép sau lưng Tạ Dịch, nói:

“A Dịch, em thấy trên bàn của còn cả đống báo giả thế . Không ngờ cô ta ghen đến mức phá hoại kế hoạch của ta!”

Tin đó rõ ràng do quốc gia công bố, tôi làm giả được ?

Tôi giằng mạnh khỏi tay anh ta, lùng nói:

“Không được Nepal là do anh bất tài. Việc đổ lên đầu tôi được à? Tạ Dịch, đừng kiếm cớ cho sự vô dụng của mình.”

Tạ Dịch siết chặt nắm đấm, giận dữ trừng tôi:

“Tôi vô dụng? Tất cả là tại cô ghen tuông vớ vẩn, mách lẻo! Minh Minh không Nepal cầu Phật được, giờ lo lắng đến mức đêm ngủ không ngon!”

Anh ta : “Nếu mai học, cô ấy không tập trung được làm bài tệ, cô đền nổi không?!”

Những câu bênh vực Vạn Minh Minh khiến tim tôi khẽ run.

Tôi đáp: “Nếu anh lo cho cô ta thế, nên nghĩ cách cô ta nước ngoài, đừng đến chất vấn tôi.”

Vạn Minh Minh nhìn tôi, ánh lên vẻ xảo quyệt:

tôi có cách rồi. , cô chiếc trực thăng bố mẹ tặng cô cho tôi dùng, chẳng xong ?”

Cô ta nói : “Đây là chuyện lớn liên quan đến kỳ học. Chậm trễ chút là tôi không kịp về. không từ chối ?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương